TRANG 450# 1
> Chương 898: Gặp được Viên Hồng.
>
>
>
>
>
>
> Tôn Ngộ Không nhảy lên trước, ngạc nhiên quan sát đại điện rồi nói: "Đây là đâu vậy? Lão tôn chưa bao giờ tới đây."
>
> "Đại thánh không biết cũng không có gì lạ, nơi này là Tinh Môn là cổng đi chỉ dành riêng cho Tinh Quân."Một người đàn ông vạm vỡ đi chân trần từ trong đại điện đi tới, nâng cao bụng lớn phe phẩy quạt hương bồ cười ha ha nói.
>
> Tôn Ngộ Không sửng sốt kêu lên: "Đại tiên Xích Cước!"
>
> Đại tiên Xích Cước thở dài cười nói: "Đại thánh, lâu rồi không gặp!"
>
> Tôn Ngộ Không ngạc nhiên nói: "Sao ngươi lại ở đây vậy?"
>
> Đại tiên Xích Cước bất lực nói: "Ngày xưa lúc ở tiệc Bàn Đào, Đại thánh lừa ta đi vào điện Thông Minh sau đó ngươi lại biến thành bộ dạng của ta uống rượu ngọc trộm tiên đan làm loạn tiệc BànĐào, Ngọc Đế trách ta dễ bị lừa gạt nên đã phạt ta đến đây canh chừng Tinh Môn."
>
> Tôn Ngộ Không xấu hổ cười nói: "Chuyện cũ theo gió đều là mây khói, Đại tiên không cần nhắc lại nữa."
>
> Nếu là lúc trước, chắc chắn Tôn Ngộ Không sẽ hả hê cười to chê cười Đại tiên Xích Cước một trận, nhưng bây giờ sau khi trải qua nhiều chuyện càng cảm giác được những chuyện mình làm lúc trước có rất nhiều chỗ kỳ lạ nên không muốn bàn lại.
>
> Đại tiên Xích Cước nghi ngờ nhìn về phía Lục Nhĩ Mỹ Hầu hỏi: "Vị đạo hữu này là thần thánh phương nào?"
>
> Tôn Ngộ Không vỗ vỗ bả vai Lục Nhĩ Mỹ Hầu, cười haha nói: "Đây chính là đại ca của Lão Tôn. . ." Quay đầu thắc mắc nhìn Lục Nhĩ hỏi: "Đúng rồi đại ca, tên của ngươi là gì vậy?"
>
> Ánh mắt Lục Nhĩ có chút buồn bã nói: "Cứ gọi ta là Lục Nhĩ đi!"
>
> Đại tiên Xích Cước chắp tay làm lễ cười nói: "Thì ra là Lục Nhĩ đại thần, bần đạo Xích Cước xin ra mắt."
>
> Lục Nhĩ cũng chắp tay nói: "Bái kiến Đại tiên Xích Cước."
>
> Đại tiên Xích Cước hỏi: "Đại thánh tới đây làm gì vậy?"
>
> Lập tức Tôn Ngộ Không kêu lên: "Lão tôn muốn tìm Viên Hồng."
>
> Đại tiên Xích Cước cười nói: "Tứ phế Tinh Quân à! Xin mời đi theo ta."
>
> Đại tiên Xích Cước quay đầu đi về phía trong đại điện, Tôn Ngộ Không và Lục Nhĩ nhanh chóng đuổi kịp, lính gác ở trước cửa chỉ nhìn thẳng cũng không có ý muốn ngăn cản.
>
> Ba người đi vào bên trong đại điện, giống như bước vào trong một không gian rộng lớn vậy, trên bầu trời không gian có 365 ngôi sao lớn nhỏ đang xoay chầm chậm, bên cạnh mỗi ngôi sao đều viết tên, sao cổ Mặt Trời, sao cổ Thái Âm, sao cổ Huỳnh Hoặc, sao cổ Tham Lang, sao cổ Võ Khúc, sao cổ Thái Bạch. . .
>
> Đại tiên Xích Cước cười giải thích: "Trừ một số Tinh Quân nhỏ ra thì phần lớn các Tinh Quân đều sống ở trên ngôi sao của từng người.
