Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 880: Mục 881

TRANG 441# 1

> Chương 880: Lôi Chấn Tử gặp Tử Vi

>

>

>

>

>

>

> Trương Minh Hiên vừa cười vừa nói: "Được! Lần sau ta bắt hắn tới đây để ngươi chất vấn."

>

> Ngao Bích Đồng ngượng ngùng cười, đột nhiên kêu lên sợ hãi nói: "Không được, Minh Hiên ca ca, bảo vật thất lạc của ngươi còn chưa tìm về được!"

>

> Trương Minh Hiên cười ha ha nói: "Đó cũng chẳng phải là bảo vật."

>

> Ngao Bích Đồng nghi ngờ hỏi: "Sao có thể không phải? Rõ ràng ngươi giấu rất cẩn thận như thế."

>

> Trương Minh Hiên nghĩ lại còn rùng mình nói: "Đó là vị thuốc Thanh Tuyền chế biến, hiệu quả đáng sợ. Để tranh lưu truyền ra ngoài sẽ gây hại cả một phương, ta đặc biệt giấu nó đi."

>

> Ngao Bích Đồng hơi há hốc miệng, nghệt mặt ra, dược liệu Thanh Tuyền tiểu thư chế biến? Đó chẳng phải là độc dược sao? Cả người run lên một cái, trong lòng đột nhiên xuất hiện một cảm xúc thương hại Tử Vi Đại Đế.

>

> Trương Minh Hiên cười ha ha nói: "Bây giờ mọi chuyện đã được giải thích rõ, chúng ta đi chơi thôi!"

>

> Ngao Bích Đồng hồi phục tinh thần, vừa cười vừa nói: "Được! Chúng ta cùng đi."

>

> Trương Minh Hiên vẫy tay một cái nói: "Ngươi đi ra ngoài trước, ta thay bộ quần áo."

>

> "Ừm" Ngao Bích Đồng ngượng ngùng gật đầu, xoay người đi ra ngoài.

>

> Cửa đóng lại "kẽo kẹt" một tiếng, ngẩng đầu nhìn về phía ánh nắng tươi sáng nơi bầu trời mây trắng xa xa!

>

> . . .

>

> Bên kia, vẻ mặt Tử Vi Đại Đế cũng tươi cười trở về Tử Vi Cung.

>

> Vũ Khúc Tinh Quân vội vàng chào đón, cung kính nói: "Cung nghênh Đại Đế trở về!"

>

> Tử Vi Đại Đế cười ha ha nói: "Không cần đa lễ!"

>

> Vũ Khúc Tinh Quân đi theo Tử Vi Đại Đế vào trong cung, vừa cười vừa nói: "Nhìn nét mặt của Đại Đế có thể thấy lần này thu hoạch không ít nha! Không biết là loại pháp bảo nào?"

>

> Tử Vi Đại Đế lắc đầu cười nói: "Không tìm được pháp bảo nhưng không phải tay không mà về, ngươi mau tìm tiểu đệ thứ 100 của ta tới đây."

>

> Vũ Khúc Tinh Quân dừng bước, cung kính nói: "Dạ! Xoay người rời đi.

>

> Không lâu sau đó một thanh niên mặt mũi hung dữ, sau lưng mọc hai chiếc gai theo Vũ Khúc Tinh Quân bước vào, tùy tiện ngồi trên một cái ghế, mở miệng nói: "Đại Đế tìm ta có việc gì?"

>

> Tử Vi Đại Đế đứng lên, cười ha ha nói: "Người anh em của ta, cần gì khách sáo thế?! Cứ gọi thẳng đại ca là được rồi."

>

> Tử Vi Đại Đế bước từ ghế chủ xuống, vung tay lên, toàn bộ đại điện tỏa sáng lấp lánh ánh sao như đặt mình trong vũ trụ các chòm sao.

>

> Tử Vi Đại Đế cẩn thận nói: "Tiểu đệ, đại ca vừa mới có một món đồ cực kỳ hiếm có, kính xin tiểu đệ giúp đỡ nghiên cứu một chút."

