Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 895: Mục 896

TRANG 448# 2

> Chương 895: Tứ Hầu Hỗn Thế.

>

>

>

>

>

>

> Khuôn mặt Lục Nhĩ Mỹ Hầu đầy đau thương nói: "Ha ha ha... Ở Thải Cổ tìm kế mưu sinh, chém giết với mãnh thú, vật lộn với chim dữ, trốn tránh Vu tộc đuổi giết, trải qua trăm cay nghìn đắng muốn cầu đạo lại không thể được. Cuối cùng gặp được một người ăn mặc quần áo kỳ lạ nói với ta một câu 'Ngươi có duyên phận với Tây Phương' tiện tay liền phong ấn ta, đã phong ấn đến tận bây giờ, sống ngây ngô dại dột không biết bao nhiêu năm!"

>

> Trương Minh Hiên thốt ra: "Thánh nhân Tây Phương!"

>

> Trong nháy mắt cả người Lục Nhĩ Mỹ Hầu cứng đời, nhìn Trương Minh Hiên, quả nhiên hắn biết.

>

> Tôn Ngộ Không vỗbả vai Lục Nhĩ Mỹ Hầu, cười ha ha nói: "Không phải bây giờ ngươi cũng có năng lực không tầm thường sao? Tại sao muốn đi làm yêu quái chứ?"

>

> Lục Nhĩ Mỹ Hầu cười gằn một trận, ta có sự lựa chọn nào sao?

>

> Tôn Ngộ Không tò mò hỏi: "Phần thứ hai thì sao?"

>

> Trương Minh Hiên tiếp tục nói: "Phần căn nguyên thứ hai sống lại ở thời kì Vu Yêu viễn cổ, biến thành một tên Linh Hầu tên là Xích Khao Mã Hầu, Xích Khao hiểu âm dương, biết việc đời, giỏi việc tiến lui, trốn tránh cái chết. Vào thời đại Đế Thuấn cai trị, Thiên hạ bị lũ lụt tàn sát bừa bãi, Đại Vũ nhận mệnh trị thủy, Xích Khao Mã Hầu dẫn đầu đám yêu ma sống dưới nước gây náo loạn bên trong nước lũ, cuối cùng lại bị Đại Vũ hàng phục, trấn áp ở bên trong Bát quái Tỏa Long Tỉnh, đến bây giờ chưa từng chạy trốn được."

>

> Tôn Ngộ Không vò đầu bứt tai nghi ngờ hỏi: "Không đúng! Không phải đệ nói Xích Khao Mã Hầu hiểu âm dương, biết việc đời, giỏi việc tiến lui, trốn tránh cái chết sao? Tại sao lại bị trấn áp?"

>

> Trương Minh Hiên cười nói: "Hắn chết sao?"

>

> Tôn Ngộ Không lắc đầu.

>

> Lục Nhĩ Mỹ Hầu suy nghĩ rồi nói ra: "Đây chính là cách hắn tránh được cái chết sao? Trấn áp cũng là bảo vệ."

>

> Trương Minh Hiên khẽ gật đầu nói: "Không sai! Đây chính là nguyên nhân hắn có thể sống từ thời kì Viễn cổ đến bây giờ."

>

> Lục Nhĩ Mỹ Hầu cười nhạo nói: "Một tên hèn nhát mà thôi."

>

> Trương Minh Hiên cười nói: "Người tiếp theo lại có lá gan rất lớn. Phần căn nguyên thứ ba sống lại ở Triều nhà Thương, biến thành một tên Linh Hầu tên là Thông Tý Viên Hầu - Viên Hồng, Viên Hồng có thể nắm giữ Mặt Trăng Mặt Trời, thu nhỏ Thiên Sơn, đảo ngược trắng đen, thay đổi càn khôn.

