Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 902: Mục 903

TRANG 452# 1

> Chương 902: Ba khỉ gặp nguy hiểm.

>

>

>

>

>

>

> Bầu trời tối đen, ba cây cột chống trời to lớn đều mang theo uy thế đánh xuống làm yêu khí thổi ngược, tạo ra ánh sáng thần như lửa và không gian đều vặn vẹo khiến người ta khó mà nhìn thẳng.

>

> Oanh!! Ba cây gậy thần rơi xuống nằm ngang ở trong lòng đất khiến đất đai rạn nứt núi đá đổ nát, bọn họ đã không thấy bóng dáng của Xà Yêu đâu, cũng không biết là còn sống hay đã chết.

>

> Lúc này Tôn Ngộ Không và Lục Nhĩ mới từ xa nhảy tới.

>

> Vẫy tay một cái trong nháy mắt gậy Kim Cô bay lên trời rồi rơi vào trong tay Tôn Ngộ Không, Tôn Ngộ Không cười ha ha lên: "Yêu quái, xem ngươi còn hăm dọa ầm ĩ thế nào?!" Quay đầu nhìn về phía Viên Hồng cười nói: "Tam ca, vừa nãy tên đó làm sao vậy? Tại sao bỗng nhiên yếu đuối như vậy?"

>

> Viên Hồng nhếch miệng cười một tiếng, tùy tiện nói: "Bình thường không cố gắng tu luyện, thời khắc quan trọng lại không vận chuyển được pháp lực nên tẩu hỏa nhập ma thôi!"

>

> Tôn Ngộ Không cười ha ha: "Đây là ông trời muốn giúp chúng ta mà!"

>

> Viên Hồng và Lục Nhĩ đều duỗi tay ra, gậy Nhất Khí Thủy Hỏa và Tùy Tâm Thiết Can Binh đều thu nhỏ lại rồi gào thét bay trở về trong tay.

>

> Viên Hồng vẫy tay tạm biệt Sao Tứ Phế, năng lực tinh thần trong cơ thể vừa tản ra liền thấy bề ngoài biến về thành một con khỉ xám lần nữa.

>

> Tôn Ngộ Không, Lục Nhĩ cũng trở lại về hình dạng ban đầu, ba người tiếp tục đi về phía sâu Bắc Câu Lô Châu.

>

> Vừa đi hai bước liền nghe thấy một tiếng 'Giết' gầm lên giận dữ, một đám Kim Tiên cấp Thái Ất và cấp Yêu Vương ùn ùn kéo đến đánh về phía ba người Tôn Ngộ Không, đây đều là những cấp dưới đáng tin tưởng của Xà Yêu lúc trước.

>

> Tôn Ngộ Không lạnh lùng cười nói: "Hai vị ca ca chờ một chút, để ta tới mở đường cho các ngươi."

>

> Cả người lóe lên giết tới, gậy Kim Cô vung lên tạo thành một luồng áng sáng vàng, vang lên tiếng ầm ầm, từng bóng người bị ném ra ngoài, vũ khí pháp bảo bị vỡ nát thành từng mảnh cùng tiếng kêu thảm thiết vang thành một đống.

>

> Sau một lúc liền không có một ai có thể đứng lên được, tất cả đều nằm một chỗ thê thảm.

>

> Tôn Ngộ Không đứng ở giữa chiến trường, vò đầu bứt tai khó hiểu nói: "Thật kỳ lạ, nhìn thì thấy có đủ khí thế nhưng sao khi đánh thì bọn hắn lại yếu như vậy chứ?"

>

> Tôn Ngộ Không cũng không nghĩ đến bản thân hắn một chút, sau khi xuất sư thì đều đánh nhau với những đệ tử dòng chính của đại giáo như Dương Tiễn hay Na Tra, sau này đi Tây Du gặp được yêu quái cũng đều đi ra từ đại giáo, không cần nói công pháp hay là pháp thuật đều có thể xưng là truyền thừa mạnh nhất trong Tam giới, thường xuyên đánh nhau với những cao thủ có trình độ cao cường này thì cũng khó trách sẽ cảm thấy những tên yêu quái thôn quê này quá yếu.

>

> Tôn Ngộ Không quay đầu nhìn Lục Nhĩ và Viên Hồng rồi cười ha ha nói: "Đều là một đám trông thì ngon mà không dùng được, Bắc Câu Lô Châu cũng chẳng có gì có thể sợ hãi."

>

> "Thật to gan!"

>

> "Láo xược!

>

> "Tự tìm cái chết! !"

>

> Một đám Yêu Thần pháp tướng khổng lồ che phủ bốn bề hư không, dưới khí thế vô cùng to lớn ấy làm không gian như tắc nghẽn vậy. Ba người Tôn Ngộ Không nhanh chóng đứng lại tựa lưng vào nhau, áp lực nặng nề đè lên khiến một giọt mồ hôi lạnh chảy dưới lông khỉ.

>

> Tôn Ngộ Không đầy cảm giác nói: "Hai vị ca ca, chúng ta làm sao bây giờ? Mỗi một tên trong bọn họ đều không yếu hơn Xà Yêu kia là bao."

>

> Lục Nhĩ khẽ nói: "Chờ chút nữa ta và Viên Hồng mở ra một lỗ hổng cho ngươi, ngươi chạy trước đi!"

>

> Tôn Ngộ Không thay đổi sắc mặt, khẽ gào lên: "Không được! Đại ca xem Lão Tôn là loại khỉ gì vậy?"

