TRANG 445# 1
> Chương 888: Giết sơn tặc.
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên lau mồ hôi lạnh trên đầu, vỗ ngực chưa tỉnh hồn nói: "Sấm sét vừa rồi thật đáng sợ, loại cảm giác rợn tóc gáy này giống như muốn đánh lên người ta vậy. Thanh Nhã tỷ, sắp mưa rồi, hay là chúng ta đi vào trong ăn!"
>
> Lý Thanh Nhã lắc đầu cưới nói: "Yên tâm, trời sẽ không mưa."
>
> . . .
>
> Khi đang nói chuyện, Lý Thanh Tuyền một tay dắt Tấn Dương, một tay kéo Nữ Oa hoạt bát từ bên ngoài chạy vào, Hoàng hậu ôm Nha Nha đi phía sau, nhưng mà Lý Thanh Tuyền, Tấn Dương, Nữ Oa đều đeo kính đen, quàng khăn quàng cổ, nhìn rất là bí ẩn.
>
> Trong nháy mắt Trương Minh Hiên ném chuyện sấm sét vừa rồi qua một bên, tò mò nhìn ba người Lý Thanh Tuyền nói: "Các ngươi tạo hình gì vậy, rất đặc biệt!"
>
> Lý Thanh Tuyền tháo kính râm xuống, hết sức thích thú và thỏa mãn nói: "Dựa theo ý kiến của ngươi, bây giờ ta chính là ngôi sao lớn, không thể để cho những người bình thường kia nhận ra được, rất là phiền phức!"
>
> Tấn Dương, Nữ Oa cũng cười hì hì tháo kính râm và khăn quàng cổ xuống. Đối với bọn họ mà nói, chính là chơi rất vui.
>
> Hoàng hậu đi tới cười nói: "Các ngươi đang làm gì vậy? Mời vừa lên đảo liền nghe được tiếng hát lúc ẩn lúc hiện."
>
> Lý Thanh Nhã đứng lên chào hỏi, đón Nha Nha từ tay hoàng hậu rồi khẽ cười nói: "Không có gì, chỉ là Minh Hiên vừa hát."
>
> Hoàng hậu nhìn về phía Trương Minh Hiên, lại nhìn Lý Thanh Nhã, cười nhạo nói: "Là hát cho người khác nghe đúng không!"
>
> Trương Minh Hiên ho khan một tiếng kêu lên: "Ăn cơm, ăn cơm, mau tới ăn cơm."
>
> Tất cả mọi người cười ha hả ngồi vây quanh cái bàn, bắt đầu ăn cơm.
>
> Ăn được một lúc, Lý Thanh Tuyền ngẩng đầu nói với Trương Minh Hiên: "Ngươi lại viết truyện tiếp sao?"
>
> Trương Minh Hiên gật đầu nói: "Đúng vậy!"
>
> Lý Thanh Nhã ngạc nhiên nhìn Trương Minh Hiên một chút, khẽ hỏi: "Viết lúc nào? Viết gì vậy?"
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Tên là [Tinh Thần Biến], xem như là phần sau của [Bàn Long]!"
>
> Đôi mắt Lý Thanh Tuyền sáng lên, vui mừng ngạc nhiên kêu lên: "Phần tiếp theo của Bàn Long sao? Lâm Lôi và Hồng Mông cũng sẽ xuất hiện chứ?"
>
> Trương Minh Hiên gật đầu nói: "Đúng vậy!"
>
> Lý Thanh Tuyền nắm tay kêu lên: "Tốt quá!" Lập tức lấy điện thoại di động ra bắt đầu đăng tin tức.
>
> Trương Minh Hiên thắc mắc hỏi: "Ngươi đăng cái gì vậy?"
>
> Lý Thanh Tuyền cũng không ngẩng đầu lên nói: "Đăng lên trang cá nhân! Nói tin tức này ra, bây giờ người theo dõi ta rất nhiều."
>
> Trương Minh Hiên không còn gì để nói, nàng hoàn toàn mê muội thân phận mình là ngôi sao lớn, con học được quảng bá.
>
> Thời gian chậm rãi trôi qua, [Tinh Thần Biến] ổn định chương mới, thân thể trời sinh, tu luyện Tinh Thần Biến, ra biển, kết bạn với Khương Lập. . .
>
> Thế giới Hồng Hoang cũng từ đông chuyển sang xuân, cỏ cây nảy mần, cá mùa xuân nghịch nước, chim én ngậm bùm, tỏa ra sức sống tràn trề.
>
> Trong rừng Tĩnh Sơn yên tĩnh, chỉ có một chiếc xe ngựa kẽo cà kẽo kẹt đi bên trong, Tôn Ngộ Không ngồi xếp bằng trên nóc xe ăn chuối tiêu, Trư Bát Giới và Sa Ngộ Tĩnh ngồi ở phía trước xe.
>
> Trong xe ngựa, Đường Tam Tạng đang lén lút gọi video với Quốc vương Nữ Nhi Quốc, trên màn hình chính là Quốc vương Nữ Nhi Quốc đang nâng cao bụng bầu nằm ở trên giường, cười nhân hậu dùng tay vuốt ve cái bụng lộ ra.
>
> Đường Tam Tạng khẽ quan tâm nói: "Nữ Cơ, bây giờ nàng cảm thấy thế nào rồi?"
>
> Quốc vương Nữ Nhi Quốc cười nói: "Rất tốt, chỉ là khuê nữ của chàng quá nghịch ngợm, nửa đêm thường đạp ta, làm ta ngủ không yên."
>
> Đường Tam Tạng vô thức mỉm cười nói: "Để nàng vất vả rồi!"
>
> Quốc vương Nữ Nhi Quốc cười nói: "Không vất vả! Là ta nguyện ý."
