TRANG 444# 2
> Chương 887: Tinh Thần Biến.
>
>
>
>
>
>
> Một khoảng thời gian sau năm mới, chính là lúc bạn bè và người thân chúc tết lẫn nhau.
>
> Khoảng thời gian này Trương Minh Hiên cũng rất bận rộn, không ngừng nhận được tin tức, làm một tiểu thịt tươi có tiếng tăm, người đến đây nịnh nọt chúc tết cũng rất nhiều.
>
> Không phải sao, vừa trả lời lại một tin nhắn chúc tết, điện thoại lại vang lên tiếng tích tích.
>
> Trương Minh Hiên cũng chưa nhìn, tiện tay gửi lại một tin nhắn: "Ừm! Cũng chúc ngươi năm mới vui vẻ, năm nay làm ăn phát đạt, sang năm tiếp tục cố gắng, cố lên! Ta rất coi trọng ngươi!"
>
> "Ngươi nói cái gì?" Một giọng nói âm u vang lên bên tai Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên lập tức giật nảy người, nhảy lên một cái xoay người cúi đầu nói: "Sư phụ, chúc mừng năm mới."
>
> Giáo chủ Thông Thiên tức giận nói: "Nhìn điện thoại của ngươi đi!"
>
> Trương Minh Hiên chột dạ mở điện thoại nhìn thoáng qua, chỉ thấy tên ghi chú của ảnh đại diện phía trên cũng là sư phụ, bỗng nhiên giật mình hoảng sợ, không thể nào? Tin nhắn vừa rồi là sư phụ gửi tới ư?
>
> Trương Minh Hiên vội vàng mở tin nhắn ra, phía trên sư phụ hỏi: "Chơi chán rồi sao?"
>
> Mình cũng trả lời một câu: "Ừm! Cũng chúc ngươi năm mới vui vẻ, năm nay làm ăn phát đạt, sang năm tiếp tục cố gắng, cố lên! Ta rất coi trọng ngươi!"
>
> Trương Minh Hiên cười xấu hổ nói: "Sư phụ, cái này. . . này. . . Ta không biết vừa rồi là ngài gửi! Không phải ngài đều luôn trực tiếp truyền âm sao? Tại sao bây giờ lại gửi tin nhắn?"
>
> Giáo chủ Thông Thiên hừ lạnh nói: "Phần tiếp theo của [Bàn Long] đâu?"
>
> Trương Minh Hiên chột dạ nói: "Khoảng thời gian trước quay phim cho đám muội muội Thanh Tuyền, không có thời gian viết."
>
> "Đương nhiên ta biết, cho nên trước đó không hỏi ngươi. Nhưng bây giờ không phải ngươi rất rảnh rỗi sao? Vì sao còn chưa đăng lên."
>
> Trương Minh Hiên ho khan một cái, xấu hổ cười nói: "Trời rất lạnh có chút cóng tay, tính toán nghỉ ngơi mấy ngày."
>
> "Nói hươu nói vượn! Lập tức bắt đầu viết cho ta."
>
> Trương Minh Hiên bị dọa đến run rẩy cả người, liên tục gật đầu nói: "Vâng! Vâng! Con viết ngay đây."
>
> Giọng nói Giáo chủ Thông Thiên biến mất.
>
> Một lúc sau Trương Minh Hiên thử hỏi thăm: "Sư phụ, sự phụ, ngài vẫn ở đây sao?"
>
> "Sư phụ, ngài ổn chứ! Còn ở đây không?"
>
> Nửa ngày không ai trả lời, Trương Minh Hiên thở phào một tiếng, đứng thẳng lưng lên, ngửa lưng nằm ngã ở trên giường, bật nhảy lên ba cái.
>
> Trương Minh Hiên than thở nói: "Ai za!! Sao nhiệm vụ lại nhiều như vậy chứ?"
>
> Trương Tiểu Phàm nói: "Nhanh đứng dậy gõ chữ, không thì giáo chủ Thông Thiên sẽ thả sấm."
