TRANG 441# 2
> Chương 881: Trầm Hương được sinh ra
>
>
>
>
>
>
> Tử Vi Đại Đế hỏi: "Bên phía Ngọc Đế như thế nào?"
>
> Vũ Khúc Tinh Quân cười nói: "Ngọc Đế vẫn như vậy, hằng ngày nghe hát uống rượu, sống mơ mơ màng màng."
>
> Vũ Khúc Tinh Quân hừ lạnh một tiếng, châm chọc nói: "Người như vậy cũng có được vị trí đế vương? Qủa thực là tức cười!"
>
> Vũ Khúc Tinh Quân cười nói: "Cho nên mới nói thiên đạo bất công, phải lập lại trật tự."
>
> Tử Vi Đại Đế tự tin cười một tiếng, nói: "Không! Thiên đạo công bằng, bởi vì bản đế đã ở đây rồi."
>
> Vũ Khúc Tinh Quân cung kính khom lưng cúi đầu.
>
> . . .
>
> Trong nháy mắt, hơn hai mươi ngày đã trôi qua. Trong khoảng thời gian này, mỗi ngày Trương Minh Hiên đều chơi đùa cũng Nha Nha, giữa lúc bản thân càng ngày càng nhập vai người cha, mỗi ngày đều vui vẻ an vui khác thường.
>
> Những ngày này, Trương Minh Hiên ngậm một cọng cỏ ngồi trên bãi đất, nhìn Nha Nha cách đó không xa nghiêng ngả lảo đảo chạy đuổi theo bươm bưởm trên bụi cỏ, liên tục vấp ngã, mỗi lần đều im lặng đứng lên, tiếp tục kêu oa oa vẫy tay đuổi theo, tố chất thân thể không chỉ tốt bình thường.
>
> Bốp. . . Một bàn tay vỗ lên trên vai, Trương Minh Hiên bị dọa nháy mắt run lên một cái, miệng mồm đều rơi trên mặt đất, vội vã quay đầu nhìn lại.
>
> Chỉ thấy Lý Thanh Tuyền, Tấn Dương đang cười hì hì đứng ở phía sau.
>
> Trương Minh Hiên tức giận nói: "Đi kiểu gì một chút tiếng động cũng không có vậy, muốn dọa chết người ta hả!"
>
> Tấn Dương cười hì hì nói: "Bởi vì chúng ta khẽ bay tới đó nha!"
>
> Lý Thanh Tuyền hỏi: "Phim điện ảnh ta muốn quay đâu?"
>
> Tấn Dương cười hì gì la lên: "Còn có hoạt hình của con nữa."
>
> Trương Minh Hiên đằng hắng một cái, dường như đã quên mất! Trương Tiểu Phàm cũng thật là, sao lại không nhắc chứ? ! Chột dạ nói: "Đang, đang chuẩn bị rồi!"
>
> Lý Thanh Tuyền nghi ngờ nhìn Trương Minh Hiên nói: "Kịch bản đâu?"
>
> Ánh mắt Trương Minh Hiên lấp lánh nói: "Đang suy nghĩ!"
>
> Lý Thanh Tuyền lầm bầm nói: "Ta không tin như vậy!" Lôi kéo Trương Minh Hiên chạy về phía thư điếm, miệng nói: "Mau viết nhanh lên cho ta!"
>
> Trương Minh Hiên bị Lý Thanh Tuyền kéo nghiêng ngả lảo đảo, lớn tiếng kêu la: "Buông ra, mau buông ra, ta còn trông nom Nha Nha! Ngộ nhỡ có nguy hiểm phải làm sao?"
>
> Tấn Dương đứng bên cạnh Nha Nha, cười tủm tỉm nói: "Hoàng thúc yên tâm đi đi! Đã có con ở đây với Nha Nha! Đừng quên hoạt hình của con nha. . ."
>
> Trương Minh Hiên không còn gì để nói, hét lớn: "Dừng lại, ta có chuyện muốn nói!"
