TRANG 449# 2
> Chương 897: Tìm Viên Hồng.
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên tiện tay bỏ Kiếm Thanh Bình vào vỏ nói: "Đứng lên đi!"
>
> Lục Nhĩ Mỹ Hầu đưa tay xoa đầu, xúc động nói: "Đa tạ Tiểu lão gia!"
>
> Đứng lên căm giận đạp một phát vào vòng Kim Cô đã đứt gãy rồi nghiền nát nó.
>
> Ánh mắt Tôn Ngộ Không sáng lên, vội vàng nhảy đến trước mặt Trương Minh Hiên, chỉ vào vòng Kim Cô trên đầu mình, tràn đầy mong chờ nói: "Sư đệ, ngươi nhìn xem có thể làm rơi cái của ta không?"
>
> Trương Minh Hiên lắc đầu cười nói: "Cái này không được, huynh có tin ta vừa lấy xuống cho huynh, lúc trở về huynh sẽ bị mang lên một cái khác."
>
> Tôn Ngộ Không hận đến nghiến răng nghiến lợi.
>
> Trương Minh Hiên hỏi: "Các ngươi còn muốn biết gì nữa không?"
>
> Tôn Ngộ Không trầm ngâm một chút, do dự nói: "Sư đệ, ngươi nói mẫu thân của Lão Tôn là Nữ Oa Nương Nương, nhưng mà vì sao bà ta chưa từng đến thăm ta? Để mặc ta bị đè 500 năm, bây giờ còn bị Phật giáo ép buộc."
>
> Trương Minh Hiên nhíu mày nói: "Làm sao huynh biết bà ta chưa từng đến thăm huynh chứ? Lấy đạo hạnh của Nương Nương, một cái liếc mắt có thể nhìn khắp Hồng Hoang, sao huynh có thể phát hiện được? Về phần huynh bị đè, chẳng lẽ huynh không cảm thấy chuyện huynh làm lúc trước thật sự quá đáng sao? Làm sai chuyện thì phải nhận sự trừng phạt, 500 năm đã rất nhẹ rồi."
>
> "Vậy sao bà ta lại mặc cho ta bị Phật giáo bắt chẹt chứ?"
>
> Trương Minh Hiên không vui nói: "Hành trình đến Tây Du chính là một công lao và ân đức lớn, người khác muốn đi còn không đi lọt! Huynh xem Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tịnh, Tiểu Bạch Long, vì để gia nhập vào đội ngũ Tây Du mà phải hi sinh biết bao nhiêu, được rất nhiều chỗ tốt lớn đấy!"
>
> Tôn Ngộ Không không cam lòng tiếp tục hỏi: "Còn có..."
>
> "Ngừng!"Trương Minh Hiên nói thấm thía: "Hầu ca, đệ biết bây giờ trong lòng huynh rất rối bời, nhưng những chuyện này đệ cũng không hiểu rõ, huynh nên tới Cung Hoàng Oa hỏi Nữ Oa Nương Nương."
>
> Tôn Ngộ Không nói thầm một câu: "Cung Hoàng Oa." Trong mắt lộ sự băn khoăn muốn chùn bước.
>
> Khi Lục Nhĩ đã được phá hết gông cùm, tâm tình cũng thoải mái cười nói: "Cung Oa Hoàng, vị trí ở trên cao ngoài 33 tầng trời, nằm trong thế giới hỗn độn, bằng vào năng lực của chúng ta đúng là không thể đi lên được."
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Ngộ Không có thể tới miếu Oa Hoàng dâng hương chào hỏi trước, có lẽ Nữ Oa Nương Nương sẽ không keo kiệt gặp mặt một lần."
>
> Lục Nhĩ Mỹ Hầu cười nói: "Được rồi! Ta cũng thật tò mò Xích Khao Mã Hầu và Thông Tý Viên Hầu."
>
> Tôn Ngộ Không cười ha ha nói: "Đi! Đi thôi! Hôm nay chính là ngày huynh đệ chúng ta tụ họp."