>
> Những ngôi sao cổ thời xa xưa to lớn bao la bát ngát lơ lửng ở bên ngoài 33 tầng trời, khoảng cách từ Thiên Đình đến những ngôi sao cổ này quá xa xôi, cho dùng là đi qua vết nứt không gian cũng cần rất nhiều thời gian, cho nên đi lại cũng rất phiền phức. Vậy nên bệ hạ xây dựng Điện Tinh Môn này, trong nháy mắt liền có thể đi thẳng lên phía ngôi sao mình muốn, đây cũng là đường tắt chính mà các Tinh Quân thường đi tới Thiên Đình."
>
> Khi đang nói chuyện, đột nhiên có một ngôi sao lơ lửng trên không trung sáng lên rồi biến thành một vầng trăng tròn, một nữ tử xinh đẹp bước ra từ vầng trắng ấy, sau đó đi vào trong đại điện.
>
> Đại tiên Xích Cước vội vàng chắp tay nói: "Bái kiến Hằng Nga Tiên tử!"
>
> Hằng Nga hơi cúi người cười chào hỏi: "Hằng Nga bái kiến Đại tiên Xích Cước."
>
> Đại tiên Xích Cước cười nói: "Tiên tử đi đâu vậy?"
>
> Hằng Nga Tiên tử mỉm cười nói: "Đi đến Dao Trì, Nương Nương gọi ta đến."
>
> Trong nụ cười củaĐại tiên Xích Cước mang theo chút nịnh nọt, nói: "Tiên tử đi thong thả!"
>
> Hằng Nga Tiên tử khẽ gật đầu, đôi mắt mang theo sửng sốt nhìn Tôn Ngộ Không và Lục Nhĩ một chút, sau đó rời đi.
>
> Tôn Ngộ Không nói thầm: "Hằng Nga lớn lên cũng không có gì đặc biệt! Còn không xinh đẹp bằng Tinh Tinh nhà ta."
>
> Lục Nhĩ tò mò hỏi: "Đại tiên, sao ta cảm giác ngươi rất sợ nàng vậy?"
>
> Đại tiên Xích Cước cảm thán mang theo một chút ước ao ghen tị nói: "Hằng Nga Tiên tử và Cửu Tiên Huyền Nữ được xem là trợ thủ đắc lực của Vương Mẫu Nương Nương, cho nên không thể làm mất lòng được!"
>
> Tôn Ngộ Không vội vàng kêu lên: "Đại tiên Xích Cước, ngươi nhanh đưa chúng ta qua."
>
> Đại tiên Xích Cước cười ha ha khẽ gật đầu rồi ngẩng đầu kêu lên: "Sao cổ Tứ Phế."
>
> Một ngôi sao cổ khổng lồ phía trong góc của đại điện sáng lên, trên ngôi sao cổ xuất hiện một cái vòng xoáy lớn.
>
> Đại tiên Xích Cước nhìn về hai người Tôn Ngộ Không nói: "Tinh Môn đã được mở ra, mời Đại thánh đi lên!"
>
> Tôn Ngộ Không chắp tay nói: "Thật sự cảm ơn đại tiên, vậy Lão Tôn đi đây."
>
> Trong nháy mắt hai khỉ biến thành hai luồng ánh sáng bắn vào bên trong vòng xoáy, biến mất không còn thấy gì nữa.
>
> Sau một khắc, từ bên trong cánh cửa ánh sáng đi ra ngoài liền thấy một đại điện khổng lồ ở phía trước, xung quanh là một mảnh hoang vắng.
>
> Hai khỉ ngẩng đầu nhìn qua, chỉ thấy đây là một hư không mênh mông rộng lớn, bên trong hư không có những mãnh vỡ núi đá có to có nhỏ đang bay lơ lửng, thậm chí có không ít mảnh vỡ núi đá to nhỏ bay bồng bềnh không nơi nương tựa ở trong hư không, đây đều là mảnh vụn lúc trước của Hồng Hoang.
>
> Viên Hồng mặc áo bào màu xám đi từ trong đại điện ra, vừa nhìn thấy hai con khỉ liền khẽ nhíu mày nói: "Tôn Ngộ Không, ngươi đến chỗ của ta làm gì?"
>
> Tôn Ngộ Không và Lục Nhĩ quay đầu nhìn về phía Viên Hồng, khi ánh mắt ba người chạm vào nhau liền có một luồng cảm xúc kỳ lạ tràn ngập vào trong tim, phút chốc trong lòng đều tràn đầy sự thân thiết, tín nhiệm, thậm chí là vui vẻ mà không ai giải thích được.