>
> Lý Thanh Tuyền ngừng lại, nghi ngờ nhìn Trương Minh Hiên nói: "Ngươi lại muốn cái gì? Bất kể là ngươi nói cái gì cũng phải biết kịch bản cho ta. Nếu không, ta sẽ không chơi với ngươi nữa."
>
> Trương Minh Hiên nhìn về phía Tấn Dương, vẻ mặt tươi cười nói: "Cháu gái Tấn Dương, ta vừa mới nghĩ ra một kịch bản, hay là chúng ta bỏ hoạt hình đi, cùng nhau quay phim truyền hình nhá!"
>
> Ánh mắt Tấn Dương sáng lên nói: "Được! Được!"
>
> "Đi mau!" Lý Thanh Tuyền tiếp tục lôi kéo Trương Minh Hiên về phía thư điếm. Đi tới trước cửa phòng, dùng một tay đẩy hắn vào trong.
>
> Lý Thanh Tuyền chặn ở trước cửa, khoanh tay nói: "Mau viết đi!"
>
> Trương Minh Hiên ngồi trước bàn, mở điện thoại di động ra, nhìn thoáng qua Lý Thanh Tuyền còn đang tức giận nói: "Sao ngươi còn chưa đi?"
>
> Lý Thanh Tuyền hùng hồn nói: "Trông coi ngươi nha! Ngộ nhỡ ngươi lại chạy thì biết làm sao?"
>
> "Ngươi không tin tưởng ta đến vậy sao?"
>
> "Ừ!" Lý Thanh Tuyền gật đầu kiên định.
>
> Trương Minh Hiên thở dài một hơi, thói đời không có kẻ nào tư tưởng bại hoại như vậy, sự tín nhiệm cơ bản nhất giữa người và người đều không có.
>
> Bất đắc dĩ chỉ có thể bắt đầu gõ chữ, ngón tay chuyển động, sáu chữ to xuất hiện trên màn hình: Tiểu Ma Tiên Ba Lạp Lạp.
>
> Lý Thanh Tuyền thấy Trương Minh Hiên bắt đầu viết kịch bản, hài lòng ngồi xuống trước mặt Trương Minh Hiên, cười hì hì hỏi: "Đã ăn canh thuốc ta làm cho ngươi chưa?"
>
> Trương Minh Hiên thuận miệng nói: "Ăn!"
>
> Hai mắt Lý Thanh Tuyền sáng lên nói: "Hương vị thế nào?"
>
> "Rất tốt! Chỉ là hơi mặn."
>
> Lý Thanh Tuyền nói thầm: "Không phải nha! Hình như ta quên mất không cho muối mà, sao có thể mặn được? Chẳng lẽ đã sinh ra thứ phản ứng hóa học nào?"
>
> Trương Minh Hiên bất đắc dĩ ngẩng đầu: "Ngươi ở đây làm nhiễu sự chú ý của ta hả! Mau đi chơi đi."
>
> Lý Thanh Tuyền "hừ" một tiếng,
>
> Đứng lên đi ra ngoài, đi hai bước lại quay đầu cười hì hì nói: "Nhanh viết đi, viết xong ta lại làm canh thuốc cho ngươi."
>
> Trương Minh Hiên vô thức run lên một cái, khi vừa muốn từ chối, Lý Thanh Tuyền đã sôi nổi chạy đi.
>
> Trương Minh Hiên không còn gì để nói: "Thế này còn viết cái cọng lông! Viết xong là bỏ mạng."
>
> Mặc dù nói vậy nhưng vẫn tiếp tục viết, chuyện đã đồng ý thì phải làm được, chúng ta phải coi trọng chữ tín.
>
> Ngay tại thời điểm Trương Minh Hiên đang ngồi viết kịch bản, ở trong ngôi nhà bên cạnh thôn làng nhỏ dưới chân Hoa Sơn vang lên một tiếng khóc nỉ non của trẻ sơ sinh.