>

> Thông Tý Viên Hầu - Viên Hồng chiếm núi làm vua ở Núi Đào, dưới quyền có sáu huynh đệ kết nghĩa gọi là Mai Sơn thất quái, sau này Thân Công Báo mời rời núi thương lượng giúp đỡ, tham gia cuộc chiến Phong Thần, liên tục chiến đấu với Dương Tiễn, thi triển bản lĩnh, không phân thắng thua. Về sau Dương Tiễn đến cầu ‘Bản đồ Sơn Hà Xã Tắc' của Nữ Oa Nương Nương mới trấn áp giết chết được Viên Hồng, chân linh phía trên bảng Phong Thần được phong làm Tứ Phế Tinh Quân."

>

> Tôn Ngộ Không nói thầm: "Nữ Oa! Lại là Nữ Oa, rốt cuộc đại thần này lợi hại thế nào? So sánh với Như Lai thì thế nào?"

>

> Lục Nhĩ Mỹ Hầu liếc mắt một cái, ngươi không có một chút thưởng thức nào sao? So sánh Nữ Oa Nương Nương với Như Lai, xem thường ai vậy?

>

> Tôn Ngộ Không vò đầu bứt tai vội vàng hỏi: "Phần thứ tư thì thế nào?"

>

> Trương Minh Hiên cười nói: "Phần căn nguyên thứ tứ mới xuất thế hơn 500 năm trước, nghe truyền rằng nước Ngạo Lai có một cục đá Thần, phía trên có chín khiếu tám lỗ tạo thành hiện tượng Cửu Cung Bát Quái.

>

> Tôn Ngộ Không càng nghe càng trừng lớn con mắt, xúc động chỉ vào mình kêu lên: "Là ta! Là ta! Là Lão tôn."

>

> Trương Minh Hiên gật đầu cười nói: "Không sai, phần căn nguyên thứ tư hòa vào bên trong khối đá Thần này, đá Thần nổ ra biến thành một con Linh Hầu, tên là Linh Minh Thạch Hầu, Linh Minh hiểu biến hóa, biết thiên thời địa lợi, di chuyển sao trời."

>

> Tôn Ngộ Không lộn nhào xuống, vui mừng cười haha: "Linh Minh Thạch Hầu, Linh Minh Thạch Hầu, Lão tôn có lai lịch rồi!! Lão tôn ta là Linh Minh Thạch Hầu trong Tứ Hầu Hỗn Thế. Ha ha ha!!"

>

> Lục Nhĩ khó tin nhìn Tôn Ngộ Không: "Hắn... hắn là huynh đệ của ta sao?"

>

> Trương Minh Hiên khẽ gật đầu cười rồi nghiêm túc nói: "Đúng vậy! Nguồn gốc giống nhau, còn thân hơn cả huynh đệ."

>

> Tôn Ngộ Không nắm lấy Lục Nhĩ Mỹ Hầu cười to: "Huynh đệ, Lão Tôn cũng có huynh đệ! Lão Tôn cũng có người nhà! Tốt quá, ha ha ha..."

>

> Lục Nhĩ có chút mất hồn, thì thầm nói: "Ông ta không nói với ta như vậy! Vì sao?Vì sao lại như vậy?Sao hắn lại là huynh đệ của ta chứ?"

>

> Tôn Ngộ Không lo lắng nhìn Lục Nhĩ Mỹ Hầu, kêu lên: "Đại ca, ngươi làm sao vậy?"

>

> Trương Minh Hiên nhìn Tôn Ngộ Không nói: "Huynh không tò mò là ai phái hắn đến giả làm huynh sao?"

>

> Tôn Ngộ Không nhìn về phía Lục Nhĩ Mỹ Hầu, nghi ngờ hỏi: "Đúng vậy! Đại ca, sao ngươi lại giả làm ta chứ?"

>

> Lục Nhĩ Mỹ Hầu chỉ về phía trán mình, một cái vòng Kim Cô bạc xuất hiện ở trên đỉnh đầu, nghiến răng nghiến lợi nói: "Là Như Lai! Là Như Lai nói thế này, chỉ cần ta tăng thêm một kiếp nạn nữa cho ngươi, ông ta sẽ thả tự do cho ta."

>

> Trương Minh Hiên cười nhạo nói: "Huynh đệ giết hại lẫn nhau, thận sự là một màn hay."

