Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 885: Mục 886

TRANG 443# 2

> Chương 885: Quay phim xong.

>

>

>

>

>

>

> Bỗng nhiên Trương Minh Hiên kêu lên: "Không đúng! Ngọc Đế cũng có nữ nhi, tại sao không thấy các thất Tiên nữ chịu số mệnh phản phệ?"

>

> Lý Thanh Nhã nói: "Nữ nhi đầu tiên của Ngọc Đế là Công chúa Long Cát, vì tránh nàng ta không bị phản phệ, Ngọc Đế và Vương Mẫu đã đánh nàng ta xuống nhân gian, chặt đứt số mệnh."

>

> Trương Minh Hiên theo bản năng thốt ra: "Giống như tỷ và Thanh Tuyền ư."

>

> Lý Thanh Nhã ngẩng đầu nhìn lên trời, yên lặng không nói gì.

>

> Trương Minh Hiên xấu hổ cười nói: "Là ta lỡ lời."

>

> Lý Thanh Nhã thong thả nói: "Ngươi nói không sai!" Lại nói tiếp: "Sau đó lúc Ngọc Đế và Vương Mẫu vượt kiếp ở Hạ giới, sinh ra bảy nữ nhi, các nàng cùng nhau gánh chịu số mệnh mới gắng gượng chịu đựng được, nhưng mà kết quả sau này không cao."

>

> Trương Minh Hiên cảm thán nói: "Nữ Oa thật là một đứa trẻ đáng thương."

>

> Lý Thanh Nhã 'ừ' một tiếng, nói tiếp: "Vậy để nàng ở lại đây đi!"

>

> Trương Minh Hiên cười hoan nghênh nói: "Thanh Nhã tỷ, tỷ đúng là tốt bụng, người ta rất thích ~."

>

> Lý Thanh Nhã hơi đỏ mặt, quở mắng nói: "Lại miệng lưỡi trơn tru." Đứng lên đi về phía xa, dáng người xinh đẹp rung động lòng người.

>

> Trương Minh Hiên nhìn bóng hình Thanh Nhã đi xa, búng ngón tay một cái, thế giới nhỏ bay ra, xoay tròn một cái tạo thành một cái cửa đi vào.

>

> Trương Minh Hiên đứng dậy, đi từng bước vào, bắt đầu thay đổi hoàn toàn, sắp xếp cảnh tượng.

>

> Mấy ngày sau, Trương Minh Hiên lại dẫn một đám người đi vào gò núi bên ngoài chợ lần nữa, tiến vào trong thế giới nhỏ để bắt đầu quay phim chính thức.

>

> Ba người Lý Thanh Tuyền, Nữ Oa, Tấn Dương đi chung với nhau, giống như ba bông hoa nhỏ mềm mại, tò mò nhìn xung quanh, chỉ chỉ trỏ trỏ mấy thứ trong đoàn làm phim."

>

> Trương Minh Hiên phủi tay hét lớn: "Các bộ phận chú ý, sắp bắt đầu quay phim, diễn viên vào vị trí."

>

> Bầy yêu quái bay xuống đường phố, biến thành một đám người thường đi tới đi lui.

>

> Nữ Oa lo lắng lôi kéo tay Lý Thanh Tuyền nói "Bây giờ ta có chút sợ, làm sao bây giờ?"

>

> Lý Thanh Tuyền nghi ngờ nói: "Sợ cái gì?"

>

> Nữ Oa lo lắng nói: "Sợ mình diễn không tốt, Thần Quân sẽ tức giận."

>

> Lý Thanh Tuyền vung tay lên nói: "Không sao đâu, hắn dám mắng người, ta liền đánh hắn giúp ngươi."

>

> Tấn Dương đứng ở bên cạnh cười hì hì nói: "Yên tâm đi! Tính tình của Hoàng thúc rất tốt."

