Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 900: Mục 901

TRANG 451# 1

> Chương 900: Kim Bằng và Lỗ Chân.

>

>

>

>

>

>

> Trương Minh Hiên nghiêm túc nói: "Tình huống lúc trước của Triệt giáo thế nào ta cũng không biết, cũng lười biết. Nhưng bây giờ Triệt giáo do ta quản lí, cho nên nhất định không thể tha thứ cho loại người độc ác này."

>

> Kim Bằng lắc đầu cười nói: "Nếu Tiểu lão gia biết ta là Đại Bàng Kim Sí Điểu thì không thể không biết thức ăn của ta chính là cái gì đúng không?"

>

> Trương Minh Hiên nghĩ một chút, trong đầu hiện lên một ý nghĩ, theo bản năng nói ra: "Đại Bàng Kim Sí Điểu không phải rồng thì không ăn."

>

> Đại Bàng Kim Sí Điểu gật đầu tự hào nói: "Không sai! Ta chính là con Kim Bằng đầu tiên trong trời đất này do Phượng Hoàng sinh ra, trời sinh ra thiêng liêng sao lại ăn loài người bẩn thỉu này chứ?"

>

> Giọng điệu của Trương Minh Hiên hơi chậm một chút: "Nói cách khác đó không phải ngươi?"

>

> Kim Bằng nói: "Đương nhiên là không phải ta, huynh trưởng của ta từng làm quan bảo vệ một phương cho loài người, bản thân ta là đệ đệ của Khổng Tuyên thì đương nhiên sẽ không ăn thịt con người, như vậy sẽ khiến huynh trưởng không thích."

>

> Trương Minh Hiên nói: "Khi đó ngươi không ngăn cản sao?"

>

> Mặt Kim Bằng có hơi hốt hoảng một chút, nói: "Lúc trước Như Lai lệnh cho ta, Bạch Tượng, Thanh Sư làm yêu quái ở nước Sư Đà, khi đó lòng ta có chút khó khăn nên chia một sợi tâm thần đi đầu thai kiếp khác, mà thân thể chính lại chìm vào yên lặng.

>

> Chờ khi ta tỉnh lại thì nước Sư Đà đã biến thành Sư Đà Lĩnh, cũng vì vậy mà ta không cùng chung tư tưởng với hai yêu ma kia nên chia thành hai phe."

>

> Trương Minh Hiên mang theo một chút sát ý, cắn răng nói: "Là Thanh Sư và Bạch Tượng làm sao?"

>

> Kim Bằng cười nói: "Thanh Sư làm, nhưng hắn ta đã bị ngươi tính kế giết chết bằng Lục Hồn Phiên rồi."

>

> Đột nhiên Trương Minh Hiên nghĩ đến, đúng rồi, hình như lúc ở nước Ô Kê đã bị Đường Tăng giết chết rồi.

>

> Kim Bằng lại nói: "Thanh Sư chết rồi, bây giờ có một Yêu Vương mới đến là Hoan Hỉ Phật cưỡi hổ đỏ, càng hung ác hơn cả Thanh Sư."

>

> Trương Minh Hiên nói: "Đáng chết sao?"

>

> "Làm chuyện ác nhiều không kể hết, huyết sát quấn quanh người."

>

> "Đó chính là đáng chết."

>

> Kim Bằng gật đầu cười.

>

> Đôi mắt Trương Minh Hiên nhìn Kim Bằng đột nhiên dịu dàng hẳn, trong lòng khẽ động một chút lại hỏi: "Đầu thai chuyển kiếp? Ngươi đầu thai thành ai?"

>

> Bỗng nhiên Kim Bằng cười nói: "Nói đến cũng là duyên phận, ta đầu thai xuống Hạ giới lại thành Lý Nguyên Bá đệ đệ của Lý Thế Dân, tên nha đầu Tấn Dương kia còn phải gọi ta một tiếng thúc thúc."

>

> Trương Minh Hiên khẽ há to miệng, kêu lên thất thanh: "Không thể nào? Vậy sao ngươi lại bị sét đánh chết chứ?"

>

> Mặt Kim Bằng tối sầm lại, cũng không mở miệng, rõ ràng là nghĩ đến chuyện buồn phiền.

