TRANG 443# 1
> Chương 884: Tinh Vệ đến
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên lo lắng nói: "Sẽ không xảy ra chuyện chứ?"
>
> Lý Thanh Nhã cười nói: "Yên tâm, muội ấy có rất nhiều bảo vật trên người, sẽ không xảy ra chuyện đâu."
>
> Trương Minh Hiên cạn lời nói: "Không phải ta quan tâm nàng ta, điều ta lo lắng là những người khác. Với tính cách vô pháp vô thiên đó, ta lo rằng nàng ta phá hủy nhà của ai đó."
>
> Lý Thanh Nhã trợn mắt, không mấy vui vẻ nói: "Ăn cơm của ngươi đi."
>
> . . .
>
> Hai ngày sau, một tràng cười vui mừng vang lên trên bầu trời, Lý Thanh Tuyền lớn tiếng nói: "Trương Minh Hiên mau ra đây, ta đưa người về rồi đây."
>
> Một cơn cuồng phong từ bên ngoài xông vào, xuyên qua đường mòn trong hoa viên cuốn bay hoa lá, lướt qua hồ trong xanh làm dậy lên những bọt sóng như mưa.
>
> Trương Minh Hiên đang ngồi bên hồ rửa chân, một tiếng rào rào, cả người ướt sũng, trên đầu nhỏ mấy giọt nước còn dính cánh hoa, một con cá nhảy lên người hắn, "bẹp bẹp" một chút rồi nhảy lại vào trong nước.
>
> Hai bóng người xuất hiện trước mặt Trương Minh Hiên. Một tiểu cô nương có chút ngại ngùng trốn sau lưng Lý Thanh Tuyền.
>
> Trương Minh Hiên lau nước hồ trên mặt, sầm sì nói: "Lý Thanh Tuyền. . . có phải ngươi đang ngứa ngáy hay không hả?"
>
> Lý Thanh Tuyền ngẩng đầu nói: "Có bản lĩnh thì một đấu một đi!"
>
> Trương Minh Hiên dịu lại, lau mặt hào phóng nói: "Bỏ đi, người lớn không chấp trẻ con, lần này sẽ bỏ qua cho người, lần sau không có ngoại lệ đâu."
>
> Thần quang trên người quét qua, từng giọt nước như hạt trân châu trôi lơ lửng ra khỏi người, lấp lánh trong suốt dưới ánh mặt trời như sao bay.
>
> Trương Minh Hiên vung tay lên, giọt nước bắn vào trong hồ, vang lên một loạt tiếng "bộp bộp bộp", giống như mưa vùi dập chuối tây.
>
> Lý Thanh Tuyền kéo tay nữ tử ở phía sau, đắc ý cười nói: "Ngươi nhìn đi, ta đã tìm được người cho ngươi rồi, lúc nào thì ghi hình?"
>
> Trương Minh Hiên nhìn về phía nữ tử đó, chà. . . một người con gái rất có linh khí, khuôn mặt sắc sảo, mắt sáng có thần, mặc một bộ váy dài màu đỏ, thể hiện là người rất dịu dàng đáng yêu.
>
> Trương Minh Hiên nhìn một lúc, lắc đầu nói: "Không được, nữ diễn viên chính thứ ba là một Hắc Ma tiên, nàng ta quá dịu dàng đáng yêu, khí chất không phù hợp!"
>
> Nữ tử nhỏ giọng nói: "Ma Tiên? Là thế này phải không?"
>
> Nàng ta cúi đầu, khí chất liền biến đổi, mặt tái nhợt, môi biến thành màu đen, khóe mắt dài nhọn giống như trang điểm màu khói, trong mắt mang theo sự căm hận điên cuồng. Chiếc váy dài màu đỏ như con sóng máu đang bay lượn, quanh người bao phủ hắc khí li ti, khóe miệng nhếch lên nụ cười tà mị, lộ ra dáng vẻ vô cùng quỷ dị khiến người ta sợ hãi.
>
> Trương Minh Hiên lập tức bị giật mình, nhảy dựng lên, kinh ngạc nhìn nữ tử, hơi thở này giống như ma quỷ không phải loại lương thiện, rốt cuộc nàng ta là ai?
