TRANG 448# 1
> Chương 894: Lục Nhĩ bị lộ.
>
>
>
>
>
>
> Một Tôn Ngộ Không vò đầu bứt tai cười nói: "Đương nhiên là xem rồi, sương mù Ngạo Lai, Hoa Quả Hương, đánh ra một gậy Định Hải đuổi chạy vạn yêu. Bên ngoài Đông Hải, bên trong màn nước, Tề Thiên khiến các tiên khác cũng phải chào thua. Ha ha ha..."
>
> Trương Minh Hiên lại hỏi: "Huynh còn nhớ rõ nước Ngạo Lai có mấy người đứng đầu không?"
>
> Tôn Ngộ Không suy nghĩ một chút rồi nói: "Có lẽ là ba người, ta là Tam thiếu gia của Ngạo Lai, ở trước còn có một Nhị tỷ gọi là Lục Nhĩ, có lẽ còn có một đại ca nữa, chỉ là không nói rõ ràng."
>
> Một 'Tôn Ngộ Không' khác thấy Trương Minh Hiên nhắc đến Lục Nhĩ nhiều lần, biết mình không lừa được, bỗng nhiên đứng lên tức giận nói: "Trương Minh Hiên, Lục Nhĩ ta đường đường là một đấng nam nhi, vì sao ngươi lại bôi nhọ ta chứ?!"
>
> Tôn Ngộ Không cười toe toét nhìn 'Tôn Ngộ Không' ở bên cạnh, quái dị nói: "Yêu quái, không lừa được nữa đúng không?"
>
> Trương Minh Hiên cũng 'A' một tiếng trong lòng, chỉ vậy mà đã bùng nổ rồi ư?! Lúc trước tính để Đế Thính đi lướt qua một chút, mình vạch trần kiểu này cũng tàn nhẫn quá!
>
> Nếu đã bùng nổ rồi, cho dù Trương Minh Hiên có chút tiếc nuối trong lòng nhưng cũng chỉ có thể nói tiếp: "Lúc trước muốn giả thiết là bốn người, nhưng mà cảm giác Tứ thiếu gia Ngạo Lai không dễ nghe bằng Tam thiếu gia Ngạo Lai, nên đành giảm bớt một người."
>
> Trương Minh Hiên nhìn về phía 'Tôn Ngộ Không' cười nói: "Lục Nhĩ, sao còn chưa hiện ra khuôn mặt thật?"
>
> Trên người 'Tôn Ngộ Không' lóe lên một vầng sáng, biến thành một con Thần Hầu rất giống với Tôn Ngộ Không, hắn mọc ra sáu cái tai xấu xí và ánh mắt thì đầy hung ác.
>
> Bỗng nhiên trong tay Lục Nhĩ Mỹ Hầu xuất hiện một cây gậy sắt, nổi giận gào lên một tiếng: "Trương Minh Hiên, ta đã muốn đánh chết ngươi từ lâu rồi, ăn một gậy của ta đi!" Nhảy lên, đánh một gậy oai phong lừng lẫy về phía trán Trương Minh Hiên.
>
> Tôn Ngộ Không kêu lên một tiếng, muốn đi ngăn cản.
>
> "Két" một tiếng, trong chớp mắt Lục Nhĩ Mỹ Hầu đang nhảy ở trên không bị đông cứng thành một tượng băng, bịch một tiếng khuôn mặt đầy hoảng sợ rơi xuống mặt đất.
>
> Tôn Ngộ Không kêu lên theo bản năng: "Đồ Sơn Nhã Nhã."
>
> Sau đó vui vẻ nhảy trên mặt đất, dùng gậy Kim Cô chọc Lục Nhĩ Mỹ Hầu, cười hì hì nói: "Tên yêu quái nhà ngươi, cuối cùng chạy không thoát đúng không?" Vung gậy Kim Cô lên muốn đánh xuống.
>
> Trương Minh Hiên vội vàng kêu lên: "Dừng tay!"
>
> Tôn Ngộ Không dừng gậy Kim Cô trên không, khó hiểu nhìn về phía Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên ngẩng đầu cười nói: "Thanh Nhã tỷ, thả hắn ra đi! Lấy tu vi của hắn còn chưa làm hại được ta."