>

> Trương Minh Hiên tò mò nói: "Có gì không thể nói sao?"

>

> Sắc mặt Kim Bằng có chút hoảng hốt nói: "Lúc đầu ta đi đầu thai chính là để trốn một người, cuối cùng cũng là bị nàng dùng sấm sét đánh chết kéo ta trở lại."

>

> "Ai vậy?"

>

> "Là ta!" Một nữ tử mặc váy tiên ngũ sắc đi từ cầu thang đến, trên mặt mang theo nụ cười xinh đẹp.

>

> Nữ tử chào hỏi Trương Minh Hiên một chút: "Lỗ Chân bái kiến Tiểu lão gia của Triệt giáo."

>

> Trương Minh Hiên đứng lên, có chút tò mò nhìn về phía nữ tử này, liên tục xác định rằng mình không biết mới nói ra: "Vị cô nương này xin miễn lễ."

>

> Kim Bằng thay đổi sắc mặt nói: "Sao ngươi lại tới đây?"

>

> Lỗ Chân đứng lên, cười hì hì nói: "Ta tới động phủ của ngươi thấy ngươi không ở đó, cho nên hỏi thăm một chút thế là đi theo tới đây."

>

> Kim Bằng nghiến răng nghiến lợi nói: "Một đám ăn cây táo rào cây sung."

>

> Trương Minh Hiên nhìn Kim Bằng rồi lại nhìn Lỗ Chân, thắc mắc: "Vị này là?"

>

> Lỗ Chân đi tới, thoải mái rộng rãi ngồi cạnh Kim Bằng, ôm cánh tay của Kim Bằng rồi nói: "Ngươi thấy quan hệ giữa chúng ta là gì?"

>

> Một đống mùi thức ăn cho chó đập vào mặt, Trương Minh Hiên không ngừng nói thầm trong lòng: "Có gian tình có gian tình."

>

> Kim Bằng tức giận nói: "Đừng nói vớ vẩn."

>

> Lại có chút xấu hổ nhìn về phía Trương Minh Hiên: "Lỗ Chân chính là Công chúa tộc Khổng Tước." Dừng một chút lại nói: "Cũng là nữ nhi của đại ca ta Khổng Tuyên."

>

> Công chúa Khổng Tước? Trương Minh Hiên nhìn Kim Bằng và Lỗ Chân, đôi mắt càng trừng càng lớn, không thể nào!

>

> Kim Bằng bị Trương Minh Hiên nhìn có chút lúng túng, bỗng nhiên đứng lên nói: "Ta còn có việc nên đi trước vậy!"

>

> Lỗ Chân cảm thấy trong tay trống không, Kim Bằng đã biến mất không thấy.

>

> Lỗ Chân giận giữ nói: "Kim Bằng, ngươi trở lại cho ta."

>

> Giọng nói của Kim Bằng truyền đến từ phía xa: "Ngươi nhanh trở về đi! Bên ngoài rất nguy hiểm, đại ca sẽ lo lắng."

>

> Lỗ Chân tức giận đến thở mạnh.

>

> Trương Minh Hiên cẩn thận hỏi: "Quan hệ của các ngươi là?"

>

> Lỗ Chân chán nản ngồi trên ghế nói: "Ta là được Kim Bằng thúc thúc một tay nuôi nấng, từ nhỏ đã rất thích dính hắn, sau khi lớn lên càng thích."

>

> Trương Minh Hiên nghi ngờ hỏi: "Chỉ là thích thôi sao?"

>

> Lỗ Chân im lặng thật lâu rồi đau khổ ngẩng đầu nói: "Thần Quân, ai cũng nói ngài thông minh như biển rộng, xin ngài dạy ta nên làm gì?"

>

> Trương Minh Hiên gãi da đầu một cái, rồi cười ngu ngơ nói: "Loại. . . loại chuyện này sao?"

>

> Lỗ Chân thê lương nói: "Ta biết ngay là Thần Quân cũng xem thường chúng ta mà."

>

> Trương Minh Hiên liên tục khoát tay nói: "Không phải. . . không phải, ta vẫn cảm thấy tình yêu là vĩ đại, chân ái là phải dũng cảm theo đuổi."