>
> Lục Nhĩ Mỹ Hầu nhìn về phía Trương Minh Hiên, cung kính nói: "Tiểu lão gia, ngài thấy thế nào."
>
> Trương Minh Hiên khoát tay nói: "Đi đi! Đi đi! Chú ý an toàn."
>
> Trên mặt Lục Nhĩ Mỹ Hầu mang theo một chút ngạc nhiên mừng rỡ, cúi thấp đầu nói: "Đa tạ Tiểu lão gia!"
>
> Tôn Ngộ Không, Lục Nhĩ Mỹ Hầu biến thành hai luồng ánh sáng bay thẳng lên trời.
>
> Trương Minh Hiên ngồi ở trong đình nghỉ mát, chậc chậc thưởng thức trà nói: "Đây mới là kết cục tốt đẹp nhất chứ! Tứ Hầu Hỗn Thế đều là anh hùng hào kiệt, chết thì quá đáng tiếc."
>
> Bóng Lý Thanh Nhã im hơi lặng tiếng xuất hiện ở trên ghế phía đối diện với Trương Minh Hiên hỏi: "Ngươi nghe được lai lịch của Tứ Hầu Hỗn Thế ở đâu vậy?"
>
> Trương Minh Hiên liền vội vàng đứng lên, khuôn mặt tươi cười rót trà nói: "Mời Thanh Nhã tỷ uống trà!"
>
> Lý Thanh Nhã bưng một ly trà lên, mở đôi môi đỏ tinh tế thưởng thức một ngụm rồi lại đặt chén trà xuống.
>
> Trương Minh Hiên ngồi trở lại ghế cười nói: "Đây là đệ mò mẫm được, chẳng lẽ không đúng sao?"
>
> Lý Thanh Nhã trừng to đôi mắt, mò mẫm ư?!
>
> Trương Minh Hiên cười hì hì nói: "Sao vậy? Chẳng lẽ không đúng ư?"
>
> Lý Thanh Nhã không vui nói: "Làm sao ta biết được? Ta nghe ngươi nói rõ ràng mạch lạc, còn tưởng rằng những gì ngươi nói đều là sự thật chứ!"
>
> Trương Minh Hiên cười xấu hổ nói: "Những chuyện xa xưa này, làm sao ta biết được chứ? Không phải tathích viết lách sao! Đây đều là những chuyện lúc ta viết nghĩ ra được, cảm giác rất hợp tình hợp lý."
>
> Lý Thanh Nhã im lặng nhìn Trương Minh Hiên nói: "Hợp lý đến ngươi lấy nội dung mình viết lừa dối bọn họ sao? Lừa dối để Triệt giáo có được một chiến thần bảo vệ sao?"
>
> Trương Minh Hiên gật đầu cười liên tục, đệ lợi hại đúng không!
>
> Trong chốc lát Lý Thanh Nhã không biết nên nói gì cho đúng, cả người lóe một cái rồi biến mất.
>
> Bên trong cung Bích Du phía trên 33 tầng trời.
>
> Thánh Mẫu Vô Đương lén lút nhìn thoáng qua Giáo Chủ Thông Thiên, cười khen ngợi: "Tiểu sư đệ thật là lợi hại, dễ dàng lừa gạt được một chiến thần bảo vệ cho Triệt giáo chúng ta, còn không cần chúng ta đào tạo đã có tu vi như thế. Sau này còn có nhiều thời gian!"
>
> Giáo Chủ Thông Thiên hừ một tiếng nói: "Ngươi không cần nói tốt cho hắn, Tứ Hầu Hỗn Thế không dễ dàng bị thu phục như vậy? Sau này họa hay phúc còn khó biết."
>
> Thánh Mẫu Vô Đương cười khẽ nói: "Sư phụ, ta cảm thấy tiểu sư đệ đã làm rất tốt, ít nhất thật lòng thật dạ lo nghĩ cho Triệt giáo chúng ta."
>
> Giáo Chủ Thông Thiên hơi bớt giận một chút.
