Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 890: Mục 891

TRANG 446# 1

> Chương 890: Mỹ Hầu Vương thật giả.

>

>

>

>

>

>

> Sau hai ngày, Sa Ngộ Tĩnh mới xuyên qua không gian đuổi tới Hoa Quả Sơn, tiện tay đuổi mấy tên bảo vệ đi, trực tiếp xông vào thác nước tiến vào bên trong động Thủy Liêm.

>

> Sa Ngộ Tĩnh tiến vào động Thủy Liêm, liếc mắt liền thấy 'Tôn Ngộ Không' nằm nghiêng ở trên chủ tọa, sau đó chất vấn một lúc, 'Tôn Ngộ Không' nổi giận biến đám khỉ thành bốn người thầy trò, tuyên bố sẽ đi lấy kinh, sau đó đánh Sa Ngộ Tĩnh thảm hại chạy khỏi Hoa Quả Sơn.

>

> Sau khi Sa Ngộ Tĩnh chạy ra khỏi Hoa Quả Sơn, trong chốc lát không biết đi chỗ nào, dù thế nào cũng không tin đại sư huynh lại biến thành như vậy?

>

> Cuối cùng Sa Ngộ Tĩnh không còn cách nào khác đành phải bay một đường về phía nam, đi vào núi Phổ Đà ở Nam Hải.

>

> Mộc Tra lưng đeo hai kiếm đứng canh giữ ở trước cổng Nam Hải, nhìn thấy Sa Ngộ Tĩnh bay tới, tiến lên chắp tay chào hỏi, cười nói: "Sa Ngộ Tĩnh, sao ngươi không đi bảo vệ Đường Tam Tạng tới Tây Thiên thỉnh kinh mà lại bay vào Nam Hải làm gì?"

>

> Sa Ngộ Tĩnh bay xuống trước cổng, chắp tay trước ngực lễ phép nói: "Làm phiền Tôn giả Mộc Trà bẩm báo một tiếng, Sa Ngộ Tĩnh có chuyện quan trọng xin gặp Bồ Tát."

>

> Mộc Tra cười nói: "Sa Ngộ Tĩnh, ngươi đi theo ta!"

>

> Mộc Tra dẫn Sa Ngộ Tĩnh đi về phía núi Phổ Đà, đi qua Tử Trúc Lâm, đi vào một hồ sen, bên trong hồ sen có từng con cá vàng đang bơi lội, Quan âm Bồ Tát đang ngồi xếp bằng trên bảo tọa ở hồ hoa sen.

>

> Sa Ngộ Tĩnh tiếp lên chắp tay trước ngực cung kính cúi đầu nói: "Sa Ngộ Tĩnh bái kiến Bồ Tát."

>

> Quan âm Bồ Tát thong thả nói: "Ngộ Tĩnh, ngươi tới có chuyện gì vậy?"

>

> Sa Ngộ Tĩnh cung kính nói: "Bồ Tát, Tôn Ngộ Không đánh chết bọn cướp, lúc bị sư phụ trách mắng vài câu đã lúc tức giận bỏ đi. Sau đó lại trở về, đánh sư phụ bị thương, cướp đồ đạc, sau đó biến đám khỉ ở Hoa Quả Sơn thành chúng ta, tuyên bố mình muốn đi lấy kinh."

>

> Quan âm Bồ Tát khẽ gật đầu, trên mặt mang nụ cười bình thản an lành nói: "Theo bổn tọa biết, sau khi Tôn Ngộ Không rời xa Đường Tam Tạng liền trực tiếp tới động Bạch Cốt ở núi Bạch Hổ, chưa bao giờ quay lại Hoa Quả Sơn, chắc chắn trong này có hiểu lầm."

>

> Sa Ngộ Tĩnh tức giận kêu lên: "Bồ Tát, ta vừa mới từ Hoa Quả Sơn đến đây, con khỉ kia còn hung ác muốn giết ta, tuyệt đối không thể là giả."

