TRANG 450# 2
> Chương 899: Kim Bằng đến đây.
>
>
>
>
>
>
> Ba người đi từng bước vào bên trong Tinh Môn, trong nháy mắt lại xuất hiện ở bên trong Tinh Điện của Thiên Đình, ra khỏi Tinh Điện lại đi một lúc mới đến Thiên Môn phía Tây.
>
> Thiên tướng canh cửa nhìn thấy ba con khỉ này, trong lòng không nhịn được âm thầm cảm thán một tiếng: "Hầu tộc nổi dậy rồi!" Nhưng vẻ mặt lại tươi cười nói: "Đại thánh, Tinh Quân, các ngươi muốn ra ngoài sao?"
>
> Viên Hồng lắc đầu nói: "Làm phiền Thiên Tướng mở Kính Chiếu Yêu ra xem một chút."
>
> Thiên tướng cung kính nói: "Vâng!"
>
> Bấm ngón tay một cái, ngay lập tức phía trên Thiên Môn bao phủ xuống một luồng ánh sáng vàng chiếu vào ba người Tôn Ngộ Không.
>
> Mọi người đều ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy bên trong kính Chiếu yêu của Thiên Môn xuất hiện ba con khỉ đen như mực, trong đó có hai con khỉ cao to bị sát khí quấn lấy quanh người, đều tràn đầy ý chí chiến đấu điên cuồng, còn con khỉ đen thấp bé bên cạnh lại có chút mờ ảo đầy cảm giác yếu ớt.
>
> Tôn Ngộ Không ngạc nhiên nhìn Viên Hồng nói: "Chuyện gì thế này? Vì sao căn nguyên của tam ca lại yếu ớt như vậy."
>
> Lục Nhĩ cười nói: "Đúng là tam đệ rồi, thật sự là cùng chung một nguồn gốc."
>
> Viên Hồng mất hồn mất vía nhìn vào kính Chiếu Yêu, Tiêu Dao Thần Quân nói đều là thật, ta thật sự có huynh đệ, nhưng bây giờ ta đã không xứng xưng huynh gọi đệ với bọn họ nữa? !
>
> Tôn Ngộ Không mừng rỡ kêu lên: "Nếu đã tìm được tam đệ rồi vậy bây giờ chúng ta đi tìm nhị ca thôi! Tứ Hầu Hỗn Thế chúng ta sẽ đoàn tụ, hahaha."
>
> Viên Hồng chần chừ một chút rồi nói: "Các ngươi đi đi! Ta chính là Tinh Quân nên không được tự ý rời khỏi Thiên Đình."
>
> Tôn Ngộ Không vung tay nói: "Không sao không sao, đi tìm Ngọc Đế nói một tiếng là được."
>
> Không đợi Viên Hồng trả lời Tôn Ngộ Không đã lập tức xông vào, giống như một luồng ánh sáng bay qua Thần Cung rồi bay về phía Bảo Điện Lăng Tiêu.
>
> Không đợi bao lâu thì Tôn Ngộ Không đã trở lại cười ha ha nói: "Được rồi, Ngọc Đế đã đồng ý."
>
> Ba con khỉ bay về phía Hạ giới, Lục Nhĩ nói: "Theo lời của Tiêu Dao Thần Quân thì nhị đệ bị Đại Vũ giam cầm ở bên trong Tỏa Long Tỉnh, các ngươi biết ở đâu sao?"
>
> Viên Hồng lắc đầu nói: "Không biết! Chưa từng nghe nói chuyện này."
>
> Tôn Ngộ Không cười haha nói: "Chuyện này đơn giản mà, chúng ta lại đi hỏi một chút là được."
>
> Lục Nhĩ gật đầu nói: "Ừ!"
>
> Ba con khỉ bay qua tầng tầng không gian trở về đảo Huyền Không lần nữa, tìm thấy Trương Minh Hiên đang chợp mắt trên ghế nằm đặt trên mặt cỏ.
>
> Trương Minh Hiên ngồi ở trên ghế nằm, nhìn ba con khỉ ở trước mặt nói: "Các ngươi muốn biết tung tích của Vô Chi Kỳ sao?"