>
> Trương Minh Hiên uể oải nói: "Ngươi viết giúp ta đi!"
>
> Trương Tiểu Phàm cười gằn một tiếng, giọng nói biến mất.
>
> Trương Minh Hiên mất hết sức lực ngồi xuống, lấy 'bàn phím ảo' ra bắt đầu gõ chữ, ba chữ 'Tinh Thần Biến' to lớn xuất hiện trên màn hình.
>
> Mà lúc này ở bên trong Cung Oa Hoàng nơi xa, Nữ Oa Nương Nương đang ngồi xếp bằng trên giường mây, nhìn không chớp mắt ba Tiểu Ma Tiên trong màn hình, đang chiếu cảnh Tiểu Ma Tiên biến thân.
>
> Thanh Loan hành lễ ở bên trái giường mây, khẽ nói: "Nương Nương, đây là phim cho hài tử xem, sao người cũng xem vậy!"
>
> Nữ Oa Nương Nương nhìn màn ảnh, suy nghĩ một chút nói ra: "Các ngươi nói, động tác biến thân này dùng ở trên người Trương Minh Hiên có đẹp không?"
>
> Đôi mắt Thanh Loan và Thải Phượng đều sáng lên, thần giao cách cảm liếc nhau, a. . . hình ảnh thật sự không thể nào đẹp hơn!
>
> Thanh Loan lập tức giơ ngón tay cái lên, khen ngợi nói: "Nương Nương nhìn xa trông rộng!"
>
> Thải Phượng cũng giơ ngón tay cái lên cười hì hì: "Vậy nhất định rất đẹp, cũng chỉ có Nương Nương mới có thể nghĩ ra phương pháp tốt như vậy."
>
> Nữ Oa Nương Nương hiểu ý cười một tiếng, tiếp tục nhìn màn hình, trong lòng âm thầm ghi nhớ, phải tăng mạnh thiết kế trang phục nữ, đuổi theo trào lưu của thời đại.
>
> Trương Minh Hiên rưng rưng gõ chữ trong phòng, cho đến gần tối mới viết xong năm chương, tất cả đều đăng tải lên, không có cách nào khác, sư phụ thúc giục không dám giữ lại bản thảo nào!
>
> [Tinh Thần Biến] mới vừa đăng lên mạng liền hấp dẫn ánh mắt của mọi người, mặc dù bây giờ đám người còn không biết đây là phần tiếp theo của [Bàn Long], nhưng mà treo tên Tiêu Dao Thần Quân Trương Minh Hiên, đó chính là bảo đảm chất lượng.
>
> Trong Cung Bích Du, giáo chủ Thông Thiên nhìn tên [Tinh Thần Biến], nói thầm trong lòng một lúc, cái này chính là phần tiếp theo của [Bàn Long] sao? Sao lại không giống một chút nào?
>
> Đặt tên là Bàn Phượng, Bàn Hổ còn giống phần tiếp theo của [Bàn Long] hơn là tên [Tinh Thần Biến] này.
>
> Mở bản gốc ra. Chương 1: Tần Vũ.
>
> Tiết trời đang là mùa đông, tuyết rơi dày khắp nơi, toàn bộ Viêm Thành đều phủ lên một tầng áo bạc. Viêm Thành rất lớn, có thể chứa mấy triệu dân số, mà phủ của 'Trấn Đông Vương' Tần Đức kiểm soát ba quận phía Đông chính là ở Viêm Thành này.
>
> . . .
>
> 5 chương đầu giới thiệu bối cảnh đại lục, đã gần xong chỉ thiếu nhân vật chính - Tần Vũ.
>
> Giáo chủ Thông Thiên đọc xong, thì thầm nói: "Tạm thời còn chưa nhìn ra cái gì."