>

> Trương Minh Hiên nhìn thấy bầy yêu quái đã vào vị trí, quay đầu vẻ mặt tươi cười nói với đám người Lý Thanh Tuyền: "Các cô nương, đến lượt các ngươi lên sân khấu."

>

> Lý Thanh Tuyền kéo tay Nữ Oa một cái nói: "Đi thôi ~."

>

> Ba người đi về phía đường phố.

>

> Trương Minh Hiên nhíu mày hét lớn: "Cắt!"

>

> Tất cả mọi người dừng lại, ba người Lý Thanh Tuyền quay đầu nhìn về phía Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên chạy qua, khuôn mặt tươi cười nhìn Nữ Oa nói: "Nữ Oa, người quá căng thẳng, như vậy là không được."

>

> Nữ Oa có chút xấu hổ cúi đầu.

>

> Trương Minh Hiên an ủi nói: "Thoải mái tinh thần, giống như bình thường là tốt rồi, không cần sợ diễn không tốt, cùng lắm thì chúng ta làm lại."

>

> "Ừm ~" Nữ Oa dùng sức gật đầu.

>

> Trương Minh Hiên quay đầu chạy về.

>

> Tấn Dương cười nói: "Ta đã nói Hoàng thúc rất tốt mà! Không hung dữ chút nào!"

>

> Trương Minh Hiên lớn tiếng kêu lên: "Các bộ phận vào chỗ, làm lại!"

>

> Bởi vì Lý Thanh Tuyền, Tấn Dương, Nữ Oa đều chưa từng biết diễn, cho nên tác phẩm này quay rất lâu, ước chừng sau ba tháng mới quay xong, lúc đi ra thế giới nhỏ, trời đất bên ngoài đã phủ lên một màu trắng, tuyến bay đóng băng ngàn dặm.

>

> Tấn Dương kinh ngạc vui mừng kêu lên: "A ~ đã nghỉ đông rồi! Tốt quá."

>

> Quay đầu nhìn về phía Nữ Oa, vui vẻ nói: "Chờ lát nữa ta dẫn người đi trượt tuyết, đắp người tuyết, ném tuyến, chơi rất vui."

>

> Nữ Oa cười nói: "Được!"

>

> Khoảng thời gian 3 tháng, bọn họ đã trở thành bạn rất thân.

>

> Lý Thanh Tuyền vung tay nhỏ lên, điệu bộ đại tỷ hét lên: "Đi thôi ~ Xuất phát."

>

> Ba người cười ha ha xong liền xông ra ngoài.

>

> Trương Minh Hiên từ trong thế giới nhỏ đi ra, lớn tiếng hét: "Tấn Dương đừng chơi quá lâu, con vẫn chưa làm bài tập nghỉ đôn."

>

> Ba bóng người vui sướng chạy nơi xa, một người trong đó lảo đảo bước chân, lập tức ngã sấp xuống trên mặt tuyết, lăn ra khoảng vài vòng.

>

> Trương Minh Hiên chống nạnh hai tay cười lớn một trận.

>

> Dung Mỗ đứng ở bên cạnh Trương Minh Hiên cũng buồn cười một lúc.

>

> Tấn Dương từ trong đất tuyết đứng lên, hét lớn: "Hoàng thúc, người thật là xấu xa!!" Thở phì phò quay đầu chạy.

>

> Trương Minh Hiên cười nói: "Dung Mỗ, phiền ngươi sắp xếp mọi thứ trong thế giới nhỏ, ta đi về trước."

>

> Dung Mỗ cung kính nói: "Vâng!"

>

> Trương Minh Hiến hóa thành một luồng ánh sáng bay về phía đảo Huyền Không, rơi xuống trước cửa, sải bước đi vào.

>

> Vừa đi mấy bước, liền gặp Nha Nha đang chơi đùa trong đất tuyết, ngồi trên một tấm ván gỗ, để Đế Thính kéo tấm ván gỗ chạy trên mặt tuyết, tuyết bắn tung tóe cả người, phát ra tiếng cười khanh khách.