>
> Thánh Mẫu Vô Đương nhìn trộm Giảo Chủ Thông Thiên một chút rồi lại nói: "Sư phụ, tiểu sư đệ đã bổ nhiệm, ngài tính làm thế nào vậy?"
>
> Giáo Chủ Thông Thiên lạnh nhạt nói: "Nếu hắn muốn chiến thần bảo vệ, vậy để cho hắn đi!"
>
> Giáo Chủ Thông Thiên vừa dứt lời, một luồng số mệnh không lồ ở trong cõi U Minh liên kết với Lục Nhĩ Mỹ Hầu, số mệnh vốn đã tối tăm của Lục Nhĩ Mỹ Hầu lại cháy lên giống như lửa cháy đổ thêm dầu vậy, biến thành một cột lửa màu sáng cháy hừng hực, bao bọc nó lại bên trong.
>
> Lục Nhĩ Mỹ Hầu đang nhanh chóng bay về phía bầu trời với Tôn Ngộ Không, cũng không phát hiện tất cả những chuyện này, chỉ cảm thấy tâm hồn trong sáng một trận, làm người ta sảng khoái tinh thần.
>
> Tôn Ngộ Không và Lục Nhĩ Mỹ Hầu giống như hai ánh sáng, bay thẳng từ hạ giới đến cổng trời phía Tây.
>
> Thiên Tướng giữ cửa chợt nâng vũ khí lên quát to: "Ai?"
>
> Xoẹt!! Trong nháy mắt tất cả binh lính nhà trời đứng ở sau lưng Thiên Tướng, hơi thở hòa thành một, trận pháp trên núi Tây Thiên xoay chuyển thành một đại trận.
>
> Trong nháy mắt Tôn Ngộ Không và Lục Nhĩ dừng lại, lơ lửng ở giữa không trung.
>
> Lục Nhĩ nhìn trăm tên thiên binh Thiên Tướng phía xa, cùng với cổng trời kết thành đại trận có thể sánh ngang với sức mạnh của Kim Tiên.
>
> Lục Nhĩ run rẩy khóe miệng nói: "500 năm trước ngươi đại náo Thiên Cung thế nào? Còn đánh bại 100 ngàn Thiên Binh Thiên Tướng nữa chứ?!"
>
> Tôn Ngộ Không xấu hổ cười nói: "Có lẽ nói ra ngươi cũng không tin, lúc trước bọn họ không có đại trận."
>
> Thiên Tướng giữ cửa vội vàng loại trừ đại trận, chắp tay nói: "Không biết là Đại thánh đến đây, xin ngài thứ tội!"
>
> Tôn Ngộ Không và Lục Nhĩ Mỹ Hầu bay qua nói: "Không sao! Không sao! Ta hỏi ngươi, ngươi biết Viên Hồng không?"
>
> Thiên Tướng cười nói: "Tứ phế Tướng Quân - Viên Hồng, đương nhiên tiểu thần biết, Đại thánh muốn đi tìm hắn ta sao?"
>
> Tôn Ngộ Không gật đầu liên tục nói: "Không sai! Ngươi biết hắn ta ở đâu không?"
>
> Thiên Tướng cười nói: "Tiểu thần phải canh giữ cổng trời không thể rời đi, Đại thánh đi theo ánh sáng này là có thể tìm được Viên Hồng." Búng ngón tay một cái, ngón tay bắn ra một luồng ánh sáng bay về phía trong Thiên Cung.
>
> Tôn Ngộ Không cười ha ha chắp tay nói: "Đa tạ! Đa tạ!" Cả người hơi động liền đuổi theo luồng ánh sáng.
>
> Sau một lát, Tôn Ngộ Không và Lục Nhĩ Mỹ Hầu đi theo ánh sáng, càng đi càng xa hơn, đi vào một đại điện phía trước, có lính canh uy vũ đứng trước cửa điện, trên cửa điện viết hai chữ to: Tinh Môn.
>
>
>
>