>

> Quan âm Bồ Tát cười nói: "Nếu không tin ngươi cũng có thể tới động Bạch Cốt xem một chút là được."

>

> Sa Ngộ Tĩnh nói: "Vâng! Bây giờ ta liền tới động Bạch Cốt." Cúi đầu về phía Quan Âm Bồ Tát, sau đó quay người nhanh chân đi ra ngoài, vừa ra ngoài liền bay lên trời.

>

> Sa Ngộ Tĩnh bay tới trước động Bạch Cốt ở núi Bạch Hổ, cầm Bảo Trượng hàng yêu sải bước đi vào bên trong, nữ yêu bảo vệ trước động thấy Sa Ngộ Tĩnh liền liếc mắt nhìn nhau, chủ động cho qua, đây đều là bằng hữu của phu nhân, đã gặp ở diễn đàn TT, không cần phải cản lại.

>

> Sa Ngộ Tĩnh mạnh mẽđi vào chỗ sâu của động phủ, từ xa là đã có thể nghe được tiếng nói cười đùa ở bên trong, chân do dự một chút rồi dẫm mạnh bước vào.

>

> Sa Ngộ Tĩnh đi vào trong động phủ, chỉ thấy một dòng sông đen bao quanh phòng khách mở rộng, hoa sen nở rộ bên trong dòng sông đen, chính giữa là một vòng tròn lớn, trên đỉnh phòng khách là dây leo rủ xuống.

>

> Tôn Ngộ Không đang nằm ngang ở trên dây leo, đầu gối lên đùi Bạch Tinh Tinh, Bạch Tinh Tinh đút nho vào miệng hắn.

>

> Tôn Ngộ Không quay đầu nhìn về phía Sa Ngộ Tĩnh, cười ha ha nói: "Sa sư đệ, ngươi cũng bị tiểu hòa thượng đuổi rồi sao?"

>

> Sa Ngộ Tĩnh trừng to mắt nhìn về phía Tôn Ngộ Không kêu lên: "Tôn Ngộ Không."

>

> Bạch Tinh Tinh nhìn về phía Sa Ngộ Tĩnh, khẽ cười nói: "Không phải ngươi đến mời Ngộ Không trở về đấy chứ? Vậy cũng không được, Ngộ Không nhà ta là người các ngươi nói đuổi là có thể đuổi, gọi về là về sao. Ở trong động phủ Tiên Sơn của ta, trải qua cuộc sống ung dung tự tại không bị ràng buội, chẳng phải tốt hơn đi theo tiểu hòa thượng thỉnh kinh ư?"

>

> Sa Ngộ Tĩnh do dự một chút nói: "Bạch cô nương, đại sư huynh của ta đến chỗ ngươi bao lâu rồi?"

>

> Bạch Tinh Tinh cảm thấy giận giữ thay Tôn Ngộ Không nói: "Buổi trưa vào hai ngày trước lúc các ngươi đuổi đi, bản thân mau quên vậy sao?"

>

> Sa Ngộ Tĩnh nhấn mạnh hỏi: "Chưa bao giờ rời đi sao?"

>

> Bạch Tinh Tinh nói: "Chưa từng!"

>

> Tôn Ngộ Không không chịu được nói: "Sa sư đệ, lời này của ngươi là có ý gì? Trông chừng Lão Tôn sao?"

>

> Sa Ngộ Tĩnh hoảng sợ kêu lên: "Đại sư huynh, việc lớn không tốt, Hoa Quả Sơn của ngươi bị yêu quái chiếm giữ."

>

> Trong nháy mắt Tôn Ngộ Không xoay người ngồi dậy, nhìn Sa Ngộ Tĩnh chằm chằm nói: "Ngươi nói cái gì? Ai chiếm Hoa Quả Sơn của Lão Tôn!"

