TRANG 451# 2
> Chương 901: Xông vào Bắc Câu Lô Châu.
>
>
>
>
>
>
> Viên Hồng lạnh lùng cười nói: "Đại ca, thừa lời với hắn ta làm gì, đánh là được rồi." Trong tay hiện lên một cây gậy dài, đây chính là cây gậy Nhất Khí Thủy Hỏa từng tiếng tăm lừng lẫy một thời.
>
> Tôn Ngộ Không cười haha nói: "Lời của tam ca cũng cùng với ý của ta. Yêu quái, hãy xem ta đây!" Bỗng nhiên xông về phía Xà Yêu trung niên, sau đó gậy Kim Cô kéo theo lực lượng vô tận đánh vào đầu hắn.
>
> Viên Hồng và Lục Nhĩ vội vàng đuổi theo, gậy Nhất Khí Thủy Hỏa và Tùy Tâm Thiết Can Binh cùng tỏa ra thần uy dáng trời, rung chuyển không gian đánh thẳng về phía đầu của Xà Yêu.
>
> Xà Yêu cười mỉa nói: "Ba tên Yêu Vương cấp Thái Ất cũng dám láo xược trước mặt bản Yêu Thần? Không biết sống chết!"
>
> Trong tay vừa lóe lên ánh sáng vàng liền xuất hiện một cây kiếm dài vặn vẹo kỳ quái, thân kiếm giống như một con rắn đang trườn, khi vung kiếm dài lên liền xuất hiện một cái bóng rắn ngang trời, đuôi rắn đánh thẳng vào ba cây gậy sắt.
>
> Oanh! ! !
>
> Một tiếng vang lớn làm trời đất mất hết tiếng động, yêu lực có sức mạnh tàn phá lớn và hậu quả là xung quanh cũng bị càn quét ảnh hưởng, đám người Tôn Ngộ Không Lục Nhĩ cùng nhau hét lên, liên tục lộn nhào bay ngược trở lại, Xà Yêu cũng không dễ dàng, bối rối lùi về phía sau liên tiếp, cả người trượt trong không trung mấy ngàn mét mới đứng vững được, không thể tin nổi nhìn ba người Tôn Ngộ Không ở phía xa.
>
> Làm sao có thể chứ? Ta chính là Yêu Thần Đại La, ba người bọn họ là yêu vương Thái Ất, làm sao có thể gây chấn động được ta chứ?
>
> Bên trong Cung Yêu Hoàng, yêu sư Côn Bằng, yêu thánh Bạch Trạch và yêu thánh Phi Liêm cùng nhìn về phía chiến trường.
>
> Bạch Trạch khẽ phe phẩy quạt xếp, không thể tin nói: "Tôn Ngộ Không? Sao hắn lại tới đây?"
>
> Phi Liêm không quan tâm nói: "Ba tên Tiểu Yêu mà thôi, đuổi đi là được rồi."
>
> Bạch Trạch nghiêm túc nói: "Tôn Ngộ Không cũng không phải là tên Tiểu Yêu bình thường, hắn đại biểu cho sự phiền phức, rất phiền phức!" Lại nhìn Côn Bằng nói: "Chúng ta phải đối phó thế nào đây, xin Yêu Sư quyết định."
>
> Côn Bằng nhắm mắt lại nói: "Xem như không biết đi!"
>
> Bạch Trạch lo lắng nói: "Ngộ nhỡ hắn bị giết thì sao?"
>
> Côn Bằng lạnh nhạt nói: "Đó cũng là do mạng hắn phải như thế."
>
> Bạch Trạch có chút lo âu gật đầu nói: "Vâng! Ta đã biết."
>
> Đám người Tôn Ngộ Không đánh nhau với Yêu thần Xà Yêu, tầng tầng lớp lớp bóng gậy, kiếm khí tung hoành ngang dọc, trong lúc nhất thời lại khó chia thắng bại, chỉ có Viên Hồng hơi chút yếu sức, mấy lần bị đánh bay ra ngoài rơi trên mặt đất tạo thành mấy cái hố sâu, mỗi lần lao ra từ hố sâu lại tham gia vào chiến trường lần nữa, cuộc chiến đấu lớn này càng ngày càng kinh động đến nhiều yêu thần khác, cả đám đều đưa ánh mắt nhìn qua.
