Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 896: Mục 897

TRANG 449# 1

> Chương 896: Tôn Ngộ Không hiểu rõ thân thế.

>

>

>

>

>

>

> Tôn Ngộ Không trừng to mắt khó thể tin nhìn Trương Minh Hiên, bờ môi run rẩy nói: "Ta... ta... Lão tôn có mẫu thân sao?"

>

> Trương Minh Hiên gật đầu khẳng định nói: "Đương nhiên là có. Hoa Quả Sơn chính là mạch chính của mười lục địa, rồng của ba đảo, là động thiên phúc địa hiếm có trong thiên hạ, phúc địa như thế sao lại không có chủ chứ? Huynh cho rằng nồi đá bát đá trong động Thủy Liêm là gì?"

>

> Tôn Ngộ Không nghĩ một chút, trong một lúc từng câu hỏi đều xông vào trong đầu, hoảng hốt không yên tâm nói: "Đây... đây đều là mẫu thân chuẩn bị cho Lão tôn sao?"

>

> Trương Minh Hiên gật đầu cười nói: "Không sai!"

>

> Trong mắt Tôn Ngộ Không dâng lên nước mắt, bỗng nhiên nhảy lên bàn, dùng sức bắt lấy cánh tay Trương Minh Hiên, vội vàng hỏi: "Lão tôn có mẫu thân? Bà ta là sao? Vì sao bà ta không tới gặp ta?Lão Tôn lại có mẫu thân? Mau nói cho ta biết bà ta là ai?"

>

> Trương Minh Hiên vung tay đẩy hai tay của Tôn Ngộ Không ra nói: "Ngồi xuống!"

>

> Tôn Ngộ Không nhảy trở lại ghế, vò đầu bứt tai một trận, trong lòng không yên, lồng ngực phập phồng dữ dội tự nói với mình: "Lão tôn không phải là trời sinh đất nuôi, Lão tôn có huynh đệ, có mẫu thân!"

>

> Trương Minh Hiên nói ra: "Thời kì Viễn cổ, chiến tranh Vu Yêu, Thủy Thần Chúc Dung nổi giận đánh trúng Bất Chu Sơn, làm cho trụ trời đứt gãy bầu trời đảo ngược, trần gian biến thành ao hồ đầm lầy.

>

> Ở Bắc Câu Lô Châu, Nữ Oa Nương Nương chém giết rùa khổng lồ lấy nó làm cột chống trời, luyện đá thần ngũ sắc vá trời, vá trời xong còn thừa lại một viên đá thần nhưng nó đã xuất hiện một chút trí tuệ.

>

> Nương Nương không nỡ xóa đi trí tuệ của nó, liền đặt nó ở phía trên mạch chính của mười lục địa, ban cho một lần tạo hóa. Sau này đá thần hòa hợp với một phần căn nguyên cuối cùng của Ma Viên trong đất trời, đất nứt trời sợ, một con khỉ đá nhảy ra từ trong đó."

>

> Tôn Ngộ Không chỉ vào mình, giọng nói run rẩy: "Là... là ta!"

>

> Trương Minh Hiên gật đầu nói: "Không sai! Huynh là một tay Nữ Oa Nương Nương tạo ra, Hoa Quả Sơn chính là Nương Nương để lại cho huynh, cũng có thể nói huynh là hài tử của Nữ Oa Nương Nương.

>

> Vẻ mặt Tôn Ngộ Không không biết làm sao, quay đầu nhìn về phía Lục Nhĩ, khó thể tin kêu lên: "Lão... Lão tôn có mẫu thân? Ta không phải trời sinh đất nuôi?"

>

> Lục Nhĩ Mỹ Hầu khẽ gật đầu, trong mắt mang theo ước ao.

>

> Tôn Ngộ Không ngửa mặt lên trời cười ha ha: "Ta có mẫu thân!"

>

> Ngã lộn nhào ra khỏi đình nghỉ mát, vui mừng hét lớn ở phía trên đảo: "Lão tôn không phải do trời sinh đất nuôi, Lão Tôn có mẫu thân! Ha ha ha ha ha!"