>
> Bóng người Trương Minh Hiên chuyển động, đột nhiên tiến lên phía trước, tay túm lấy nữ tử, cho dù nàng ta có lai lịch gì, khống chế nàng ta trước rồi tính, tuyệt đối không thể để nàng ta làm loạn.
>
> Nữ tử cười khanh khách, giơ tay tiếp một chưởng, bụp. . . một tràng âm thanh cực lớn vang lên, dư âm cuốn sạch mọi thứ, một tiếng rầm rầm khiến lương đình sụp đổ, núi giả vỡ nát, cánh hoa lá cây bay đầy trời, một chưởng này lại bất phân thắng bại.
>
> Nữ tử bay ngược ra, cánh hoa đầy trời làm nền, chiếc váy đỏ bay lượn phát ra tiếng cười khanh khách, tiếng cười âm u lạnh đến thấu xương.
>
> Lý Thanh Tuyền vội vàng ngăn Trương Minh Hiên tiến lên trước, bất mãn nói: "Ngươi làm gì vậy? Tại sao đánh bạn của ta?"
>
> Trương Minh Hiên nhìn bóng người như ma đó ở trên trời, nghiêm túc nói: "Nàng ta là bạn của ngươi? Nàng ta đã nhập ma rồi ngươi không nhìn thấy sao? Ngươi nhìn sự điên cuồng và tàn nhẫn trong mắt nàng ta xem, chính là kiểu chuyện gì cũng có thể làm ra."
>
> Lý Thanh Tuyền quay đầu nhìn nữ tử nói: "Đừng nghịch nữa."
>
> Tiếng cười của nữ tử chậm lại, lẩm bẩm nói: "Được thôi!" Sau đó nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất, sắc mặt trở lại vẻ đỏ thắm, trong mắt mang theo sự ngại ngùng, khác hẳn một trời một vực với khí chất lúc trước.
>
> Trương Minh Hiên kinh ngạc nói: "Cái này. . . cái này rốt cuộc là chuyện gì vậy? Chắc chắn vừa rồi không phải là kỹ năng diễn có thể đạt được, rốt cuộc nàng ta là ai?"
>
> Lý Thanh Tuyền chạy lại kéo tay nữ tử bước đến, đắc ý giới thiệu nói: "Giới thiệu với ngươi, người này là bạn tốt của ta."
>
> Mặt Trương Minh Hiên biến sắc, kinh ngạc kêu lên: "Tinh Vệ. . ."
>
> Cả người nữ tử run lên, sợ hãi ngẩng đầu nhìn Trương Minh Hiên.
>
> Lý Thanh Tuyền tức giận nói: "Là bạn gái nhỏ!" Nói rồi kéo tay nữ tử quay đầu liền rời đi nói: "Đi! Chúng ta không chơi với hắn nữa." Hai bóng hình nhỏ nhắn nhanh chóng rời xa
>
> Trương Minh Hiên nghi ngờ lẩm bẩm nói: "Ta lại nói sai gì sao?"
>
> "Ngươi quả thật đã nói sai rồi."
>
> Trương Minh Hiên quay đầu, kêu lên một tiếng: "Thanh Nhã tỷ. . ."
>
> Không biết Lý Thanh Nhã xuất hiện ở bên cạnh Trương Minh Hiên từ lúc nào, tay vung lên, thời gian như quay ngược trở lại, cánh hoa lá cây lần lượt trở về cành, trong chớp mắt đã lấy lại vẻ cỏ cây hoa lá sum suê, lương đình cũng trở về nguyên trạng.
>
> Lý Thanh Nhã đi vào trong lương đình, Trương Minh Hiên vội vàng theo sau, nghi ngờ hỏi: "Thanh Nhã tỷ, vừa rồi ta đã nói sai điều gì?"
>
> Lý Thanh Nhã ngồi xuống ghế đá trong lương đình nói: "Ngồi xuống, ta nói tỉ mỉ cho ngươi."
>
> "Ừ. . ." Trương Minh Hiên ngồi xuống gần bên Lý Thanh Nhã.
>
> Lý Thanh Nhã chỉ vào phía đối diện, bất lực nói: "Ngồi bên kia."
