TRANG 446# 2
> Chương 891: Ngộ Không thật giả tranh luận khắp nơi.
>
>
>
>
>
>
> Một Tôn Ngộ Không cười lạnh nói: "Yêu quái, có dám theo lão Tôn ta lên Thiên Đình một chuyến không?"
>
> Một Tôn Ngộ Không khác la to: "Có gì không dám! Đến Thiên Đình, chắc chắn có thể phân biệt thật giả."
>
> Hai Tôn Ngộ Không đồng thời dùng sức vung Kim Cô Bổng lên. Oành một tiếng nổ vang, dư âm khổng lồ càn quét xung quanh, đất trời trở nên rõ ràng trong nháy mắt. Hai Tôn Ngộ Không cùng lộn nhào ra ngoài, ngay sau đó cùng bay thẳng lên Thiên Đình.
>
> Hai Tôn Ngộ Không đánh nhau ầm ầm lên tới tận Thiên Đình, nơi nào đi qua cũng để lại khung cảnh bừa bộn.
>
> Trên Hoa Qủa Sơn, Sa Ngộ Tĩnh nói với Bạch Tinh Tinh: "Bạch cô nương, sư phụ và sư đệ còn đang chờ tin của ta, ta về trước bẩm báo, xua tan đi hiểu lầm của bọn họ đối với đại sư huynh.
>
> Bạch Tinh Tinh gật đầu nói: "Ngươi đi trước đi! Ta ở lại đây chờ Ngộ Không chiến thắng trở về."
>
> Sa Ngộ Tĩnh gật đầu đáp: "Được!" Trong nháy mắt liền hóa thành một ánh hào quang vụt qua bầu trời.
>
> Hai Tôn Ngộ Không đánh nhau binh binh keng keng tới trước Đông Thiên Môn, thiên binh thiên tướng nhìn thấy hai Tôn Ngộ Không đánh điên cuồng tới đều kinh hoàng trốn tránh.
>
> Một Tôn Ngộ Không cười nhạt nói: "Yêu quái, bây giờ hiện nguyên hình vẫn còn kịp. Nếu không bước vào Thiên Đình rồi, bản lĩnh của ngươi có lớn bằng trời cũng đừng hòng trốn thoát."
>
> Một yêu quái khác hoa chân múa tay cười khà khà nói: "Đây cũng là lời lão Tôn ta muốn nói với ngươi!"
>
> "Đi!"
>
> "Đi!"
>
> Hai Tôn Ngộ Không cầm vũ khí bay vào trong Thiên Đình, ngầm hiểu không tiếp tục đánh nhau nữa.
>
> Trong Lăng Tiêu Bảo Điện, Ngọc Đế đang hội họp cùng chư thần, khắp đại điện tràn ngập bầu không khí kỳ dị, rất giống sự im lặng trước khi có bão.
>
> Một thiên binh chạy vào, cung kính chắp tay nói: "Bệ hạ, bên ngoài có hai Tề Thiên Đại Thánh xin gặp."
>
> Ngọc Đế cười ha ha hỏi: "Hai Tôn Ngộ Không? Đúng là một chuyện lạ, mau mời bọn họ vào."
>
> "Dạ!"Thiên binh xoay người cúi đầu, rời khỏi đại điện.
>
> Sau đó, hai Tôn Ngộ Không ồn ào, xô đẩy nhau nhảy vào. Bước tới trước đại điện mây trắng vờn quanh, cả hai cùng dừng chân chắp tay cúi đầu một cái, cười khà khà nói: "Kính chào Ngọc Đế!" Dáng vẻ động tác giống y hệt nhau.
>
> Ngọc Đế đánh giá hai người bọn họ, nói: "Hai người các ngươi, ai mới là Ngộ Không thật?"
>
> Cả hai Tôn Ngộ Không cùng chỉ vào mình kêu to: "Là ta!" ("Là ta!")
>
> "Ta là thật, hắn là giả!" ("Ta là thật, hắn là giả!")
>
> "Yêu quái!" ("Yêu quái!")
>
> . . .
