Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 892: Mục 893

TRANG 447# 1

> Chương 892: Đi tới núi Thiên Môn

>

>

>

>

>

>

> Trư Bát Giới chớp mắt một cái hỏi: "Hai vị Hầu ca, các người đã tới hỏi thử Tiêu Diêu Thần Quân chưa?"

>

> Đường Tam Tạng cũng gật đầu lia lịa nói: "Đúng vậy, Trương công tử học thức uyên bác, nhất định sẽ biết yêu quái này."

>

> Một Tôn Ngộ Không nói thầm: "Sư đệ? Đúng vậy nha! Làm sao lại quên mất sư đệ chứ."

>

> Ánh mắt sáng ngời, xoay đầu nhìn về phía Tôn Ngộ Không còn lại kêu lên: "Yêu quái, dám tới núi Thiên Môn không?"

>

> Yêu quái kia nghiến răng tức giận nói: "Có gì không dám!"

>

> Sa Ngộ Tĩnh kêu lên: "Đại sư huynh, giờ đêm đã khuya rồi, các người đi núi Thiên Môn sợ là sẽ quấy rầy Tiêu Diêu Thần Quân, nếu không ngại thì nghỉ ngơi một đêm, ngày mai hãng đi."

>

> Một Tôn Ngộ Không nói: "Vậy trước đó qua Địa Phủ một chuyến."

>

> Một Tôn Ngộ Không khác la lên: "Được! Được! Xem Sinh Tử Bạc là rõ."

>

> Bóng dáng của hai Tôn Ngộ Không biến mất tại chỗ.

>

> Đường Tam Tạng thở phào một hơi, nói: "Hóa ra bần tăng đã oan uổng Ngộ Không rồi, kẻ đánh úp bần tăng bất ngờ chắc chắn là yêu quái."

>

> Trư Bát Giới thầm thì: "Vữa nãy nếu dùng di động đăng tin có phải là phân biệt được thật giả rồi không?"

>

> Đường Tam Tạng nghĩ, buồn phiền nói: "Bát Giới, sao con không nói sớm?"

>

> Trư Bát Giới kêu lên: "Sư phụ à, yêu quái kia có bản lĩnh giống hệt đại sư huynh, ngộ nhỡ nổi điên thì phải làm sao?"

>

> Trong đầu Đường Tam Tạng lập tức hiện ra một khuôn mặt khỉ dữ tợn cười ha hả, đồng thời còn hiện lên một tảng đá, không kìm lòng được liền rùng mình một cái, Ngộ Năng nói cũng đúng!

>

> Sa Ngộ Tĩnh cười khờ nói: "Sư phụ, con cũng đã nói từ trước rồi. Đại sư huynh trọng tình trọng nghĩa, tuyệt đối sẽ không làm hành động như thế, đều là yêu quái khích bác chia rẽ, hãy để đại sư huynh trở về thôi!"

>

> Đường Tam Tạng quay đầu nhìn gương mặt thật thà của Sa Ngộ Tĩnh, ngươi không nói chuyện xém chút nữa quên mất người rồi, vừa rồi chính là ngươi đề xuất Ngộ Không niệm chú?!

>

> Vẻ mặt Đường Tam Tạng tươi cười nói: "Ngộ Tĩnh, hôm nay ngươi gác đêm nhé!"

>

> Sa Ngộ Tĩnh cười khờ nói: "Sư phụ, không cần gác đêm, con có thể cảm nhận được nguy hiểm tới gần."

>

> Đường Tam Tạng ý tứ sâu xa nói: "Ngộ nhỡ yêu quái giả mạo Ngộ Không quay lại thì sao? Con còn có thể cảm nhận được không?"

>

> Sa Ngộ Tĩnh lắc đầu.

>

> Đường Tam Tạng cười nói: "Vậy được rồi, để thầy được an toàn, Ngô Tĩnh chỉ có thể chịu cực nhọc, vất vả cho con."

>

> Sa Ngộ Tĩnh nắm chặt cây trượng bảo bối hàng yêu nói: "Sư phụ, thầy cứ yên tâm nghỉ ngơi đi! Chuyện gác đêm cứ giao cho con đây."

>

> Trong Địa Phủ, hai Tề Thiên Đại Thánh lại gây náo loạn binh binh bang bang một trận, Sinh Tử Bạc ném ra đầy đất.