>
> Từ trong không trung truyền ra giọng nói của Lý Thanh Nhã: "Là ta sợ các ngươi phá hoại vườn hoa của ta."
>
> Trương Minh Hiên không cãi lại được, được rồi! Tỷ nói có lý, nếu thật sự đánh nhau thì e rằng đảo Huyền Không này còn chưa đủ bọn họ lăn qua lăn lại.
>
> Huyền băng trên người Lục Nhĩ Mỹ Hầu biến mất, cả người liền lập tức nhảy lên quay đầu chạy ra ngoài.
>
> Trương Minh Hiên kêu lên: "Ngươi còn chạy trốn một bước, có tin một khắc sau sẽ biến thành tượng băng hay không?"
>
> Lục Nhĩ Mỹ Hầu đã trốn vào trong vườn hoa nâng chân không dám hạ xuống.
>
> Trương Minh Hiên không vui nói: "Quay lại, nếu thật sự muốn giết ngươi thì vừa rồi ngươi đã chết rồi."
>
> Lục Nhĩ Mỹ Hầu sa sút tinh thần quay lại ngồi ở trên ghế đá, không nhịn được hỏi: "Người vừa rồi là ai vậy?"
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Ngộ Không đã nói rồi mà! Đồ Sơn Nhã Nhã."
>
> Tôn Ngộ Không nhảy lên ghế đá, nhìn Lục Nhĩ Mỹ Hầu nói: "Ngươi thật sự là Lục Nhĩ sao."
>
> Mặt Lục Nhĩ Mỹ Hầu tối sầm lại nói: "Không được nhắc tới cái tên này trước mặt ta."
>
> Tôn Ngộ Không cười ha ha nói: "Tạo hóa, tạo hóa, thì ra thật sự có Lục Nhĩ."
>
> Tôn Ngộ Không không chịu đựng được vội vàng hỏi: "Cuối cùng thì ngươi và Lão Tôn có quan hệ gì? Tại sao phép thần thông nào của Lão Tôn ngươi cũng biết?"
>
> Lục Nhĩ Mỹ Hầu ngậm miệng không nói.
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Giữa các ngươi thật sự không có quan hệ sâu xa gì, chuyện sau này phải để ta giải thích cho các ngươi nghe vậy!"
>
> Tôn Ngộ Không nhìn về phía Trương Minh Hiên, thúc giục nói: "Sư đệ, đệ mau nói đi!"
>
> Lục Nhĩ Mỹ Hầu cũng không chịu được nhìn về phía Trương Minh Hiên, không biết hắn biết được bao nhiêu?
>
> Trương Minh Hiên nói: "Bên trong Chu Tiên có năm bậc tiên: Chính là Thiên, Địa, Thần, Người, Quỷ. Còn có năm loài trùng: Chính là Lỏa, Lân, Mao, Vũ, Côn. Nhưng còn Tứ Hầu Hỗn Thế không nằm trong mười loại này."
>
> Lục Nhĩ Mỹ Hầu và Tôn Ngộ Không đều đang suy nghĩ điều gì đó.
>
> Tôn Ngộ Không liếc nhìn Lục Nhĩ Mỹ Hầu một cái, hắn ta chính là Tứ Hầu Hỗn Thế? Làm côn đồ xấu xa đúng là không có tương lai mà!!
>
> Trương Minh Hiên nhìn Lục Nhĩ, cười nói: "Đúng vậy, ngươi chính là một trong Tứ Hầu Hỗn Thế."
>
> Tôn Ngộ Không nói thầm: "Tứ Hầu Hỗn Thế, Tứ Hầu Hỗn Thế."
>
> Lục Nhĩ Mỹ Hầu cười mỉa một lúc, cái gì gọi là Tứ Hầu Hỗn Thế chứ? Thêu dệt bừa bãi.
>
> Tôn Ngộ Không liền vội vàng hỏi: "Sư đệ, thứ tự của Tứ Hầu Hỗn Thế này là gì? Có những phép thần thông nào?"
>
> Trương Minh Hiên nhíu chặt lông mày lại nói: "Huynh có biết Thiên Địa này đến từ đâu không?"
>
> Tôn Ngộ Không ngồi xổm trên ghế, vò đầu bứt tai nói: "Lão Tôn nghe người ta nói, chính là do Thần Bàn Cổ khai thiên mà có."