>

> Sa Ngộ Tĩnh vội vàng giải thích: "Đại sư huynh, sau khi ngươi bỏ sư phụ mà đi. Lại có một tên 'Tôn Ngộ Không' trở về, đánh sư phụ bị thương rồi cướp hết đồ đạc, trở lại Hoa Quả Sơn giả làm ngươi chiếm núi làm vua, đồng thời dùng yêu quái khỉ biến thành sư phụ và chúng ta, tuyên bố mình muốn họp thành đội đi lấy kinh."

>

> Tôn Ngộ Không quát to: "Thật to gan!" Bay từ trên dây leo xuống.

>

> Bạch Tinh Tinh cũng bay xuống, áo trắng tung bay như mộng như ảo.

>

> Tôn Ngộ Không quay đầu nhìn về phía Bạch Tinh Tinh: "Ngươi ở đây chờ ta, ta đi đánh chết con yêu quái làm xấu thanh danh của ta kia."

>

> Bạch Tinh Tinh cười nói: "Ta đi giúp ngươi!"

>

> Tôn Ngộ Không lắc đầu nói: "Ngươi cứ chờ ở đây, tránh đến lúc chiến đấu với nhau lỡ tay làm ngươi bị thương." Người chớp lên một cái, trong nháy mắt liền xông ra ngoài.

>

> Bạch Tinh Tinh há to miệng, im lặng nói: "Dù sao ta cũng là Yêu Vương một phương mà! Có yếu ớt như ngươi nói sao?"Sau đó phù một tiếng bật cười, trong lòng ngọt ngào.

>

> Sa Ngộ Tĩnh nhìn Bạch Tinh Tinh như kẻ ngốc, lúc thì tức giận, lúc lại cười, đây là sao vậy?

>

> Bạch Tinh Tinh nhìn Sa Ngộ Tĩnh nói: "Chúng ta cũng đi thôi!"

>

> Sa Ngộ Tĩnh gật đầu nói: "Được rồi! Chúng ta đi giúp đại sư huynh một tay." Hai người vội vàng lao ra khỏi động Cốt Tinh, hóa thành hai luồng sáng bay lên trời, bay về phía Hoa Quả Sơn.

>

> Chờ đến khi hai người đến Hoa Quả Sơn, chỉ thấy hai Tôn Ngộ Không đang chiến đấu trong mây xanh phía trên bầu trời Hoa Quả Sơn, hai người đều mặc áo giáp vàng quý báu, đầu đội kim quan lông phượng, chân đi giày thêu mây, quả thật uy phong lừng lẫy sức mạnh phi phàm.

>

> Hai 'Tôn Ngộ Không' chiến đấu trên bầu trời, di chuyển như giao long, bóng gậy chớp động giống như thủy triều, chạm vào nhau ầm ầm, bóng người xung quanh bầu trời, khuấy động gió mây ngàn dặm.

>

> Bạch Tinh Tinh và Sa Ngộ Tĩnh bay xuống một đỉnh núi, nhìn hai bóng người phía trên bầu trời.

>

> Bạch Tinh Tinh ngạc nhiên nói: "Thật sự có hai Ngộ Không! Người kia là thật sao?"

>

> Sa Ngộ Tĩnh tiện tay nắm một con khỉ già hỏi: "Người nào là thật?"

>

> Con khỉ già nói: "Hai đại vương giống nhau như đúc, ta cũng không biết!"

>

> Sa Ngộ Tĩnh ném khỉ già ra, hỏi Bạch Tinh Tinh: "Bạch Tinh Tinh, ngươi có thể nhận ra không?"

>

> Bạch Tinh Tinh lắc đầu nói: "Khó mà nhận ra."

>

> Sa Ngộ Tĩnh lớn tiếng kêu: "Hầu ca, yêu quái biến giống ngươi như đúc, năng lực cũng không khác nhau chút nào, chúng ta cũng không biết giúp ngươi thế nào. Ngươicó thể mang theo yêu quái bay về phía Thiên Đình, Thiên Đình có gương quý tên là Kính Chiếu Yêu, có thể chiếu về hình dáng như cũ, phân rõ thật hay giả."

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!