TRANG 447# 2
> Chương 893: Hai vị Đại Thánh trên đảo tiên
>
>
>
>
>
>
> Hai Tôn Ngộ Không lúc này mới giãy dụa đứng lên, chống Kim Cô Bổng ôm cái đầu vẫn còn hơi đong đưa đau nhức.
>
> Sắc Tà sợ hai tên Tôn Ngộ Không này không tuân theo, vội vàng quát hỏi: "Tôn Ngộ Không, ngươi đã biết sai chưa?"
>
> Hai Tôn Ngộ Không mơ mơ màng màng gật đầu nói: "Lão Tôn ta biết sai rồi."
>
> Bọ Cạp Tinh chợt nhíu mày, nói: "Tôn Ngộ Không, ngươi như thế này là sao? Tại sao lại biến thành hai Tôn Ngộ Không? Lại còn đánh nhau?"
>
> Một Tôn Ngộ Không chấn động tinh thần kêu lên: "Hắn ta là yêu quái, biến thành hình dáng của lão Tôn ta, chiếm lấy Hoa Qủa Sơn của lão Tôn ta, phá hủy tiếng tăm của ta."
>
> Một Tôn Ngộ Không khác trừng mắt hét lên: "Hắn mới là yêu quái!"
>
> "Ngươi là yêu quái!"
>
> "Ngươi là yêu quái!"
>
> "Ngươi là yêu quái!"
>
> "Ngươi là yêu quái!"
>
> . . .
>
> Bọ Cạp Tinh quát to một tiếng: "Dừng lại!"
>
> Hai Tôn Ngộ Không cãi nhau không ngừng lúc này mới dừng lại, trừng mắt nhìn nhau trong cơn phẫn nộ.
>
> Bọ Cạp Tinh nhíu mày nói: "Ta không quan tâm trong các ngươi ai là yêu quái, nhưng không được ra tay ở núi Thiên Môn, đây là luật Thiên Quân đã đặt ra."
>
> "Sắc Tà cô nương, chuyện gì xảy ra vậy?"Hắc Hùng Quái mặc đạo bào sải bước từ đằng xa đi tới, từng bước cũng là mấy ngàn mét, trong chớp mắt liền đã tới trước mặt.
>
> Hắc Hùng kinh ngạc kêu lên: "Ơ. . . Sao lại có tới hai Tôn Ngộ Không?"
>
> Một Tôn Ngộ Không liền vội vàng kêu lên: "Hắc Hùng huynh đệ, ta là Tôn Ngộ Không thật, hắn là đồ giả. Ngày trước ở núi Hắc Phong chúng ta đã so chiêu đó thôi! Ngươi còn suýt chút nữa bị Quan Âm bắt đi."
>
> Một Tôn Ngộ Không khác cũng vội vàng kêu lên: "Hắc Hùng huynh đệ, chẳng lẽ ngươi đã quên rồi, chúng ta từng uống rượu cùng nhau ở núi Thiên Môn."
>
> Hắc Hùng Qúai đi tới trước mặt một Tôn Ngộ Không, cẩn thận quan sát từ trên xuống dưới một lượt, nói: "Đây là thật."
>
> Tôn Ngộ Không trước mặt Hắc Hùng Quái hoa chân múa tay, cười ha ha.
>
> Một Tôn Ngộ Không khác vội vã kéo Hắc Hùng Quái qua, chỉ vào mình nói: "Nhìn ta, ngươi mau nhìn ta đi."
>
> Hắc Hùng Quái nhìn kỹ, nói: "Đây cũng là thật."
>
> "Yêu quái!"
>
> "Ngươi mới là yêu quái!"
>
> "Ngươi là yêu quái!"
>
> . . .
>
> Hai Tôn Ngộ Không bỗng nhiên mắng lên, tay chân xô đẩy nhốn nháo, chỉ lát nữa sẽ lại đánh nhau tiếp.
>
> Hắc Hùng Quái cất giọng buồn bực: "Ngừng lại!"
>
> Hai Tôn Ngộ Không đồng loạt nhìn vào Hắc Hùng Quái.