>

> Lô Chân vui sướng ngẩng đầu nói: "Thật sao? Đa tạ Thần Quân ủng hộ!"

>

> Đứng lên ý chí chiến đấu sục sôi nói: "Kim Bằng thúc thúc, ngươi trốn ta sao? Ta sẽ trở về chuẩn bị lấy chồng, xem ngươi có tới tìm ta hay không."

>

> Lỗ Chân quay người cúi chào Trương Minh Hiên nói: "Đa tạ Thần Quân chỉ điểm, Lỗ Chân xin cáo từ." Ánh sáng chợt lóe, Lỗ Chân cũng biến mất không thấy gì.

>

> Trương Minh Hiên ngơ ngác nói: "Ta chỉ điểm nàng cái gì chứ?" Bỗng nhiên đứng lên hét lớn về phía cửa sổ: "Chờ một chút, cái nồi này ta cũng không gánh đâu!"

>

> Đáng tiếc người đó đã bay xa không thấy tung tích.

>

> Trương Minh Hiên run rẩy một cái rồi tự nói với mình: "Xong đời rồi, nếu như nàng nói với Khổng Tuyên rằng ta là người chỉ điểm cho nàng vậy thì không biết Khổng Tuyên có liều mạng với ta không?"

>

> Trong đầu vừa nghĩ đến cảnh tượng đáng sợ kia liền vội vàng bay về phía đảo Huyền Không, lần sau cũng sẽ không ra ngoài nữa.

>

> . . .

>

> Ngày tháng thay đổi, thời gian chậm rãi trôi qua, nhóm ba người Tôn Ngộ Không bay qua không gian đi vào biên giới Bắc Câu Lô Châu.

>

> Viên Hồng hỏi: "Rốt cuộc bên bờ sông Vị Thủy là ở đâu chứ?"

>

> Lục Nhĩ nói: "Để cho ta!"

>

> Sáu cái lỗ tai lắc lư cùng nhau, vô sống tiếng động từ Bắc Câu Lô Châu truyền đến.

>

> Sau một lát Lục Nhĩ Mỹ Hầu mới cười nói: "Tìm được rồi, đi theo ta!"

>

> Ba con khỉ cùng bay về phía sâu Bắc Câu Lô Châu, trên đường gặp được không ít thú giữ đánh tới bất ngờ nhưng đều bị bọn họ dễ dàng đuổi đi.

>

> Sau khi đi sâu vào Bắc Câu Lô Châu mấy ngàn dặm thì một tia chớp xẹt qua ầm ầm, một người đàn ông trung niên gầy gò cùng với tiếng sấm từ trên trời giáng xuống dừng lại ở trước mặt đám người Tôn Ngộ Không.

>

> Lập tức ba người Tôn Ngộ Không dừng bước nhìn người đàn ông trung niên kia.

>

> Người đàn ông niên vừa mở miệng liền thấy từng cái lưỡi rắn phun ra, âm u nói: "Tiểu Yêu từ phương nào đến đây? Lại dám xông vào Bắc Câu Lô Châu? !"

>

> Tôn Ngộ Không khẽ nói: "Còn ngươi là Tiểu Yêu phương nào? Dám chặn đường của Tôn gia gia ngươi!"

>

> Lục Nhĩ Mỹ Hầu đưa tay chặn Tôn Ngộ Không lại rồi tiến lên một bước chắp tay nói: "Chúng ta đến từ Tây Ngưu Hạ Châu đang muốn đi đến bờ sông Vị Thủy, cũng xin vị Đại vương này tạo thuận lợi."

>

> Đôi mắt Xà Yêu trung niên co rụt lại, giọng nói lạnh lùng: "Tây Ngưu Hạ Châu sao? Các ngươi là người của Phật giáo?"

>

> Lục Nhĩ lắc đầu nói: "Đương nhiên là không phải."

>

> Tên Xà Yêu trung niên trầm mặt nói: "Mặc kệ lai lịch các ngươi là gì, ta nhận lệnh của Yêu Sư bao vây Bắc Câu Lô Châu, cho dù là ai cũng không thể tự ý đi vào, hãy nhanh chóng rời khỏi đây!"

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!