>
> Yêu thần Đại La lại bị ba tên yêu vương nhỏ yếu dây dưa lâu như vậy, trong lòng Xà Yêu càng thêm bực bội, nổi giận gào lên một tiếng: "Cút cho ta!"
>
> Cả người biến thành một con rắn khổng lồ màu vàng, rắn mọc một sừng và hai mắt lóe ra áng sáng lạnh lẽo, thân thể khổng lồ uốn éo mang theo lực lượng cuồn cuộn ngất trời, bịch một tiếng, đánh vào đám người Tôn Ngộ Không.
>
> Tôn Ngộ Không, Lục Nhĩ và Viên Hồng cùng hú lên một tiếng quái dị rồi bị đánh bay ngược trở về, đâm ầm ầm về phía một ngọn núi lớn ở phía xa, đá rơi ào ào xuống tạo thành ba cái lỗ lớn trên ngọn núi.
>
> Trong chớp mắt Xà Yêu lóe lên xuất hiện ở trước lỗ lớn, nâng lưỡi kiếm đánh ra một đường kiếm khí vô cùng sắc bén sau đó ngọn núi lớn răng rắc một tiếng bị chặt đứt ngang nơi có ba cái lỗ lớn, ngọn núi chậm rãi trượt xuống, ầm ầm. . . rơi xuống nổ vang trên mặt đất, trong chớp mắt đất rung núi chuyển, bụi mù đầy trời. Ở trong rừng, từng đám dã thú Tiểu Yêu chạy hộc lên như lợn, sợ hãi hốt hoảng tản đi khắp nơi.
>
> Ba người Tôn Ngộ Không từ trong bụi mù phóng lên trời.
>
> "A! !"
>
> "A! !"
>
> Hai tiếng thét to như sấm đánh, Tôn Ngộ Không và Lục Nhĩ khôi phục thành chân thân của Ma Viên, thân thể cao lớn đứng ở trong bầu trời, lông khỉ màu đen bay lên như ngọn lửa đen, vừa há miệng liền thấy hàm răng sắc nhọn giống như dao, mắt to như chuông đồng lóe lên ánh sáng độc ác tàn nhẫn, gậy sắt trong tay cũng biến khổng lồ giống như một cây cột lớn.
>
> Viên Hồng đứng ở bên cạnh bọn họ nhìn buồn cười giống như một con khỉ con đứng dưới chân người khổng lồ vậy.
>
> Tôn Ngộ Không, Lục Nhĩ vỗ ngực ầm ầm, phát ra tiếng trống như trong trận chiến, hai con khỉ khổng lồ cùng chạy về phía con rắn lớn, chân đạp hư không ầm ầm.
>
> Lục Nhĩ đi lên dẫn đầu phía trước, Tùy Tâm Thiết Can Binh giống như cột trời đánh về phía con rắn khổng lồ, rắn khổng lồ vẫy đuôi đâm vào Tùy Tâm Thiết Can Binh, Lục Nhĩ ngửa mặt nhếch nhác bay ngược trở về.
>
> Rắn khổng lồ há miệng phun lưỡi rắn, một tiếng kiếm vang lên, Tôn Ngộ Không vội vàng đưa gậy Kim Cô đặt ngang ở trước ngực, một tiếng keng nổ mạnh điếc cả tai làm gậy Kim Cô phát ra tia lửa tung tóe khắp nơi, Tôn Ngộ Không giống như bóng cao su bay ngược ra ngoài đâm mạnh xuống dưới đất, gậy Kim Cô trong tay không ngừng rung mạnh.
>
> "A! !"
>
> "A! !"
>
> Tôn Ngộ Không và Lục Nhĩ cùng nhe răng nhếch miệng phát ra tiếng gầm tức giận, dẫm chân một cái nát mặt đất, xông thẳng về phía rắn khổng lồng giống như hai quả pháo lớn.