>

> Tôn Ngộ Không nghiến răng nghiến lợi, gào thét lên: "Như Lai!!"

>

> Trương Minh Hiên nói: "Còn có người chỉ cho các ngươi tới Đại Lôi Âm Tự ở Linh Sơn xác định thật giả sao?"

>

> Lục Nhĩ Mỹ Hầu trầm giọng nói: "Diêm Vương ở Địa Phủ nói chúng ta tới Đại Lôi Âm Tự, nơi khác cũng không thể xác định được."

>

> Tôn Ngộ Không kêu lên sợ hãi: "Không đúng, đại ca còn nhớ kính chiếu yêu của Thiên Đình không?"

>

> Lục Nhĩ Mỹ Hầu nói: "Nhớ!"

>

> Tôn Ngộ Không kêu lên mừng rỡ: "Kính chiếu yêu có thể chiếu được chân thân, hình ảnh chúng ta được chiếu ở trong kính chiếu yêu lại không khác nhau chút nào, cũng không phải là kính chiếu không thể chiếu ra, mà là bởi vì nguồn gốc của huynh đệ chúng ta là một."

>

> Vẻ mặt Lục Nhĩ Mỹ Hầu khẽ động một chút, nhìn sâu vào Trương Minh Hiên, lúc nãy còn có một chút nghi ngờ có phải hắn lừa mình hay không? Trải qua chỉ điểm của Tôn Ngộ Không, điểm nghi ngờ kia cũng biến mất hoàn toàn, mình và Tôn Ngộ Không thật sự là huynh đệ? Trong lòng dâng lên một cơn tức cao ngất trời, Như Lai! Phật giáo!

>

> Trương Minh Hiên cảm thán: "May mắn các ngươi không đi Linh Sơn, nếu không Lục Nhĩ chết chắc rồi?!"

>

> Cả người Lục Nhĩ Mỹ Hầu run lên hỏi: "Vì sao?"

>

> Tôn Ngộ Không cũng quan tâm nhìn Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên híp mắt nói: "Đến Linh Sơn, xác nhận thật giả, các ngươi cho rằng Như Lai sẽ giống ta, hiền lòng giải thích lai lịch của các ngươi ư? Ông ta đã để Lục Nhĩ giả làm Tôn Ngộ Không, chính là hi vọng huynh đệ các ngươi chém giết lẫn nhau."

>

> Tôn Ngộ Không tức giận kêu lên: "Ông già Như Lai, Lão Tôn không để yên cho ông đâu!"

>

> Lục Nhĩ Mỹ Hầu run rẩy đôi môi nói: "Vì sao người chết là ta? Chẳng lẽ không phải là Ngộ Không sao?"

>

> Tôn Ngộ Không run rẩy trong lòng, hung ác nói: "Không sai, cũng có thể Như Lai cố tình làm xáo trộn thật giả, giết chết Lão Tôn! Được lắm, thật đúng là Tổ tiên hung ác nham hiểm đứng đầu vạn Phật."

>

> Trương Minh Hiên lắc đầu cười, chỉ vào Lục Nhĩ Mỹ Hầu nói: "Người chết chỉ có thể là ngươi. Nếu như Như Lai muốn giết Tôn Ngộ Không, 500 năm trước đã không đè huynh ấy ở Núi Ngũ Hành, càng uổng công vô ích khi để Ngộ Không đi lấy kinh, trực tiếp dùng ngươi không phải tốt hơn sao?"

>

> Tôn Ngộ Không suy nghĩ một chút rồi khẽ gật đầu, lúc trước mình ở Núi Hành Sơn, thật sự không còn chút sức đánh trả.

>

> Trương Minh Hiên cảm thán nói: "Nguyên nhân quan trọng nhất là Như Lai không thể chọc nổi mẫu thân của Tôn Ngộ Không!! Đừng nói Như Lai, chính là toàn bộ Phật giáo cũng không thể chọc nổi."

>

> Một câu của Trương Minh Hiên giống như một tiếng sấm đánh vào trong đầu Tôn Ngộ Không, làm hắn chấn động run rẩy đầu óc.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!