Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 882: Mục 883

TRANG 442# 1

> Chương 882: Hoàn thành kịch bản

>

>

>

>

>

>

> Dao Trì hừ lạnh một tiếng, đi lướt qua người Ngọc Đế và nói: "Nếu như ta không tới còn không biết trong lòng người có ấn tượng như vậy, cố tình gây sự, so đo tính toán, thù dai nhớ lâu?"

>

> Ngọc Đế sờ mũi, vội vàng đuổi theo cười xòa nói: "Ta đang nói những tiên nữ bình thường, khuyên Nhị Lang khi tìm đạo lữ nên cẩn thận một chút.

>

> Đương nhiên Dao Trì nàng là hoa quý đoan trang, khí chất tao nhã, khoan dung độ lượng, sao những son phấn dung tục này có thể so sánh."

>

> Dương Tiễn nhìn Ngọc Đế thay đổi trong nháy mắt, lập tức trợn mắt há mồm, không nói nên lời. Ngọc Đế à, không ngờ cậu là con người như vậy nha!

>

> Vương Mẫu cười lạnh nói: "Vừa hay, những thứ người nói ta cũng không chấp nhặt."

>

> Quay đầu nhìn về phía Dương Tiễn cười nói: "Nhị Lang, hôm nay nhà có việc mừng, mợ đang bày tiệc rượu ở Dao Trì, chúng ta cùng đi nào."

>

> Dương Tiễn cung kính nói: "Dạ!" Rồi vội vàng đuổi theo Vương Mẫu. Đoàn người cùng đi ra ngoài.

>

> Lúc Thất Tiên Nữ đi qua trước mặt Ngọc Đế, có người còn thở phì phò, có người hừ một tiếng, còn có người lắc đầu thở dài, khiến Ngọc Đế xấu hổ một phen.

>

> Dương Tiễn đi bên cạnh Vương Mẫu thì thầm hỏi: "Mợ, người xem chúng ta có nên mời cậu cùng qua đây không?"

>

> Vương Mẫu lạnh lùng nói: "Không cần! Cứ để hắn đi tìm những nữ nhân quý phái đoan trang, khí chất tao nhã, khoan dung dộ lượng. Mợ ngươi cố tình gây sự, tính toán chi ly, làm sao có thể hầu hạ tốt người đứng đầu Tam Giới cơ chứ."

>

> Dương Tiễn quay đầu nhìn Ngọc Đế với ánh mắt thương cảm mà không giúp gì được, bước thật nhanh ra ngoài. Trong khoảnh khắc, cả Ngưng Lộ Điện chỉ còn lại một mình Ngọc Đế trong gió lạnh ngổn ngang.

>

> Ngọc Đế quát to một tiếng: "Thái Bạch!"

>

> Thái Bạch Kim Tinh tỏ vẻ tươi cười chạy từ ngoài vào, cung kính nói: "Bệ hạ có gì dặn dò?"

>

> Ngọc Đế thở phì phì nói: "Mau chuẩn bị rượu tiên cho trẫm, trấm muốn tới thăm Dao Cơ, tiện thể mở tiệc chiêu đãi anh hùng Hồng Hoang."

>

> Thái Bạch cười khanh khách nói: "Dạ!" Quay đầu chầm chậm chạy đi.

>

> . . . Phía bên kia trong đại điện của Tử Vi, Tử Vi Đại Đế vẫn không được Ngọc Đế xem trọng ngồi ở thần tọa trên cao, sắc mặt biến đổi khó lường.

>

> Vũ Khúc Tinh Quân, Mão Nhật Tinh Quân cung kính đứng ở phía dưới.

>

> Tử Vi Đại Đế ngẩng đầu nhìn xa xăm, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Rốt cuộc hai người Ngọc Đế, Vương Mẫu xảy ra chuyện gì? Cả Thiên Đình đều bị bọn họ làm ảnh hưởng tới nhảy cẫng reo hò."