>

> Tôn Ngộ Không vui mừng nhào lộn ở bên ngoài, xoay tròn giống như gió lớn, phát ra tiếng cười ha ha, hoa cỏ lá cây bay múa đầy trời.

>

> Trong đình nghỉ mát, Lục Nhĩ đau thương buồn bã cười khổ nói: "Thái Cổ cầu đạo không được, bị phong ấn biết bao năm, mai kia thoát khỏi lại học được đạo pháp, kết quả là cũng không tránh được nạn bỏ mình!! Đa tạ Thần Quân có thể để ta chết trong rõ ràng."

>

> Trương Minh Hiên nhìn Lục Nhĩ Mỹ Hầu cười nói: "Ai nói ngươi phải chết?"

>

> Lục Nhĩ chỉ vòng Kim Cô trên đầu mình, mất mát nói: "Có cái vòng Kim Cô này, ta không trốn thoát được."

>

> Trương Minh Hiên híp mắt cười nói: "Thật ra ngươi muốn sống rất đơn giản, cái vòng Kim Cô này cũng không phải việc khó."

>

> Vẻ mặt Lục Nhĩ không thể tin nổi, chắp tay cúi đầu nói: "Còn xin Thần Quân dạy bảo!"

>

> Trương Minh Hiên nói theo ý kiến riêng: "Tìm một thế lực không sợ Phật giao nương nhờ vào đó, đương nhiên có thể sống sót."

>

> Vung tay lên, trên mặt bàn xuất hiện một bộ uống trà, bưng một ly trà lên thổi một cái rồi tinh tế thưởng thức, chậc chậc, nói rõ như vậy rồi, có lẽ hắn nên hiểu là có ý gì rồi chứ?

>

> Lục Nhĩ nói thầm ra: "Thế lực không sợ Phật giáo?" Đột nhiên ngẩng đầu vui mừng nói: "Thần Quân nói là Thiên Đình sao?"

>

> Phụt!! Trương Minh Hiên phun một ngụm nước trà, sặc đến ho khan liên tục, thở hổn hển mấy cái, dùng tay chỉ mình kêu lên: "Là ta! Ta nói chính là ta đấy! Ta chính là đồđệ của Thánh Nhân, tiểu lão gia của Triệt giáo, quản lý đại giáo vạn tiên đến bái kiến thì sợ gì một Phật giáo nho nhỏ của ông ta chứ?!"

>

> Lục Nhĩ Mỹ Hầu xấu hổ cười nói: "Thần Quân, theo ta được biết thì Triệt giáo đã sụp đổ."

>

> Trương Minh Hiên khẽ cười một tiếng: "Sụp đổ sao? Giáo chủ Triệt giáo là ta còn ở đây, chưa từng sụp đổ! Phía sau Thiên Đình có Thánh Nhân sao? Thật sự có thể bảo vệ ngươi sao? Người dạy rằng tuỳ theo tự nhiên không có chí tiến thủ, từ Thánh Nhân Thái Thượng đến Huyền Đô, từ Huyền Đô đến Thiên Bồng, đời đời con một mấy đời, vốn không thể nhận ngươi. Xiển giáo xem thường nhất chính là loại yêu quái như ngươi, Nữ Oa Nương Nương ở trên cao không màng chuyện thế gian, ngươi càng không có cơ hội. Trừ chỗ ta, ngươi còn có lựa chọn khác sao?"

>

> Bên ngoài gió lớn thổi vù vù, Tôn Ngộ Không vui mừng hô to gọi nhỏ, trong đình nghỉ mát lại rơi vào một mảnh yên tĩnh, Trương Minh Hiên lại rót tiếp một chén trà, tinh tế thưởng thức.

>

> Qua thật lâu, bỗng nhiên Lục Nhĩ Mỹ Hầu đứng lên, lùi ra phía sau một bước, bịch một tiếng quỳ xuống, chắp tay cúi đầu nói: "Lục Nhĩ bái kiến tiểu lão gia! Xin tiểu lão gia thu nhận giúp đỡ."