>
> Lúc trước Tôn Ngộ Không và Lục Nhĩ đánh nhau cũng có loại cảm giác này, chỉ là cảm giác nhỏ bé hơn lúc này, trong lúc vô ý bị hai khỉ chiến đấu đè xuống.
>
> Lập tức Tôn Ngộ Không nhảy lên một cái, ôm lấy Viên Hồng cười haha rồi kêu lên: "Tam ca, ta có thể tìm được ngươi rồi."
>
> Lục Nhĩ Mỹ Hầu cũng tới phía trước, nhìn Viên Hồng từ trên xuống dưới.
>
> Viên Hồng vừa tỉnh người lập tức ngơ ngác một trận, tam ca? Đây là xưng hô quỷ quái gì vậy? Ta không đứng hàng thứ ba!
>
> Tôn Ngộ Không lôi kéo Viên Hồng rồi lại chỉ Lục Nhĩ, vui sướng kêu to: "Tam ca, ngươi mau nhìn đi, đây là đại ca!"
>
> Viêm Hồng tránh hai lần cũng không thoát được tay của Tôn Ngộ Không, nhíu mày nói: "Đại thánh, ngài nói câu này là có ý gì vậy?"
>
> Lục Nhĩ bình tĩnh nói: "Hay là để ta nói đi!" Xong nhìn Viên Hồng rồi nói: "Ngươi đã từng nghe nói Tứ Hầu Hỗn Thế chưa?"
>
> Viên Hồng lắc đầu nói: "Không biết!" Rồi lại nghi ngờ hỏi: "Nhưng hình như lại có chút quen thuộc."
>
> Lục Nhĩ nói lại một lần nữa những lời giải thích của Trương Minh Hiên lúc trước.
>
> Viên Hồng trừng to mắt chỉ vào mình, không thể tin nổi hét lên: "Ta là Thông Tý Viên Hầu? Ngươi là Lục Nhĩ Mỹ Hầu?" Lại quay đầu nói với Tôn Ngộ Không: "Hắn là Linh Minh Thạch Hầu? Chúng ta đều chung một nguồn gốc?"
>
> Tôn Ngộ Không gật đầu liên tục, đầy chờ mong nhìn Viên Hồng nói: "Không sai!"
>
> "Chuyện này. . ." Viên Hồng lắc đầu nói: "Chuyện này quá vớ vẩn, sao có thể có chuyện đó chứ?"
>
> Lục Nhĩ cũng xúc động nói: "Lúc trước ta cũng không tin, nhưng đây là Tiêu Dao Thần Quân nói, hắn không cần phải gạt chúng ta."
>
> Cả người Viên Hồng run lên theo bản năng, Tiêu Dao Thần Quân của Thiên Môn Sơn?! Trong lòng có chút lung lay, tuy rằng có đôi khi Tiêu Dao Thần Quân khá nham nhiểm, khá độc ác, nhưng đó cũng chỉ là đối với kẻ địch mà thôi, hắn đối xử với người của mình vẫn rất tốt, không thì lần trước cũng sẽ không ngăn cản Lôi Chấn Tử giúp Triệt giáo, hắn đã nói như vậy thì có lẽ là thật rồi.
>
> Tôn Ngộ Không cười ha ha nói: "Đại ca không nói đến Tiêu Dao Thần Quân thì thiếu chút nữa Lão tôn cũng quên mất, Viên Hồng huynh đệ từng đóng vai Lão tôn nữa mà! Hèn gì diễn giống như vậy, thì ra chúng ta vốn là huynh đệ!"
>
> Lục Nhĩ nói: "Nếu Viên Hồng huynh đệ không tin thì cũng có thể đến xem kính Chiếu Yêu một lần với chúng ta, chiếu về căn nguyên lúc trước thì có thể thấy rõ."
>
> Viên Hồng chần chừ một chút rồi lại gật đầu nói: "Được rồi!"
>
> Tôn Ngộ Không cười ha ha nói: "Đi thôi, chúng ta đi tìm Lý Thiên Vương."
>
> Viên Hồng lắc đầu nói: "Không cần phiền phức như vậy, trước Thiên Môn cũng có Kính Chiếu Yêu, đi Thiên Môn là được."
>
>
>
>