>
> Thân rắn bò trườn rất nhanh nhẹn, lần lượt đánh bay Tôn Ngộ Không và Lục Nhĩ ra ngoài.
>
> Viên Hồng ở phía xa sắc mặt biến đổi khó lường, có chút chần chờ lại có chút lo lắng, cắn răng một cái kiên quyết nâng gậy Nhất Khí Thủy Hỏa lên, rống lớn một tiếng về phía trời: "Sao cổ Tứ Phế, hiện lên cho ta!"
>
> Trong nháy mắt bầu trời xám xịt lại, một ngôi sao khổng lồ xuất hiện ở trên bầu trời, ngôi sao bao phủ cả vùng trời này vừa làm cho người ta cảm giác cao lớn khó mà địch nổi lại vừa tản ra cảm giác hoang vu bao la mờ mịt của thời xa xưa, tất cả những ai đặt mình ở phía dưới sao cổ đều cảm giác được mình nhỏ bé như con kiến vậy.
>
> Con rắn khổng lồ xoay quanh rồi ngẩng đầu nhìn sao cổ Tứ phế, gào thét lên: "Ngươi là Tinh Quân của Thiên Đình!"
>
> Viên Hồng cười gằn một tiếng nói: "Sao cổ Tứ Phế kết đúc tinh thần về phía ta!"
>
> Một cột sáng trắng bắn từ sao cổ xuống, bao phủ lấy Viên Hồng ở phía bên trong sau đó tinh thần lực dày đặc xông vào trong cơ thể.
>
> "A!!!" Viên Hồng gào lên một tiếng lớn, cơ thể bắt đầu biến lớn bằng tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, rất nhanh biến thành một con khỉ khổng lổ với hai mắt sáng long lánh giống như ánh sao trời, trên cái trán cũng có một hình phù văn thần bí và phía sau đầu treo một bánh xe thần, khác với hai con khỉ hung ác mà Tôn Ngộ Không và Lục Nhĩ biến thành, giờ phút này Viên Hồng lại làm người ta cảm giác rất oai phong thần thánh.
>
> Tôn Ngộ Không ngửa mặt lên trời cười to gào thé: "Tốt lắm, thì ra tam ca còn có tài năng như thế."
>
> Lục Nhĩ khẽ gầm một tiếng: "Vậy thì tiến lên đi!"
>
> Ba con khỉ khổng lồ cùng phóng về phía con rắn khổng lồ, ba cây gậy sắt cùng đánh ra một phát, một tiếng ầm vang lên, rắn khổng lồ ngửa mặt bay ra lượn vòng quanh bầu trời, tức giận gào thét.
>
> Tôn Ngộ Không rống to: "Các ca ca! Tiếp tục đi." Ba con khỉ khổng lồ lại xông về phía Xà Yêu lần nữa.
>
> Xà Yêu tức giận hét lên: "Ta muốn các ngươi phải chết!!!"
>
> Oanh!!
>
> Bỗng nhiên một xoáy nước to lớn xuất hiện ôm lấy Xà Yêu ở phía trong, ba con khỉ khổng lồ vừa tiến lên liền bị sức mạnh của xoáy nước hất bay, nện mạnh ở trên mặt đất, vang lên ba tiếngrầm rầm rầm làm đất rung núi chuyển.
>
> Xoáy nước nhanh chóng mang Xà Yêu đi, nơi nào trên mặt đất bị đi qua đều nổ lên tung tóe làm núi đá đất vỡ.
>
> Viên Hồng nhảy từ hố sâu lên, vừa thấy xoáy nước sắp tới đây liền vung gậy Nhất Khí Thủy Hóa lên trời, hét lớn: "Tứ Phế Bất Bại"
>
> Ngôi sao Tứ Phế trên bầu trời sáng lên một chút, một đường khí mờ ảo bao quanh xoáy nước làm pháp lực của Xà Yêu chậm lại, lập tức toàn bộ phép thuật bị rối loạn làm xoáy nước oanh một tiếng rồi nổ tung lên, Xà Yêu quay cuồng, kêu thảm một tiếng rồi đập mạnh xuống đất,trong miệng còn phun ra một ngụm máu.
>
>
>
>