>
> Tôn Ngộ Không nóng lòng gật đầu liên tục: "Nhờ sư đệ cho biết."
>
> Trương Minh Hiên lắc đầu nói: "Ta cũng không biết!"
>
> Tôn Ngộ Không chán nản hỏi: "Vậy phải làm sao đây?"
>
> Lục Nhĩ và Viên Hồng liếc nhau, cũng rất là chán nản.
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Nhưng có người biết đấy! Nữ Oa à." Giọng nói mênh mông cuồn cuộn truyền khắp toàn bộ Thiên Môn Sơn, yêu quái phía dưới chợ đều ngẩng đầu nhìn về phía đảo Huyền Không theo bản năng.
>
> Trong chợ, Lý Thanh Tuyền và Nữ Oa đeo kính đen tay đang cầm mứt quả ăn.
>
> Nữ Oa ngẩng đầu nói: "Thanh Tuyền này, hình như Minh Hiên đang tìm ta!"
>
> Lý Thanh Tuyền nói: "Đi thôi! Trở về nhìn xem."Hai người lóe lên một cái lại xuất hiện trước đảo Huyền Không, rồi lại đi vào.
>
> Phía trên tầng cao nhất của một tửu lâu, một thanh niên có mặt mũi tuấn tú uống một chút rượu lại tự nói với mình: "Nữ Oa sao? Chẳng lẽ là Tinh Vệ? Nàng cũng tới đây sao?" Rồi bật cười nói: "Tiểu lão gia kết bạn thật là rộng." Bưng một chén rượu lên uống một hơi cạn sạch.
>
> Bên trên đảo Huyền Không, Lý Thanh Tuyền và Nữ Oa đi đến trước mặt Trương Minh Hiên.
>
> Nữ Oa ngẩng đầu tò mò hỏi: "Thần Quân, ngươi có chuyện gì tìm ta sao?"
>
> Lý Thanh Tuyền nói với Nữ Oa: "Nhìn ta này." Liền dùng chân đá một cái vào ghế nằm của Trương Minh Hiên, tứ giận nói: "Đứng dậy đi, tìm chúng ta làm gì vậy?"
>
> Trương Minh Hiên nhảy lên theo phản ứng, tức giận nhìn Lý Thanh Tuyền một chút rồi nâng khuôn mặt tươi cười nhìn Nữ Oa nói: "Nữ Oa, muốn hỏi ngươi một chuyện."
>
> Nữ Oa chớp chớp đôi mắt to sáng ngời nói: "Chuyện gì vậy?"
>
> "Năm đó khi Đại Vũ trị thủy, đã từng phong ấn một con khỉ ở bên trong Tỏa Long Tỉnh, ngươi có biết ở đâu không?"
>
> Nữ Oa híp mắt cười nói: "Ta biết đấy! Bát quái Tỏa Long Tỉnh đang ở bờ sông Vị Thủy, sau khi Hồng Hoang bị vỡ nát thì đã thay đổi vị trí, bây giờ nằm sâu ở bên trong Bắc Câu Lô Châu, nhưng mà đương nhiên là người bình thường không thấy được nó."
>
> Tôn Ngộ Không liền vội vàng hỏi: "Làm sao tìm được nó vậy?"
>
> Nữ Oa nhìn Tôn Ngộ Không một chút rồi cười nói: "Nghe nói cần Định Hải Thần Châm mới có thể mở được Bát quái Tỏa Long Tỉnh."
>
> Tôn Ngộ Không kêu lên vui sướng: "Định Hải Thần Châm sao? Hahaha đó không phải là gậy Như Ý Kim Cô của Lão Tôn sao? !"
>
> Tôn Ngộ Không vội vàng thở dài nói: "Đa tạ sư đệ, đa tạ tiểu cô nương, bây giờ chúng ta đi đây."
>
> Trong nháy mắt ba con khỉ biến thành ba luồng ánh sáng bay ra ngoài, bay về phía Bắc Câu Lô Châu.
>
> Lý Thanh Tuyền nghi ngờ quan sát Trương Minh Hiên nói: "Ngươi lại tính ý đồ xấu gì vậy?"
>
> Trương Minh Hiên không vui nói: "Ý đồ xấu là sao? Ta đang giúp người ta hoàn thành ước nguyện!"