>
> Hắc Hùng Quái cười ngây ngô chắp tay nói: "Hai vị Đại Thánh, ta quả thực không phân biệt rõ ràng được, xin đừng trách, đừng trách!"
>
> Một Tôn Ngộ Không kêu lên: "Giờ chỉ có thể đi tìm sư đệ."
>
> Một Tôn Ngộ Không cũng vội vã kêu lên: "Đi! Đi! Ta sẽ tới đảo Huyền Không để phân biệt rõ ràng."
>
> Hai Tôn Ngộ Không tranh cãi xô đẩy chạy tới núi Thiên Môn.
>
> Hắc Hùng Quái vội vã ngăn lại: "Khoan đã Đại Thánh!"
>
> Hai Tôn Ngộ Không nghi ngờ nhìn về phía Hắc Hùng Quái.
>
> Hắc Hùng Quái ngẩng đầu nhìn bầu trời bao la tờ mờ sáng, nói: "Hai vị Đại Thánh, bây giờ trời còn chưa sáng, mặt trời còn chưa ló dạng, có lẽ Thần Quân vẫn còn đang nghỉ ngơi, quả thực không thích hợp quấy rầy."
>
> Sắc Tà cũng cảnh cáo nói: "Đúng vậy! Bây giờ đi đánh thức Thần Quân sợ rằng sẽ khiến Thần Quân giận dữ, hậu quả rất nghiêm trọng."
>
> Hai Tôn Ngộ Không liếc nhìn nhau, đều nhìn thấy từ mắt đối phương sự chần chừ.
>
> Hắc Hùng Quái nói: "Đại Thánh hiếm có dịp tới núi Thiên Môn một lần, không ngại để ta mời tiệc, mọi người cùng ngồi xuống nói chuyện một chút, sau khi ăn uống no say lại tới gặp Thần Quân."
>
> Một Tôn Ngộ Không kêu lên: "Được! Cứ theo lời Hắc Hùng huynh đệ nói."
>
> Một người khác cũng nói: "Thôi được! Làm phiền Hùng huynh đệ rồi!"
>
> Hắc Hùng Quái cười ha ha nói: "Xin mời hai vị Đại Thánh theo ta!"
>
> . . .
>
> Bên trong một gian phòng trong thành phố, Hùng Đại, hai Tôn Ngộ Không, Sắc Tà, còn có hai con trai của Khuê Mộc Lang ngồi vây xung quanh một cái bàn, ăn uống no say, lớn tiếng kêu gào.
>
> Rượu qua ba lượt, đồ ăn lên quá năm món.
>
> Một Tôn Ngộ Không nhìn về phía Tôn Ngộ Không kia, cười khà khà nói: "Yêu quái nhà ngươi, tuy rằng vẫn úp úp mở mở không dám lộ mặt thật ngay lúc này, nhưng cũng thật sự có bản lĩnh, không hề thua kém lão Tôn ta.
>
> Có năng lực như vậy lo gì không nổi danh, sao phải giả mạo lão Tôn ta?"
>
> Một Tôn Ngộ Không khác đặt chén rượu xuống, cười khẩy nói: "Yêu quái, lời này hẳn là ta nên hỏi ngươi mới phải."
>
> Tôn Ngộ Không phất tay cười khà khà nói: "Vẫn còn che giấu làm gì? Thật sự cho rằng ngươi có thể giấu diếm được tai mắt của sư đệ?"
>
> Một Tôn Ngộ Không trừng mắt cáu kỉnh hét lên: "Yêu quái nhà ngươi đang lo lắng sao?"
>
> Hắc Hùng Quái vội vàng bưng chén rượu lên mời nói: "Hai vị Đại Thánh chớ có tranh cãi, uống đi! Uống rượu nào!"
>
> Hai Tôn Ngộ Không bưng chén rượu lên uống một hơi cạn sạch, để bịch một cái trên bàn, liếc mắt nhìn đối phương.
>
> . . .
>
> Mặt trời đã lên cao ba sào, Trương Minh Hiên mơ mơ màng màng từ trong phòng bước ra, ngáp một cái duỗi cái lưng mỏi mệt.
>
> Oa. . . Khí trời thật là tốt nha! Ánh nắng tươi sáng, ngàn dặm không gợn mây, sao đêm qua ta lại thoáng nghe thấy tiếng sét đánh?