>

> Vũ Khúc Tinh Quân lắc đầu nói: "Ta cũng không rõ!"

>

> Tử Vi Đại Đế lại nhìn về phía Mão Nhật Tinh Quân hỏi: "Phật Tổ định bao giờ ra tay? Cần phải lập lại trật tự, trả lại sự thư thái của Tam Giới."

>

> Mão Nhật Tinh Quân cười nói: "Phật Tổ có nói, sư xuất nổi danh mới là đúng đắn, chúng ta cần một thời cơ."

>

> Tử Vi Đại Đế nhíu mày nói: "Chinh phạt bọn vô đạo, giết chết hôn quân còn không đủ sao?"

>

> Mão Nhật Tinh Quân lắc đầu nói: "Chưa đủ! Vị trí Thiên đế không dễ dàng lung lay như vậy."

>

> Tử Vi Đại Đế hít một hơi, đè nén tức giận nói: "Phật Tổ thần thông quảng đại, đích thân giá lâm Thiên Đình, kẻ nào dám phản kháng? Có thể dễ dàng trấn áp Ngọc Đế, thay đổi đất trời, cứu giúp thiên hạ khỏi cơn nước sôi lửa bỏng."

>

> Mão Nhật Tinh Quan giải thích: "Không phải như thế, ngươi tranh đoạt vị trí Thiên Đế với Ngọc Đế, hiện tại Ngọc Đế lại chưa có sai lầm gì lớn, mệnh trời ở phía hắn, Phật Tổ cũng không thể ra tay."

>

> Tử Vi Đại Đế không cam lòng nói: "Rõ ràng đã có một lực lượng phá vỡ Thiên Đình, lại bắt bản đế phải chịu đựng tiếp hay sao?"

>

> Mão Nhật Tinh Quan cười nói: "Pháp nhãn của Phật Tổ nhìn thấu Tam Giới, không lâu nữa thời cơ của bệ hạ sẽ đến.

>

> Bây giờ điều ngài cần làm là nhẫn nại, nhân tiện, gây một số rắc rối cho Ngọc Đế và Trương Minh Hiên, khiến bọn họ không thể an nhàn, yên lặng chờ đợi thời cơ đến."

>

> Tử Vi Đại Đế gật đầu nói: "Ta đã hiểu!"

>

> Mão Nhật Tinh Quan xoay người cung kính nói: "Tiểu thần xin cáo từ."

>

> Tử Vi Đại Đế đáp: "Thần Quân đi thong thả!"

>

> Mão Nhật Tinh Quan ngẩng đầu, nghi ngờ nhìn Tử Vi Đại Đế.

>

> Tử Vi Đại Đế vung tay lên, một hạt châu trắng đang bốc cháy bay xuống trước mặt Mão Nhật Tinh Quan, cười nói: "Đây là hạt linh châu rơi từ vì sao Thái Dương mà bản đế tình cờ có được, chỉ cần tế luyện một chút sẽ thành một pháp bảo không tệ. Lúc Thần Quân vừa đi vào nó liền không ngừng rung động, hẳn là có duyên với Thần Quân. Bản đế nguyện giúp nó hoàn thành ước vọng, đưa tới cho Thần Quân."

>

> Ánh mắt của Mão Nhật Tinh Quan sáng lên, chắp tay nói:

>

> "Đại đế ban tặng không dám chậm trễ, đa tạ bệ hạ."

>

> Tử Vi Đại Đế gật đầu cười, dõi mắt nhìn theo Mão Nhật Tinh Quân cầm linh châu rời đi.

>

> Vũ Khúc Tinh Quân không cam lòng nói: "Bệ hạ, thần châu của Thái Dương này chính là vật ngài phải mạo hiểm tới gần Thái Dương mới có được, sao lại có thể dễ dàng đưa nó cho người khác?"

>

> Vẻ mặt Tử Vi Đại Đế bình tĩnh nói: "Chỉ là một viên thần châu của Thái Dương mà thôi, so với ngôi vị chí tôn của Tam Giới quả thực không đáng nhắc tới."