>
> Một Tôn Ngộ Không vội vàng kêu lên: "Kính xin bệ hạ dùng Kính Chiếu Yêu phân biệt yêu quái, giúp lão Tôn ta hàng yêu trừ ma."
>
> Một Tôn Ngộ Không kêu lên: "Kính xin bệ hạ mau mau bắt yêu quái."
>
> Ngọc Đế gật đầu nói: "Qủa nhân biết! Lý Thiên Vương, mang Kính Chiếu Yêu tới đây."
>
> Lý Tịnh hai tay trống rỗng đứng lên cung kính nói: "Dạ!" Xoay người đi ra ngoài trong chớp mắt. ??
>
> Trong khoảng thời gian Lý Thiên Vương đi lấy bảo kính, hai Tôn Ngộ Không cũng cãi vã ồn ào không ngừng, tất cả chúng thần đều thầm thì bàn luận sôi nổi, tò mò chỉ trỏ, từng người đều thi triển thần thông âm thầm dò xét.
>
> Một lát sau, Lý Thiên Vương khiêng một chiếc kính Bát Quái khổng lồ đi vào, đặt kính Bát Quái lơ lửng trên không, cung kính nói: "Bệ hạ, Kính Chiếu Yêu đã tới."
>
> Mất đi Linh Lung Bảo Tháp, lại cắt đứt quan hệ với Phật giáo, hiện giờ thái độ của Lý Thiên Vương với Ngọc Đế không thể không cung kính.
>
> Ngọc Đế gật đầu nói: "Bắt đầu đi!"
>
> Lý Thiên Vương nhìn về phía hai Tôn Ngộ Không nói: "Hai vị Đại Thánh, người nào trong hai người lên trước?"
>
> Một Tôn Ngộ Không kêu lên: "Ta tới trước, ta tới trước!" Nhảy nhảy tới Kính Chiếu Yêu, hai tay chống nạnh, cười ha ha.
>
> Lý Thiên Vương đưa thần lực vào bên trong Kính Chiếu Yêu, một luồng ánh sáng màu vàng từ Kính Chiếu Yêu tỏa xuống, bao phủ lấy khắp người Tôn Ngộ Không.
>
> Bên trong Kính Chiếu Yêu hiện lên một con khỉ khổng lồ màu đen, răng nhọn như kiếm, mắt như trăng máu, khắp người đầy khí đen, ý chí chiến đấu tỏa ra mênh mông.
>
> Tôn Ngộ Không ở dưới gương ngắm nghía gương mặt mình, cười ha ha nói: "Đây chính là chân thân của lão Tôn, thật oai phong siêu phàm."
>
> Một Tôn Ngộ Không khác kêu lên: "Yêu quái, đến ta!"
>
> Bay tới, một tay đẩy Tôn Ngộ Không dưới Kính Chiếu Yêu ra, tự mình ngẩng đầu ưỡn ngực đứng dưới Kính Chiếu Yêu.
>
> Bên trong Kính Chiếu Yêu cũng là một con khỉ khổng lồ màu đen, răng nhọn như kiếm, mắt như trăng máu, giống hệt như lúc trước.
>
> Có vị thần kinh ngạc kêu lên: "Vậy mà lại giống nhau?"
>
> Có vị kinh hãi kêu lên: "Sao có thể như vậy? Chẳng lẽ có tới hai Tề Thiên Đại Thánh?"
>
> "Thật kỳ quái! Thật là kỳ quái!"
>
> Tôn Ngộ Không bên ngoài Kính Chiếu Yêu giận dữ nói: "Yêu quái nhà ngươi rốt cuộc từ đâu tới? Lại có thể che giấu được Kính Chiếu Yêu?"
>
> Yêu quái phía dưới Kính Chiếu Yêu cũng hét lên: "Lão Tôn ta đây còn muốn hỏi ngươi đó! Yêu quái nhà ngươi từ đâu chui ra?"
>
> Trong mắt Ngọc Đế chợt ánh lên, đây là có cùng chung nguồn gốc? Thân ngoại hóa thân sao? Đây chính là thứ Phật giáo nói khó phân biệt thật giả sao?"