>
> Trên Thiên Đình, chiếc ly trong tay Ngọc Đế rơi bịch một tiếng trên mặt đất, vẻ mặt kinh ngạc vui mừng đứng phắt dậy, vô thức muốn bước nhanh ra ngoài, nhưng vừa mới đi một bước đã lập tức dừng lại, không cam lòng thở dài một hơi.
>
> Trong Dao Trì vang lên tiếng cười vui sướng, niềm vui mừng tràn ngập cả Thiên Đình, toàn bộ thiên quan Thần Quân đều phấn chấn trong lòng, vui mừng hớn hở.
>
> Dương Tiễn cả người mặc chiến giáp nhanh chóng bước vào điện Tử Ngưng, bước nhanh tới trước mặt Ngọc Đế, vẻ mặt lo lắng nói: "Cậu, Thiền Nhi, nàng ấy. . ."
>
> Ngọc Đế vội vàng phẩy tay, lòng chan chứa vui mừng nói: "Không được nói! Không được nói!"
>
> Dương Tiễn gật đầu, vừa lo lắng lại mong chờ nói: "Không biết bây giờ Thiền Nhi thế nào, hắn trông như thế nào?"
>
> Ngọc Đế cười ha ha nói: "Nhất định rất đáng yêu! Cũng sẽ rất hiểu chuyện."
>
> Dương Tiễn thở dài một hơi nói: "Thật muốn đi xem. . ."
>
> Ngọc Đế ngay lập tức nghiêm túc nói: "Chớ có làm bừa!"
>
> Dương Tiễn gật đầu, nghiêm túc nói: "Ta hiểu! Ta có thể chờ đợi."
>
> Ngọc Đế vỗ vỗ bả vai Dương Tiễn nói: "Cảm giác của ngươi bây giờ thế nào?"
>
> Vẻ mặt Dương Tiễn không thể giải thích được, nói: "Rất phức tạp, phần lớn là chờ mong và trách nhiệm."
>
> Ngọc Đế vui mừng nói: "Đúng vậy, tương lai ngươi cũng phải vì hắn mà gánh vác đất trời, giống như ta đối với ngươi bây giờ."
>
> Dương Tiễn chăm chú gật đầu.
>
> Ngọc Đế cười lớn nói: "Nhị Lang, hôm nay là ngày vui, tới uống một chén cùng cậu."
>
> Dương Tiễn cười nói: "Được! Chúng ta tới Dao Trì gọi mợ và bảy muội muội tới."
>
> Ngọc Đế thay đổi sắc mặt, rối rắm nói: "Bỏ qua các nàng đó đi!"
>
> Dương Tiễn không biết nói gì: "Người vẫn chưa làm lành với mợ sao?"
>
> Ngọc Đế kể khổ nói: "Bây giờ ngươi chưa có đạo lữ nên chưa rõ thôi, nữ nhân ấy à, có đôi khi gây sự vô cớ thái quá, tính toán chi li, lại thù dai khác thường. . ."
>
> "Ngươi nói cái gì?" Vẻ mặt Vương Mẫu tái nhợt đi từ ngoài vào, Thất Tiên Nữ phía sau thở phì phò.
>
> Tử Y tiên nữ thở hổn hển nói: "Phụ hoàng, uổng công ta còn đang cầu xin mẫu hậu tha thứ cho người, không ngờ người lại xem chúng ta như vậy."
>
> Hồng Y tiên nữ cũng tức giận nói: "Phụ hoàng, người nói như vật làm con mất hứng."
>
> Hoàng Y tiên nữ cũng liếc Ngọc Đế một cái, tức giận nói: "Phụ hoàng, người và Nhị ca chơi đùa sau lưng như thế này có chút quá rồi! Không xin lỗi ta sẽ không thèm để ý đến người nữa."
>
> Ngọc Đế thay đổi sắc mặt, vẻ mặt tươi cười đi lên nói: "Dao Trì, sao nàng lại tới đây?"
>
>
>
>