>
> Trương Minh Hiên cảm thán nói: "Bàn Cổ khai thiên, lấy cơ thể hóa thành trời đất, tạo ra vô số chúng sinh.
>
> Lúc khai thiên có 2999 Ma Thần Hỗn Độn đến ngăn cản, một mình Bàn Cổ lấy sức chém chết 2998 tên Ma Thần, chỉ có Ma Thần Không Gian bị thương nặng chạy trốn được, xác của những Ma Thần chết đi đều hòa vào Hồng Hoang, có một số chân linh nát vụn thì biến mất hoàn toàn, có một số chân linh có thể đầu thai kiếp khác sống lại ở Hồng Hoang.
>
> Trong những Ma Thần Hỗn Độn kia có một tên Ma Thần là Hỗn Độn Ma Viên đã chỉ đạo cuộc chiến đấu, cuối cùng bị Đại Thần Bàn Cổ chém chết. Sau khi Ma Viên chết, căn nguyên chia thành bốn phần hòa vào trong Hồng Hoang, tự chọn duyên số cho mình."
>
> Tôn Ngộ Không và Lục Nhĩ Mỹ Hầu nhìn chằm chằm vào Trương Minh Hiên cùng nghe những bí ẩn thời xa xưa này, Lý Thanh Nhã đang đọc sách trong sân cũng dừng lại, vểnh tai nghe Trương Minh Hiên giải thích.
>
> Trương Minh Hiên nhìn Lục Nhĩ Mỹ Hầu nói: "Mỗi phần trong bốn phần căn nguyên này đều có một đặc điểm của Hỗn Độn Ma Viên là có phép thần thông. Phần căn nguyên đầu tiên sống lại ở thời kỳ Thái Cổ, đó là khi vạn vật muông thú vừa mới bắt đầu hình thành trong thế giới Hồng Hoang, nó biến thành Lục Nhĩ Mỹ Hầu, Lục Nhĩ là người biết lắng nghe, có thể cảm nhận nghe hiểu mọi chuyện và vạn vật từ đầu đến cuối
>
> Tôn Ngộ Không khó thể tin nhìn Lục Nhĩ Mỹ Hầu nói: "Thời kỳ Thái Cổ? Cách bây giờ bao nhiêu năm?"
>
> Lục Nhĩ Mỹ Hầu hừ lạnh một tiếng, trong ánh mắt mang theo đau khổ thăng trầm.
>
> Trương Minh Hiên nói: "Thời kì Thái Cổ, có Đạo Tổ giảng đạo ở bầu trời cung Tử Tiêu, người có duyên có thể đi nghe giảng đạo. Lục Nhĩ Mỹ Hầu mới sinh ra, năng lực thấp kém không thể lên được bầu trời, thế là vận chuyển thần thông sáu tai nghe lén Đạo Tổ giảng đạo. Bị Đạo Tổ nhận ra rồi nói một câu ‘Không được truyền Đạo pháp cho Lục Nhĩ, ngăn Lục Nhĩ nghe trộm. Từ đây tất cả Đại năng bởi vì một câu 'Không được truyền Đạo pháp cho Lục Nhĩ' của Đạo Tổ mà đều không dám nhận Lục Nhĩ làm đồ đệ, chặt đứt con đường cầu đạo của hắn."
>
> Tôn Ngộ Không tức giận kêu lên: "Đạo Tổ này là người phương nào? Sao lại đáng ghét như thế!"
>
> Trương Minh Hiên nghiêm túc nói: "Ngộ Không, đừng nói càn nói bậy, sư phụ huynh cũng từng là học trò cầu đạo của Đạo Tổ."
>
> Sư phụ ta? Hiển nhiên Tôn Ngộ Không lại không cho rằng hắn nói là Đường Tam Tạng, Tổ sư Bồ Đề đã từng là học trò cầu đạo của Đạo Tổ sao? Vậy đây chẳng phải là Tổ sư gia? Trong chớp mắt Tôn Ngộ Không nghiêm túc trở lại.
>
> Lục Nhĩ cười mỉa nói: "Ngươi biết cũng không ít, còn gì nữa không?"
>
> Trương Minh Hiên lập tức ngỡ ngàng, còn gì nữa ư? Còn gì nữa?.
>
>
>
>