>
> Ngọc Đế chậm rãi mở miệng nói: "Ngộ Không, chớ có tranh cãi ầm ĩ."
>
> Hai Tôn Ngộ Không cùng ngừng cãi vã, quay đầu nhìn về phía Ngọc Đế.
>
> Ngọc Đế nói: "Lý Thiên Vương, mang Kính Chiếu Yêu cất đi."
>
> Lý Tịnh cung kính nói: "Vâng, bệ hạ." Nâng Kính Chiếu Yêu lên, xoay người đi ra ngoài.
>
> Một Tôn Ngộ Không kêu lên: "Bệ hạ, rốt cuộc trong chúng ta ai mới là thật?"
>
> Mộc người kia cũng nói: "Đúng vậy! Bệ hạ ngài mau bắt yêu quái đi, trả lại trong sạch cho lão Tôn."
>
> Ngọc Hoàng Đại Đế từ tốn nói: "Nếu Kính Chiếu Yêu đã không soi ra được, quả nhân cũng không còn cách nào khác, các ngươi nên đi tìm Quan Âm Bồ Tát đi!"
>
> Ánh mắt của một Tôn Ngộ Không sáng ngời, kêu lên: "Quan Âm từng cho lão Tôn ta ba sợi lông tơ cứu mạng, nàng nhất định có thể nhận biết được. Yêu quái, dám cùng lão Tôn ta tới Lạc Gìa Sơn của Nam Hải không?"
>
> Một Tôn Ngộ Không khác cười khẩy nói: "Yêu quái, Bồ Tát còn có Khẩn Cô Chú, lúc đó chỉ cần niệm một tiếng ngươi đã bị lộ tẩy rồi."
>
> "Đi!"
>
> "Đi!"
>
> Hai Tôn Ngộ Không bay khỏi Linh Tiêu Bảo Điện trong nháy mắt, hướng về Nam Thiên Môn. Vừa bay khỏi Nam Thiên Môn đã đánh nhau ầm ầm.
>
> Sau vài ngày đã đi thẳng tới Lạc Gìa Sơn ở Nam Hải. Cuối cùng, Quan Âm Bồ Tát cũng không có cách nào phân biệt, lại bị Bồ Tát tống cổ xuống Long Cung,
>
> Lão Long Vương cũng không có cách nào phân biệt được, lại xua họ đi xuống Địa Phủ.
>
> Hai Tôn Ngộ Không lại chưa qua Địa Phủ, tới tranh luận trước mặt thầy trò Đường Tam Tạng.
>
> Đường Tam Tạng ngồi trước đống lửa, mê man nhìn hai Tôn Ngộ Không trước mặt cãi nhau không ngừng nghỉ, xoa xoa trán theo bản năng, cực kỳ tức giận mà cắn răng nghiến lợi, kẻ nào mới là hung thủ đây?
>
> Trư Bát Giới hét lớn: "Hầu ca, hai Hầu ca. Hay là để sư phụ niệm Khẩn Cô Chú? Kẻ nào đau nhức chính là thật."
>
> Hai Tôn Ngộ Không đều cuống quýt xua tay.
>
> Một Tôn Ngộ Không cười mỉa kêu lên: "Quan Âm Bồ Tát đã niệm Khẩn Cô Chú rồi, nàng ta cũng không thể phân biệt."
>
> Một kẻ khác gật đầu lia lịa nói: "Đúng vậy, yêu quái này rất lợi hại."
>
> Sa Ngộ Tĩnh đề xuất nói: "Nếu không thì Hầu ca niệm chú đi! Ai có thể khiến sư phụ đau nhức khẳng định là thật rồi."
>
> Hai Tôn Ngộ Không động lòng.
>
> Đường Tam Tạng run rẩy trong lòng, vội vàng nói: "Nghỉ đi! Nói xằng nói bậy, vừa rồi đã nói yêu quái này thần thông quảng đại, tất nhiên có thể biết được bài chú của ta."
>
>
>
>