>

> Một Tôn Ngộ Không ngồi trên bàn hét lớn: "Lão Diêm Vương, ta hỏi ngươi, trong cái Sinh Tử Bạc này sao lại không có tên của con quái vật lông lá này?"

>

> Một Tôn Ngộ Không khác cũng buồn bực kêu lên: "Đúng vậy! Đúng vậy! Diêm Vương ngươi không phải là đồng bọn với yêu quái kia đấy chứ?"

>

> Diêm Vương khom người nói: "Đại Thánh chớ trách, Đại Thánh chớ trách! Chẳng lẽ ngài đã quên rồi sao? Bản danh sách của loài khỉ khắp thiên hạ xưa kia đều đã bị ngài xé!"

>

> Hai Tôn Ngộ Không không khỏi cười mỉa.

>

> Tôn Ngộ Không ngồi trên bàn lại hỏi: "Lão Diêm Vương, còn có cách nào để biết được nguồn gốc của con yêu quái này không?"

>

> Một Tôn Ngộ Không khác kêu lên: "Nói mau, nói mau!"

>

> Lão Diêm Vương cười nói: "Nếu muốn biết nguồn gốc của yêu quái này, chỉ có thể đi Tây Thiên nhờ Phật Tổ Như Lai, Phật chủ pháp nhãn tuệ tâm, nhìn thấu tam giới lục đạo, rất ít chuyện người không biết."

>

> Hai Tôn Ngộ Không liếc mắt nhìn nhau, cũng không muốn bước vào Tây Thiên, đều không ưa gì cái tên mập mạp Như Lai kia, đột nhiên lại đánh ra ngoài, hướng về phía núi Thiên Môn.

>

> Hai Tôn Ngộ Không vừa rời đi, Diêm La Vương liền từ từ đứng lên, vẻ mặt nịnh nọt cười cười biến mất, thay bằng một vẻ rất oai phong.

>

> Búng ngón tay một cái, mấy đóa hoa lửa tung bay, rơi xuống phía trên sổ Sinh Tử rơi đầy đất, đùng một tiếng, lửa cháy hừng hực, hóa tất cả Sinh Tử Bạc thành tro bụi.

>

> Trời mới hơi mờ sáng, tiếng sấm rền ầm ầm vang lên trên bầu trời núi Thiên Môn, từng ánh sáng vàng lập lòe ở phía Tây, khí tức điên cuồng tàn phá bừa bãi không chút che giấu đang nhanh chóng hướng về phía núi Thiên Môn.

>

> Mấy Yêu Vương trong phố phường đều ngẩng đầu nhìn về hướng Tây theo bản năng, ý chí chiến đấu thật mạnh mẽ, sau đó lại cười nhạt một tiếng, nhưng dám đến núi Thiên Môn càn quấy có phải là muốn chết rồi không?

>

> Trong rừng núi, Hắc Hùng Quái và Bọ Cạp Tinh đang ngồi xếp bằng ở bên cạnh dòng suối nhỏ cùng hai đứa trẻ, ngồi ở phía Đông, luyện công tĩnh tọa.

>

> Hắc Hùng Quái mở mắt gấu, nghiêm trọng nói: "Sắc Tà cô nương, xin cùng lão Hùng ta đi một chuyến, bắt giữ hai tên không biết trời cao đất dày này lại để tránh quấy nhiễu Thần Quân."

>

> Sắc Tà mở to mắt, khẽ cười nói: "Tiểu nữ được Thần Quân cứu giúp và che chở, tận đáy lòng vô cùng cảm kích.

>

> Nhưng từ khi tới núi Thiên Môn chưa từng tự mình lập công, trong lòng rất lo sợ. Kính xin Hùng đạo hữu tạo điều kiện, giao bọn họ cho ta xử lý để báo đáp ân tình của Thần Quân."

>

> Hắc Hùng Quái ngờ vực nói: "Sắc Tà cô nương, bản lĩnh của bọn họ không tệ, đều có đạo hạnh Thái Ất Kim Tiên."

>

> Ánh mắt của Sắc Tà bỗng chốc ảm đạm, lập tức cười nói: "Thái Ất Kim Tiên cũng không chịu được quá nhiều!" Bóng hình hơi rung động rồi biến mất không thấy dấu vết.