>

> Vũ Khúc Tinh Quân không cam lòng nói: "Nhưng bệ hạ, hắn chỉ là nhân vật nhỏ râu ria, chúng ta hợp tác với Phật giáo, không phải với hắn."

>

> Tử Vi Đại Đế cười nói: "Loại nhân vật nhỏ này đôi khi lại có tác dụng rất lớn, chỉ là một viên thần châu của Thái Dương thôi, không cần nói thêm nữa."

>

> Vũ Khúc Tinh Quân cúi đầu nói: "Dạ!"

>

> Tử Vi Đại Đế nghiêm trọng nói: "Phật Tổ nói bây giờ thời cơ chưa tốt, bản đế không thể khởi binh.

>

> Hiện tại, ngươi đi điều tra một chút nguyên nhân Ngọc Đế và Vương Mẫu vui mừng như thế, có phải là bọn họ cũng nhận được viện binh hay không."

>

> Vũ Khúc Tinh Quân cung kính hành lễ nói: "Dạ!" Xoay người đi nhanh ra ngoài.

>

> Một mình Tử Vi Đại Đế ở trong cung điện, nỉ non nói: "Thời cơ chưa tới! Khi nào mới đến lúc? Bản đế thật sự không chờ được rồi."

>

> . . .

>

> Thời gian chậm rãi trôi qua, sau vài ngày, Trương Minh Hiên cười khanh khách bước ra khỏi cửa phòng. Vẻ mặt Lý Thanh Nhã tươi cười nhìn Nha Nha đuổi bắt, chơi đùa cùng Tiểu Tuyết ở trong viện.

>

> Nha Nha vừa nhìn thấy Trương Minh Hiên, lập tức bỏ lại Tiểu Tuyết, lắc la lắc lư chạy về phía Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên ngồi xổm xuống, tươi cười dang rộng vòng tay, Nha Nha lập tức nhào vào lồng ngực của Trương Minh Hiên, ôm cổ hắn cười khanh khách không ngừng.

>

> Trương Minh Hiên ôm Nha Nha đứng dậy, xoa đầu nàng cười nói: "Lần sau cẩn thận một chút kẻo ngã."

>

> Tiểu Tuyết đứng ở phía xa, hơi ngoe nguẩy cái đuôi, không hài lòng nói: "Yêu tộc chúng ta cũng không mềm yếu như Nhân tộc các ngươi."

>

> Lý Thanh Nhã cười nói: "Đã viết xong rồi ư?"

>

> Trương Minh Hiên gật đầu, đi tới nói: "Cuối cùng cũng xong, ta mệt gần chết."

>

> Lý Thanh Nhã xin lỗi: "Con bé Thanh Tuyền kia cũng thật càn quấy, đã gây thêm phiền nhiễu cho ngươi."

>

> Trương Minh Hiên ngồi bên cạnh Lý Thanh Nhã, cười nói: "Người một nhà đâu cần khách sáo như vậy? Hơn nữa, quay một bộ phim truyền hình có thể đổi lấy một lọ Cửu Chuyển Kim Đan, kỳ thật ta vẫn buôn bán có lãi."

>

> Lý Thanh Nhã nhếch khóe miệng cười, ánh mắt lúng liếng cười nói: "Ai là người một nhà với ngươi?"

>

> Trương Minh Hiên kêu oan nói: "Thanh Nhã tỷ, lời này của ngươi thật khiến ta đau lòng."

>

> Lý Thanh Nhã quay đầu nhìn sang một bên, mặt mày tươi cười.

>

> Nha Nha ôm cổ Trương Minh Hiên, giọng nói non nớt vang lên: "Bánh. . . bánh. . . Người nhà."

>

> "Chụt!" một tiếng, Trương Minh Hiên cúi đầu hôn lên má Nha Nha, hài lòng nói: "Ngươi xem Nha Nha cũng thừa nhận rồi."

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!