>
> Trương Minh Hiên xoay đầu thấy Lý Thanh Nhã, vẫy vẫy tay cười tươi kêu lên: "Thanh Nhã tỷ, buổi sáng tốt lành!"
>
> Lý Thanh Nhã đang ngồi đọc sách trên ghế, ngẩng đầu liếc nhìn Trương Minh Hiên một cái, tiếp tục cúi xuống xem sách nói: "Không còn sớm nữa, mau rửa mặt đi, đồ ăn của ngươi để ở trong nồi đó."
>
> Trương Minh Hiên cười hì hì nói: "Cảm ơn Thanh Nhã tỷ!"
>
> Trương Minh Hiên rửa mặt một lúc, cầm lấy hai chiếc bánh bao từ phòng bếp đi ra, vừa đi vừa hỏi: "Thanh Nhã tỷ, Nha Nha đâu rồi?"
>
> Vẻ mặt Lý Thanh Nhã tươi cười nói: "Nó và Hoàng Hậu tới trường học chơi rồi."
>
> Trương Minh Hiên cắn hai miếng bánh bao, ánh mắt sáng lên, chờ mong nói: "Nói cách khác thì hôm nay là thế giới hai người của ta và Thanh Nhã tỷ rồi?"
>
> Lý Thanh Nhã quở mắng nói: "Cái gì mà thế giới hai người? Nói xằng nói bậy! Ăn mau lên, ăn xong ra ngoài chờ đi, Tôn Ngộ Không tới tìm ngươi dó."
>
> Vẻ mặt Trương Minh Hiên tiếc nuối nói thầm: "Tôn Ngộ Không? Hắn tìm ta có việc gì?"
>
> Cắn bánh bao lắc lư đi ra ngoài, vừa ăn xong bánh bao đi tới bên hồ nước, đã thấy xa xa có hai Hầu Vương mặc giáp vàng tranh cãi sôi nổi chạy tới.
>
> Hai con khỉ chạy tới trước mặt Trương Minh Hiên, một con khỉ vội vàng kêu lên: "Sư đệ, sư đệ mau vạch trần bộ mặt thật của con yêu quái kia, giúp lão Tôn ta một tay."
>
> Người còn lại cũng vội vàng kêu lên: "Sư đệ, yêu quái này giả mạo ra."
>
> "Ngươi mới là yêu quái!"
>
> "Ngươi mới như vậy!"
>
> "Ngươi mới phải!"
>
> . . .
>
> Trương Minh Hiên nhìn hai Tôn Ngộ Không giống nhau như đúc đang cãi nhau trước mặt liền trở nên hoảng hốt, té ra đã tới hồi khó khăn nhất, mở miệng cười nói: "Sư huynh không cần sốt ruột, ta đã biết được nguồn gốc của hắn rồi."
>
> Hai Tôn Ngộ Không cùng quay đầu nhìn chằm chằm Trương Minh Hiên, trong mắt một kẻ là ngạc nhiên vui mừng, kẻ còn lại là vẻ hoài nghi.
>
> Trương Minh Hiên chìa tay ra nói: "Hai vị sư huỳnh xin mời tới đây nói chuyện."
>
> Hai Tôn Ngộ Không đi theo Trương Minh Hiên vào trong đình nghỉ mát, Trương Minh Hiên ngồi trên một cái ghế, hai Tôn Ngộ Không nhảy lên, ngồi chồm hỗm trên ghế tựa.
>
> Một Tôn Ngộ Không thúc giục: "Sư đệ mau nói!"
>
> Một Tôn Ngộ Không khác cũng gọi: "Sư đệ, rốt cuộc ai là yêu quái, thật ra ngươi vẫn chưa nói rõ ràng nha?"
>
> Trương Minh Hiên cười hỏi: "Không biết hai vị đã xem qua bộ hoạt hình "Mẹ của hồ yêu Tiểu Hồng" chưa?"
>
> Vẻ mặt của một Tôn Ngộ Không nháy mắt thay đổi, đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, hoảng sợ nhìn Trương Minh Hiên.
>
>
>
>