>

> Nha Nha vừa nhìn thấy Trương Minh Hiên, liền xoay người từ trên ván gỗ xuống, lăn vài vòng đứng lên chạy về phía Trương Minh Hiên, miệng kêu: "Ba ba ~ Ba ba ~"

>

> Dưới chân bỗng nhiên trượt một chút, đột nhiên ngã nhào về phía trước, cả người nằm trong đất tuyết.

>

> Trương Minh Hiên liền vội vàng tiến lên xách nàng từ trong tuyết ra, ôm vào trong ngực phủi tuyết trên người, cúi đầu oán trách: "Thanh Nhã cũng thật là, sao có thể để một mình con chơi ở trong tuyết, té xuống bị lạnh thì sao bây giờ?"

>

> Nha Nha ôm cổ Trương Minh Hiên, híp mặt dùng khuôn mặt nhỏ lạnh lạnh chà xát mặt Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên ôm Nha Nha đi về phía thư điếm, vừa đi ra sân sau liền thấy Lý Thanh Nhã đang thong thả chơi cờ với Hoàng Hậu.

>

> Lập tức giận không chỗ nào phát tiếp, nhanh chân đi tới, vỗ một cái trên bàn, quân cờ bay lên một cái loạn thành một đống.

>

> Lý Thanh Nhã ngẩng đầu nhìn Trương Minh Hiên cười nói: "Sao vậy? Cơn tức lớn như thế."

>

> Trương Minh Hiên không vui nói: "Thanh Nhã tỷ, tỷ ở đây rảnh rỗi đánh cờ, đưa Nha Nha cho một con chó kéo chơi ở ngoài tuyết, không may bị té đông lạnh thì sao bây giờ?"

>

> Đế Thính thò đầu từ bức tường vào, lớn tiếng kêu: "Ta không phải chó, ta là thần thú Đế Thính của đất trời, ngươi không được sỉ nhục thần thú như vậy."

>

> Trương Minh Hiên vung tay lên nói: "Đi qua một bên chơi!" Một luồng sức mạnh bắn ra, đập bịch một tiếng vào mũi Đế Thính, đánh bay nó ra ngoài, kêu ngao ngao bên ngoài~.

>

> Trương Minh Hiên nhếch miệng, còn nói không phải chó.

>

> Lý Thanh Nhã che miệng cười khẽ nói: "Thì ra là tới tức giận thay Nha Nha." Hai tay vươn ra nói: "Nha Nha lại đây!"

>

> Nha Nha lập tức tránh khỏi vòng tay của Trương Minh Hiên, đưa tay nhỏ cho Lý Thanh Nhã nắm lấy, nằm trong lồng ngực Lý Thanh Nhã cười khanh khách.

>

> Lý Thanh Nhã sửa sang lại quần áo cho Nha Nha một chút, dịu dàng nói: "Ngươi yên tâm! Nó sẽ không bị lạnh, tiểu hài tử là ngây thơ nhất, nên hiểu biết thay đổi bốn mùa, nó còn có thể ở trong đó phát hiện đường đi mà người lớn khó thấy được, đợi sau này khi nó lớn lên những hiểu biết này sẽ đủ quý giá."

>

> Trương Minh Hiên nghi ngờ nói: "Là như thế ư? Chẳng lẽ không phải là do tỷ lười biếng?"

>

> Lý Thanh Nhã không vui nói: "Nói cái gì vậy?!"

>

> Trương Minh Hiên lập tức cười xấu hổ nói: "Vậy là ta hiểu lầm tỷ, ta nhận lỗi, ta xin lỗi ~"

>

> Hoàng Hậu ở bên cạnh cười nhạo nói: "Tại sao cảm thấy ngươi còn lo lắng cho Nha Nha hơn Thanh Nhã tỷ? Giống như là hài tử của ngươi vậy."

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!