>
> Quốc vương Nữ Nhi Quốc hỏi: "Bên cạnh chàng không có ai sao?"
>
> Đường Tam Tạng lắc đầu nói: "Bọn họ đều bên ngoài xe ngựa."
>
> Khuôn mặt Quốc vương Nữ Nhi Quốc hơi đỏ lên, nói: "Chàng. . . chàng muốn nhìn khuê nữ của mình không?"
>
> Đường Tam Tạng không hiểu ý nàng, thắc mắc hỏi: "Nhìn thế nào?"
>
> Quốc vương Nữ Nhi Quốc khẽ kéo quần áo một chút, lộ ra cái bụng tròn vo, vẻ mặt đỏ bừng nói: "Chàng nhìn, nàng đang ở bên trong."
>
> Đường Tam Tạng nhắm mắt lại theo bản năng, miệng nói thầm: "Nam mô a di đà phật! Nam mô a di đà phật. . ."
>
> Quốc vương Nữ Nhi Quốc cười hì hì nói: "Chàng mau nhìn, nàng lại đá ta."
>
> Mí mắt Đường Tam Tạng động hai cái, cẩn thận mở ra một khe, làn da tuyết trắng bỗng đập vào mắt, một cái bọc nhỏ nhô lên trên bụng.
>
> Quốc vương Nữ Nhi Quốc nở nụ cười xoa cái bụng nói: "Thật là rất nghịch ngợm! Đợi sau khi nàng được sinh ra, nhất định chàng phải cố gắng dạy bảo nàng."
>
> Trong lòng Đường Tam Tạng dâng lên một cảm giác rất kỳ diệu, môi run rẩy hai cái mới nói: "Ừ!"
>
> Từ bên ngoài xe truyền đến một tiếng ầm ầm, xe ngựa nghiêng ngả dữ dội mấy lần, cả người Đường Tam Tạng lung lay một lúc, vội vàng đỡ lấy cửa sổ xe ở bên cạnh.
>
> Quốc vương Nữ Nhi Quốc lập tức ngồi dậy, lo lắng kêu lên: "Đường Đường. . . Xảy ra chuyện gì vậy?"
>
> Lúc này bên ngoài truyền đến một tiếng hét lớn: "Núi này do ta mở, cây này do ta trồng, muốn đi qua đây, phải để lại tiền qua đường."
>
> Đường Tam Tạng nhìn màn hình nói: "Không có việc gì, gặp kẻ cướp chặn đường, ta đi ra ngoài xem một chút."
>
> Quốc vương Nữ Nhi Quốc lo lắng nói: "Chú ý an toàn!"
>
> Đường Tam Tạng cười nói: "Yên tâm đi! Bọn họ không thể làm ta bị thương."
>
> Tắt màn hình, Đường Tam Tạng vén rèm xe lên muốn đi ra ngoài, vừa mới đi chui nửa người ra liền bị một cái gì đó đen sì sì đánh vào mặt.
>
> Đường Tam Tạng bắt lấy cái đó theo bản năng, nhìn kỹ chỉ thấy một cái đầu người đổ máu dữ tợn đang bị mình ôm vào trong ngực.
>
> "A!!" Đường Tam Tạng kêu to hoảng sợ, lập tức ném đầu người trong ngực xa hơn mười mét, lảo đảo ngã ngồi trong xe.
>
> Tôn Ngộ Không ở bên ngoài cười toe toét nói: "Tiểu hòa thượng quá nhát gan, chỉ một cái đầu mà đã khiến dọa cả người run rẩy."
>
> Đường Tam Tạng run rẩy đứng lên, hét lên một tiếng giận dữ: "Tôn Ngộ Không!!!"
>
> Mạnh mẽ vén rèm cửa lên đi ra ngoài, nhảy xuống xe ngựa liếc mắt nhìn xung quanh, khắp nơi đều là thi thể đẫm máu, tình cảnh bi thảm nhìn thấy mà giật mình.
>
> Đường Tam Tạng đi đến trước mặt Tôn Ngộ Không đang cà lơ phất phơ, ngón tay run rẩy chỉ vào Tôn Ngộ Không tức giận nói: "Ngươi. . . Con khỉ ngang ngược này lại. . . lại giết chóc."
>
> Tôn Ngộ Không vung tay đánh vào tay Đường Tam Tạng, tức giận nói: "Tiểu hòa thượng, Lão Tôn ta ghét nhất người khác gọi ta là con khỉ ngang ngược."
>
> Đường Tam Tạng run rẩy nói: "Ngươi biết đây là bao nhiêu mạng người không? Sao ngươi có thể nhẫn tâm như vậy được?"
>
> Tôn Ngộ Không gãi gãi lỗ tai, tùy tiện nói: "Một đám rác rưởi mà thôi, nhìn thấy khiến khỉ tức giận, giết thì giết thôi."
>
> Đường Tam Tạng nhìn bộ dạng không sao cả kia của Tôn Ngộ Không, cũng không biết ngọn lửa không tên từ đâu ra, tức giận quát: "Tôn Ngộ Không! Trong lòng ngươi không có một chút nhân từ nào sao?"
>
> Tôn Ngộ Không cũng giận, cười gằn nhìn Đường Tam Tạng nói: "Tên hòa thượng như ngươi thật là thú vị, lúc Lão Tôn giết yêu quái, sao ngươi không có chút lòng nhân từ nào? Trước đó những tiểu yêu kia cố gắng xin tha bị Lão Tôn đánh chết không còn, ngươi cũng không cảm thấy không ổn một chút nào, bây giờ lại nói đến nhân từ với Lão Tôn!"
>
> Đường Tam Tạng khăng khăng nói: "Bọn chúng là yêu quái!"
>
>
>
>