>

> Lôi Chấn Tử nghi ngờ nói: "Thứ gì lại đáng để ngươi thận trọng như thế?"

>

> Tử Vi Đại Đế cười nói: "Mời tiểu đệ xem!" Duỗi tay ra, một lọ gốm hiện lên trên bàn tay.

>

> Lôi Chấn Tử tò mò lại gần.

>

> Tử Vi Đại Đế mở lọ gốm ra, một luồng ánh sáng vàng rực nở rộ, sau đó món canh đầy màu sắc xuất hiện lên trong lọ.

>

> Ánh mắt Tử Vi Đại Đế chợt trừng lớn, kêu lên sợ hãi: "Tại sao lại là món canh?"

>

> Lôi Chấn Tử đánh giá một hồi, biểu cảm dần trở nên nghiêm trọng, hỏi: "Đây là canh thuốc, ngươi lấy từ đâu?"

>

> Ánh mắt Tử Vi Đại Đế lóe lên nói: "Là tay chân tôn kính dâng lên."

>

> Lôi Chấn Tử cười lạnh nói: "Kẻ nào trong bọn họ có thể có được thứ báu vật này? Nói thật đi!"

>

> Tử Vi Đại Đế bất đắc dĩ nói: "Đây là con gái của Kính Hà Long Vương trộm từ núi Thiên Môn của Trương Minh Hiên, tiến dâng cho ta."

>

> Vẻ mặt Lôi Chấn Tử chợt thay đổi, rù rì nói: "Nếu như là từ núi Thiên Môn, hẳn là sự thật."

>

> Tử Vi Đại Đế chán nản tiếc nuối nói: "Ta vốn tưởng là thứ bảo vật quý hiếm gì của đất trời, không ngờ lại chỉ là một chén canh."

>

> "Chén canh này không đơn giản."

>

> Tử Vi Đại Đế "À" một tiếng, hỏi: "Nó có gì khác thường?"

>

> Lôi Chấn Tử nghiêm túc nói: "Khi ta học nghề ở núi Chung Nam từng thấy ghi chép trên Ngọc Giản, đó là một loại Tiên Thiên Chi Phương do trời đất sinh ra, lấy năm loại độc làm thuốc, cho tới khi chất độc rút đi, thêm vào đủ loại vật hiếm, dùng ngọn lửa đặc biệt chế biến mà thành, từ cực độc biến thành cực bổ."

>

> Khi sắc nấu, thứ tự trước sau của dược liệu, điều chỉnh ngọn lửa đều yêu cầu rất nghiêm khắc, phương thuốc vạn năng không dễ mà có được."

>

> Tử Vi Đại Đế hồi hộp hỏi: "Chính là thuốc này sao?"

>

> Lôi Chấn Tử nở nụ cười đáng sợ nói: "Chính là nó! Thuốc có năm màu, ở dưới ánh sáng còn tỏa hào quang, không phải là thứ tầm thường. Nguyên liệu của thứ canh thuốc này đều là cấp Thái Ất, thậm chí còn tồn tại khí tức Đại La, thật là đáng sợ! Không phải thứ người bình thường có thể dùng."

>

> Tử Vi Đại Đế liền vội vàng hỏi: "Canh thuốc này có tác dụng gì?"

>

> Lôi Chấn Tử đáp: "Căn cứ vào ghi chép của Ngọc Giản, một khi dùng Vạn Độc Hóa Linh Thiện, chất kịch độc sẽ kích thích nguyên thần của thân thể, làm cho pháp lực đạo hạnh tăng lên gấp mười lần chỉ trong phút chốc."

>

> Ánh mắt của Tử Vi Đại Đế trợn tròn, bịch một tiếng phủ lên lọ gốm, nháy mắt cất vào, chân bước loạng choạng, cười nói ha ha: "Trời muốn giúp ta, trời muốn giúp ta!"

>

> Lôi Chấn Tử lắc đầu, ngồi lại trên ghế, không hiểu tại sao lại có thể gật đầu choáng váng? Nhất định là tu luyện quá mệt mỏi rồi.