>

> Trương Minh Hiên đứng lên cười haha nói: "Được! Lục Nhĩ gia nhập vào Triệt giáo của ta, chính là may mắn của Triệt giáo ta."

>

> Tôn Ngộ Không lộn nhào xông vào trong đình nghỉ mát, nhìn Trương Minh Hiên và Lục Nhĩ Mỹ Hầu, hoa chân múa tay vui vẻ nói: "Sư đệ, Lục Nhĩ đại ca, các ngươi đang làm gì vậy?"

>

> Trương Minh Hiên duỗi tay ra nói: "Kiếm tới đây!"

>

> Một tiếng gào thét, bịch một tiếng kiếm Thanh Bình rơi vào trong tay Trương Minh Hiên.

>

> Lập tức Tôn Ngộ Không đứng ngăn ở trước mặt Lục Nhĩ Mỹ Hầu, vội vàng chắp tay với Trương Minh Hiên, chân thành nói: "Xin sư đệ bỏ qua cho Lục Nhĩ đại ca lần này, lúc trước là chúng ta bị Như Lai lừa gạt nên mới có thể tàn sát lẫn nhau, bây giờ Lão Tôn đã tha thứ cho Lục Nhĩ đại ca, cầu xin sư đệ rộng lòng tha thứ."

>

> Trương Minh Hiên không vui nói: "Ai nói đệ muốn giết hắn?"

>

> Lục Nhĩ Mỹ Hầu cũng ấm áp trong lòng nói: "Ngộ Không huynh đệ, ta đã gia nhập vào Triệt giáo, Thần Quân sẽ không làm hại ta."

>

> Tôn Ngộ Không không tin nhìn Lục Nhĩ Mỹ Hầu một chút, do dự một chút rồi lui lại, nói thầm: "Triệt giáo là giáo phái nào vậy? Lão Tôn chỉ từng nghe thấy Đạo giáo, Phật giáo, không nghe có Triệt giáo nào?"

>

> Lục Nhĩ Mỹ Hầu không còn gì để nói, năng lực tu hành tốt như vậy, sao lại không biết những thứ bình thường này chứ?

>

> Lại còn dám đại náo Thiên Cung, đại náo Địa Phủ, có thể sống đến bây giờ thật là may mắn ngươi có một người mẫu thân tốt, trong lòng dâng lên một chút ghen tị chua xót, đầu thai cũng là một kĩ thuật sống, không được sinh ra sớm cũng là điều tốt.

>

> Trương Minh Hiên rút kiếm Thanh Bình ra, đặt lên bả vai Lục Nhĩ Mỹ Hầu nghiêm túc nói: "Dưới sự chứng kiến của kiếm Thanh Bình, ta lấy danh nghĩa Tiểu lão gia của Triệt giáo, phong ngươi làm chiến thần bảo vệ Triệt giáo. Trước mắt kẻ địch phải mạnh mẽ, không sợ không hãi, dũng cảm trung thành, không hổ thẹn với Giáo chủ, trung thành chính trực, thà chết chứ không chịu khuất phục, bảo vệ kẻ yếu, không làm trái với lẽ trời, làm việc cũng không thẹn ở trong lòng."

>

> Lục Nhĩ Mỹ Hầu chỉ cảm thấy một trận nhiệt huyết hăng hái dâng lên trong lòng, cúi đầu chân thành nói: "Tiểu lão gia dạy bảo, vĩnh viễn không dám quên, nhất định nghe theo giáo lý, bảo vệ đại giáo của ta."

>

> Trương Minh Hiên vui sướng nói: "Tốt lắm!"

>

> Bên trên kiếm Thanh Bình hiện lên một ánh sáng lạnh, bịch một tiếng chém vòng Kim Cô thành hai mảnh, rơi xuống đất.

>

> Lục Nhĩ nhìn vòng Kim Cô rơi xuống mặt đất, ngạc nhiên mừng rỡ nói: "Đa tạ ân cứu mạng của Tiểu lão gia."

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!