>
> Lý Thanh Tuyền hừ hừ hai tiếng nói: "Ta không tin ngươi đâu! Đúng rồi, ta hỏi ngươi vì sao trong chợ không ai nhận ra ta vậy? Ta chính là Tiểu Ma Tiên mà."
>
> "Ngươi bọc kín đáo như vậy thì ai có thể nhận ra ngươi chứ?"
>
> Lý Thanh Tuyền uất ức nói: "Nhưng mà ta đã bỏ khăn quàng cổ xuống rồi mà! Chỉ còn một cái kính râm nên có lẽ có thể nhận ra chứ? Rất nhiều người đều vây quanh Vương Bội gọi nàng là Ma Tiên Tiểu Lam."
>
> Trương Minh Hiên nhắc nhở nói: "Nếu không thì ngươi cũng bỏ kính râm xuống thử một lúc vậy?"
>
> Lý Thanh Tuyền nói thầm: "Đó không phải là rất mất tự nhiên sao?" Do dự một chút, Lý Thanh Tuyền vẫn ném kính râm xuống, lại lôi kéo Nữ Oa chạy về phía chợ lần nữa.
>
> Trương Minh Hiên ngồi trở lại trên ghế nằm, lười biếng nói: "Tứ đại Thần Hầu Hỗn Thế tụ hội có vẻ thú vị hơn nhiều khi chỉ có một mình Tôn Ngộ Không dương oai." Trong đầu tưởng tượng một chút, cảnh tượng bốn con khỉ xông pha chiến đấu vì mình, chậc chậc nghĩ thôi cũng đã thấy mãn nguyện rồi!
>
> Long Thiên Ngạo nói: "Ngươi không đi bảo vệ bọn họ sao? Bắc Câu Lô Châu cũng không phải nơi bọn họ có thể xông vào."
>
> Trương Minh Hiên lười biếng nói: "Tốc độ của bọn họ quá chậm, chúng ta chờ chút nữa rồi đi."
>
> "Mời Tiểu lão gia xuống gặp mặt một chút." Một giọng nói vang lên bên tai Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên mở choàng mắt, đệ tử của Triệt giáo sao? Đây là ai vậy? Trong nháy mắt cả người biến mất khỏi ghế nằm, rồi lại xuất hiện ngồi trước mặt một người áo đen tuấn tú ở một tửu lầu dưới Hạ giới.
>
> Trương Minh Hiên nhìn người thanh niêm tuấn tú trước mặt, nhíu mày nói: "Ngươi là ai? Ta chưa từng gặp ngươi ở Thiên Đình."
>
> Người thanh niên khôi ngô tuấn tú đứng lên rót một chén rượu cho Trương Minh Hiên rồi cười nói: "Tiểu lão gia không biết ta cũng là bình thường, bây giờ ta bị Phật giáo đuổi bắt, thân bất do kỷ(*)."
>
> Trương Minh Hiên theo phản ứng thốt ra: "Khổng Tuyên?"
>
> Thanh niên mặc áo đen gật đầu nói: "Đó là ca ta."
>
> Trương Minh Hiên ngạc nhiên nói: "Ngươi là Đại Bàng Kim Sí Điểu?"
>
> Thanh niên mặc áo đen cười nói: "Tiểu lão gia có thể gọi ta là Kim Bằng, ta và ca ta đều từng nghe đạo tại Cung Bích Du, có ơn được Giáo chủ giáo dục cảm hóa."
>
> Trương Minh Hiên nhíu mày nói: "Kim Bằng, bây giờ ngươi ở Sư Đà Lĩnh đúng không?"
>
> Kim Bằng khẽ đật đầu: "Đúng vậy!"
>
> "Nghe nói Sư Đà Lĩnh cũng chính là nước Sư Đà đã bị nuốt chửng chỉ trong một đêm bị?"
>
> Kim Bằng bật cười nói: "Thì ra là Tiểu lão gia muốn hỏi tội!"
>
> Chú thích:
>
> (*)Thân bất do kỷ thân bất do kỷ Bản thân không thể vô kỷ luật, phải làm những chuyện bản thân không muốn, hoặc ngược lại.
>
>
>
>