>

> Tử Vi Đại Đế cũng tìm một chỗ ngồi xuống bên cạnh, phấn khích nói: "Tiểu đệ, huynh đã liên hệ với Yêu tộc, Phật môn, đến lúc đó chúng ta đồng loạt ra tay, vị trí Thiên Đế dễ như trở bàn tay."

>

> Lôi Chấn Tử nghiêm trọng nói: "Yêu tộc, Phật giáo, bọn họ có thể cũng không đơn giản."

>

> Tử Vi Đại Đế tiếc nuối nói: "Nếu như tiểu đệ có thể giúp ta thuyết phục sư môn, ta cũng không đến nỗi phải đi khắp nơi tìm viện trợ bên ngoài."

>

> Vẻ mặt Lôi Chấn Tử không chút thay đổi nói: "Đại huynh cũng không phải không biết, từ sau khi phong thần, ta và bọn họ đã cắt đứt quan hệ."

>

> Tử Vi Đại Đế buồn bực nói: "Đám người Xiển giáo thật vô tình, tiểu đệ ngươi vì bọn họ mà xông pha chiến đấu, giết địch vô số, cho dù không phong làm Đại Đế một phương thì chí ít cũng phải làm một nguyên soái mới đúng. Ấy thế mà lão tặc Khương Tử Nha lại chỉ phong ngươi làm một Lôi Thần nho nhỏ rồi đuổi đi, bây giờ còn bị Văn Trọng kia chọc giận, thật sự phiền lòng."

>

> Mặt Lôi Chấn Tử khống chút biểu cảm nói: "Sư phụ ta đã nói rồi, tướng tinh của ta không có mệnh làm Đại Đế, không chịu được đế vị."

>

> Tử Vi Đại Đế nổi giận nói: "Nói nhảm. . . Ngươi là con thứ một trăm của phụ hoàng, sao có thể không có mệnh cách của Đại Đế? Chờ ta trở thành chí tôn của Tam Giới, huynh đây sẽ phong ngươi làm Tử Vi Đại Đế.

>

> Lôi Chấn Tử nở nụ cười đáng sợ.

>

> Tử Vi Đại Đế chớp mắt một cái hỏi: "Tiểu đệ, ngươi có biết chi tiết tình hình của Ngọc Đế không?"

>

> Lôi Chấn Tử lắc đầu nói: "Không biết! Ta chỉ biết trước khi phong thần hắn cũng đã là Ngọc Đế rồi, lai lịch ra sao lại chưa từng được nghe."

>

> Tử Vi Đại Đế tùy ý cười nói: "Không biết, vẫn cứ là không biết! Ta đã chuẩn bị chu đáo cả rồi. Ngày trước chỉ một con khỉ hèn mọn cũng có thể đại náo Thiên Cung, có thể thấy rõ Ngọc Đế cũng chỉ là một kẻ bất lực, không quá thần thông."

>

> Lôi Chấn Tử đứng lên nói: "Ta đi về trước! Nếu không Văn Trọng lại gây khó khăn cho ta."

>

> Tử Vi Đại Đế phất tay, ánh sáng của các vì sao tản ra, vài người lại xuất hiện trong đại điện.

>

> Lôi Chấn Tử xoay đầu đi ra ngoài, Tử Vi Đại Đế cười nói: "Tiểu đệ có thời gian lại tới chơi với ta nha!"

>

> Lôi Chấn Tử không nói một tiếng, bóng dáng biến mất ở phía ngoài đại điện.

>

> Nụ cười trên mặt Tử Vi Đại Đế biến mất, hừ lạnh một tiếng nói: "Thật quá xấc xược, nếu không phải ngươi còn dùng được, một tay cũng đủ để xử ngươi rồi, một con yêu quái nhặt về cũng thật sự nghĩ mình là con của phụ hoàng à!"

>

> Vũ Khúc Tinh Quân đứng bên cạnh, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim.

>

> Tử Vi Đại Đế nói: "Liên lạc với Tinh Quan Thần chưa?"

>

> Vũ Khúc Tinh Quân cung kính nói: "Đều đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ chờ Đại Đế ra lệnh."

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!