>
> Trương Minh Hiên cười xòa bước về phía đối diện ngồi xuống.
>
> Lý Thanh Nhã nói: "Ngươi hẳn đã biết nữ tử đó vốn là con gái của Thần Nông Nhân Hoàng?"
>
> Trương Minh Hiên gật đầu nói: "Ta biết, nghe nói là chết chìm ở Đông Hải, trong lòng có oán hận hóa thành Tinh Vệ không ngừng lấp biển."
>
> Lý Thanh Nhã thương cảm nói: "Đường đường là con gái của Nhân Hoàng sao lại chết chìm chứ? Cho dù lúc đó nàng ấy là người phàm, nhưng bên cạnh cũng có tu sĩ bảo vệ, căn bản không thể chết chìm."
>
> Trương Minh Hiên nghi ngờ nói: "Vậy là nguyên nhân gì?"
>
> Lý Thanh Nhã u sầu nói: "Khí vận đáp trả, nàng ấy không chịu đựng được khí vận của Nhân Hoàng, nên đã gặp phải sự đáp trả.
>
> Lúc con gái của Thần Nông Nhân Hoàng nghịch nước đã gặp phải sự đánh úp của Long Tử, hóa thành thú dữ Tinh Vệ.
>
> Con gái của Hiên Viên Nhân Hoàng bị khí vận đáp trả hóa thành nữ quỷ gây hạn, tướng mạo xấu xí ma chê quỷ hờn, nữ quỷ vừa xuất hiện thì đất đai cằn cỗi, chỉ có thể bị Thiên Đế phong ấn."
>
> Trương Minh Hiên kinh ngạc nói: "Tỷ nói Tinh Vệ là thú dữ? Nàng ta không phải là một chú chim nhỏ đáng yêu sao?"
>
> Lý Thanh Nhã nghiêm túc nói: "Nói chính xác có lẽ là ma thú. Nữ tử này chết ở Đông Hải, hóa thành chim Tinh Vệ, trong tâm tràn đầy sự oán giận, giết hại vô số ở Đông Hải, khơi lên sóng lớn nhấn chìm núi sông ở trăm vạn dặm."
>
> Trương Minh Hiên lẩm bẩm nói: "Tại sao lại như vậy? Sao không giống với những gì trong truyền thuyết mà ta nghe thấy chứ!" Vội vàng nói: "Sau đó thì sao?"
>
> Lý Thanh Nhã nói: "Sự giết hại của Tinh Vệ cuốn sạch Tam giới, Hải tộc thương vong nặng nề, nước biển bị nhuộm đỏ. Tứ hải Long Vương cũng không làm gì được Tinh Vệ, tiên nhân trên biển đều rối rít tháo chạy, ngay cả nhân tộc cũng bị liên lụy.
>
> Cuối cùng, Thanh Long giới có đại năng Long tộc ra tay muốn trấn áp Tinh Vệ, chọc Thần Nông Nhân Hoàng tức giận, trong lúc mâu thuẫn giữa Long tộc và Nhân tộc sắp xảy ra, Tam giới vang lên tiếng chim hạc trong gió.
>
> Vào thời khắc quan trọng, Phục Hi Nhân Hoàng cầu cứu cung Oa Hoàng, Thái Phượng Tiên Tử mang theo roi tạo người xuống hạ giới, đánh nữ tử này chín chín tám mươi mốt roi, đánh tan oán khí, ma khí của nàng ấy khiến nàng ấy lấy lại sự trong sáng của mình."
>
> "Cũng chính là nói trạng thái vừa rồi là nhập ma của nàng ta?"
>
> Lý Thanh Nhã gật đầu nói: "Đúng vậy! Hóa thành ma thú Tinh Vệ mới là thực lực chân chính của nàng ta, tuyệt đối không phải là thứ ngươi có thể chống lại, nhưng mà nàng ta đã kiểm soát được rồi."
>
> Trương Minh Hiên lẩm bẩm nói: "Chẳng trách vừa nãy ta gọi nàng ta là Tinh Vệ, cảm xúc của nàng ta lại thay đổi nhiều như vậy."
>
>
>
>