>

> Cả người Hắc Hùng Quái run lên một cái, hoảng sợ trong lòng, nàng ta đi thế nào được? Không cảm nhận được một chút quỹ đạo nào. Vừa nãy nàng ta còn đòi ăn Thái Ất Kim Tiên? Con gấu quá hoảng sợ rồi! Thần Quân moi từ nơi nào ra người con gái dữ dội như vậy? !

>

> Một đứa bé ngẩng đầu nhìn Hắc Hùng Quái, nghiêm túc nói: "Sư phụ, có phải người bị sư cô chê rồi?"

>

> Một đứa bé khác lắc đầu nói: "Sư phụ thật yếu kém nha!"

>

> Hắc Hùng Quái vươn tay gấu, vỗ bôm bốp lên đầu bọn chúng, khịt mũi nói: "Nói bậy bạ cái gì đó? Rõ ràng là Sắc Tà cô nương sợ ta đây cướp công của nàng."

>

> Hai yêu quái nhỏ bị đánh rụt đầu lại, bỗng chốc hiền lành.

>

> Trong đám mây trền bầu trời, hai thiên thạch mang theo đuôi lửa vàng kéo dài xẹt qua tầng mây, va đập mạnh mẽ. Một tiếng nổ ầm vang cả đất trời, phát ra ánh sáng màu vàng khổng lồ khó mà nhìn thẳng. Giữa vầng sáng là hai con khỉ cả người mặc giáp, so kè Kim Cô Bổng đến nghiến răng nghiến lợi, yêu lực sôi trào mãnh liệt.

>

> Đùng một tiếng, vầng sáng màu vàng nổ tung, hai con khỉ bỗng bị thổi bay ra ngoài hàng trăm dặm, chân đạp mạnh một cái trên không trung, một tiếng nổ to vang lên, lại hóa thành hai mũi tên nhọn bắn tới.

>

> Một bóng người đột nhiên xuất hiện ở giữa hai ngôi sao băng màu vàng, hừ lạnh một tiếng nói: "Thật to gan, dám đến núi Thiên Môn làm càn."

>

> Hai cái ảo ảnh đuôi bọ cạp bỗng nhiên cùng lúc xuất hiện phía trước hai Tôn Ngộ Không. Hai Tôn Ngộ Không do dự dẫm lên.

>

> "A!" "A!" Hai tiếng kêu thảm thiết vang trời, hai Tôn Ngộ Không lăn lộn rơi xuống dưới, bịch một tiếng rơi xuống trong rừng núi, đất đá văng lên hàng trăm mét.

>

> Sắc Tà cũng hạ xuống, trong hai hố đất to, hai Tôn Ngộ Không đều đang ôm đầu lăn lộn đau đớn.

>

> "Đau! Đau quá!"

>

> "Đau quá! Đau quá!"

>

> Bọ Cạp Tinh từ từ đáp xuống bên cạnh cái hố, cười nhạt một tiếng nói: "Thật không biết trời cao đất dày, Tiêu Diêu Thần Quân có thân phận cỡ nào, đến Ngọc Hoàng Đại Đế cũng phải nể mặt ba phần, các ngươi là cái thá gì lại dám đến đạo trường của người làm loạn."

>

> Một Tôn Ngộ Không mở to mắt, liếc nhìn Bọ Cạp Tinh một chút, đau đớn kêu lên: "Thì ra là ngươi, thật nham hiểm! Còn độc hơn lần trước nữa."

>

> Một Tôn Ngộ Không khác khổ sở kêu lên: "Lão Tôn ta chính là sư huynh của Tiêu Diêu Thần Quân, mau mau giải độc cho lão Tôn."

>

> Nụ cười của Bọ Cạp Tinh bỗng chốc đông cứng lại trên mặt, hỏng rồi, vừa rồi chỉ muốn lập công lại quên sạch thân phận của bọn họ? Ở động Tỳ Bà ngày trước, Tôn Ngộ Không quả thực đã gọi Tiêu Diêu Thần Quân là sư đệ.

>

> "Mau giải độc cho lão Tôn!"

>

> Bọ Cạp Tinh khôi phục tinh thần, liền vội vàng tiến lên vỗ nhẹ trên đầu bọn họ, loại bỏ độc Mã Thung.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!