>
> Ánh mắt xuyên qua tầng tầng lớp lớp không gian nhìn về phía Hạ giới, mấy tia sấm sét lóe ra trên đầu ngón tay, do dự một chút lại lo lắng thúc giục quá độ làm phiền mạch suy nghĩ của hắn, vung tay tản sấm sét đi, đành chịu mà từ bỏ.
>
> Rõ ràng Trương Minh Hiên còn không biết mình đang chạy một vòng dưới sấm sét, thiếu chút nữa lại bị sét đánh, tắt điện thoại di động rồi mở cửa phòng đi ra ngoài, duỗi cái lưng mệt mỏi đón nắng chiều, phát ra một tiếng rên rỉ thoải mái.
>
> Lý Thanh Nhã đang bưng đồ ăn từ trong bếp ra, nhìn thấy Trương Minh Hiên liền cười nói: "Đứng ở đó làm gì? Tới đây chuẩn bị ăn cơm."
>
> Trương Minh Hiên lập tức tươi cười đầy mặt nói: "Đến đây! Đến đây!" Hấp tấp chạy tới, nhận lấy mấy món ăn ở trong tay Lý Thanh Nhã rồi bày lên trên mặt bàn.
>
> Lý Thanh Nhã nhìn Trương Minh Hiên ra vẻ nịnh bợ lấy lòng, khóe miệng lộ ra một nụ cười, cũng chỉ cảm thấy buồn cười một chút.
>
> Tất cả đồăn đều được bương lên bàn, Trương Minh Hiên phủi tay cười: "Xong rồi!" Quay đầu nhìn về phía Lý Thanh Nhã hỏi: "Thanh Nhã tỷ, Nha Nha đâu rồi?"
>
> Lý Thanh Nhã nói: "Được Thanh Tuyền đưa ra ngoài chơi." Mở miệng kêu lên: "Thanh Tuyền, trở về ăn cơm nào!" Giọng nói bay về phương xa.
>
> Lý Thanh Nhã nhìn Trương Minh Hiên nói: "Chúng ta ngồi trước đi! Chờ lúc nữa bọn họ sẽ về."
>
> Trương Minh Hiên gật đầu liên tục nói: "Vâng!" Kéo một cái ghế ra cười hì hì nói: "Thanh Nhã tỷ, tỷ ngồi đi."
>
> Lý Thanh Nhã khẽ cười rồi ngồi lên.
>
> Trương Minh Hiên kéo cái ghế ngồi bên cạnh Lý Thanh Nhã, cánh tay đặt trên bàn, đầu gối lên lòng bàn tay, nhìn Lý Thanh Nhã chằm chằm.
>
> Lý Thanh Nhã có chút xấu hổ nói: "Nhìn cái gì vậy?"
>
> Trương Minh Hiên mở miệng nói: "Thanh Nhã tỷ, ta muốn hát cho tỷ một bài hát."
>
> Lý Thanh Nhã tò mò hỏi: "Hát bài gì?"
>
> Trương Minh Hiên cười tủm tỉm nhìn chằm chằm Lý Thanh Nhã, hát lên:
>
> "Ngươi cười lên trông thật xinh đẹp
>
> Giống như bông hoa nở mùa xuân
>
> Cuốn đi tất cả những muộn phiền lo âu
>
> Ngươi cười lên trông thật xinh đẹp
>
> Giống như ánh nắng mặt trời mùa hạ
>
> Mọi khoảnh khắc trên thế giới này
>
> Trở thành bức tranh đẹp tuyệt vời. . ."
>
> Một tiếng sấm vang đinh tai nhức óc, một tia sấm sáng rực giống như lưỡi kiếm xẹt qua bầu trời.
>
> Trương Minh Hiên bị dọa run lên, thiếu chút nữa chui xuống mặt bàn.
>
> Nhìn bộ dạng hoảng sợ của Trương Minh Hiên, Lý Thanh Nhã bật cười thành tiếng, mặt mỉm cười nói: "Hát rất dễ nghe."
>
>
>
>