>

> Viên Hồng thầm nói: "Ngươi và đại ca đi trước đi, ta đi phía sau, ta chính là Tinh Quân của Thiên Đình, bọn họ không thể giết ta."

>

> Một tên Yêu Thần mình người đầu lợn rừng cười ha ha nói: "Không cần cãi nhau, hôm nay các ngươi đều không trốn được đâu, dám đến làm loạn ở Bắc Câu Lô Châu, các ngươi thật sự chán sống rồi."

>

> Viên Hồng chắp tay nói: "Các vị, chúng ta nhận lệnh của Ngọc Đế đến Bắc Câu Lô Châu làm việc, xin các vị tạo thuận lợi."

>

> Tôn Ngộ Không ngạc nhiên nhìn Viên Hồng một chút, chúng ta có nhận lệnh của Ngọc Đế sao?

>

> Tất cả Yêu Thần liếc nhau và đều nhìn thấy sự nghiêm trọng từ trong mắt đối phương cho nên tạm thời chần chừ chưa dám quyết định.

>

> Một số tên yêu quái vừa mới lên cấp Yêu Thần cũng không dám nói nhiều lời, mặc dù không biết thân phận của Ngọc Đế nhưng mà lần trước lúc Tử Vi nói muốn liên minh thì Yêu Thành Phi Liêm và một số Yêu Thần Viễn Cổ cũng cẩn thận như thế, có thể thấy được Ngọc Đế cũng không phải là một người dễ sống chung, chỉ sợ là người mà Yêu Tộc cũng không dám làm mất lòng.

>

> Tôn Ngộ Không nhìn thấy phản ứng của tất cả đám Yêu Thần ở trong mắt, trong lòng xuất hiện một cái ý nghĩ, xem ra Ngọc Đế thật sự rất mạnh, không khỏi may mắn. Trong lòng lại lập tức lóe lên một chút nghi ngờ, Ngọc Đế đã mạnh như vậy sao lúc trước không tự ra tay bắt ta chứ?

>

> Một con Hổ Yêu khẽ nói: "Lấy ý chỉ của Ngọc Đế ra đây!"

>

> Viên Hồng ngẩng đầu ưỡn ngực nói: "Không mang theo!"

>

> Một đám Yêu Thần không còn gì để nói, lúc này ra tay cũng không được mà không ra tay cũng không được, nếu như bọn họ thật sự là người của Ngọc Đế và bọn họ làm trễ chuyện của Ngọc Đế thì không chừng vị Hoàng Đế Tam giới kia thật sự sẽ không chịu để yên.

>

> Bên trong cung Yêu Hoàng ở Bắc Câu Lô Châu, Yêu Sư Côn Bằng thở dài một hơi, mở to hai mắt nói: "Yêu Tộc trở nên không huyết tính khi nào vậy?"

>

> Yêu Thánh Bạch Trạch cúi đầu nói: "Là lỗi của ta, sau khi Yêu Tộc ra ngoài ta liền năm lần bảy lượt đè ép bọn họ, cấm bọn họ gây ra rắc rối gây phiền phức lớn cho Yêu Tộc."

>

> Yêu Sư Côn Bằng không tỏ ý kiến gì mà chỉ mở miệng nói: "Phi Liêm!"

>

> Phi Liêm lập tức đứng lên, chắp tay nói: "Xin Yêu Sư dặn dò."

>

> Yêu Sư Côn Bằng lạnh nhạt nói: "Yêu Tộc chúng ta không dễ bị khinh thường như vậy, ngươi đi đuổi Tôn Ngộ Không và hai con khỉ kia đi!"

>

> Phi Liêm vui mừng nói: "Rõ!" Quay người nhanh chân đi ra ngoài, rồi biến mất không thấy.

>

> Bên ngoài Bắc Câu Lô Châu, chiến trường vẫn đang giằng co, đám Yêu Thần vây quanh ba người Tôn Ngộ Không vừa không dám bắt người cũng không chịu thả đi, ba người Tôn Ngộ Không cũng không dám lộn xộn, trong một lúc bầu không khí đã có chút nặng nề.

>

> Một lát sau, Lục Nhĩ bịch một tiếng chống Tùy Tâm Thiết Can Binh xuống mặt đất, lạnh lùng cười nói: "Làm trễ chuyện của Bệ hạ các ngươi chịu trách nhiệm được sao?"

>

> Tôn Ngộ Không truyền âm nói: "Sao không nói danh hào của sư đệ vậy?"

>

> Lục Nhĩ truyền âm giải thích: "Theo ta được biết hình như Tiêu Dao Thần Quân và Yêu Tộc ở Bắc Câu Lô Châu có chút mâu thuẫn."

>

> Tôn Ngộ Không không còn gì để nói, hình như khắp nơi đều có kẻ thù của sư đệ thì phải, ở Tây Ngưu Hạ Châu thì ngầm đấu đá với Phật giáo, sao ở Bắc Câu Lô Châu còn hơn thua với Yêu Tộc nữa?

>

> Một tiếng cười nhạo vang lên bầu trời, sau đó có một bóng đen im hơi lặng tiếng xuất hiện.

>

> Tất cả Yêu Thần Pháp tướng đều kính sợ cúi đầu cung kính nói: "Bái kiến Yêu Thánh Phi Liêm." "Kính cẩn nghênh đón Yêu Thánh Phi Liêm! !"

>

> Yêu Thánh Phi Liêm hừ lạnh một tiếng rồi nói: "Các ngươi làm Yêu Sư rất thất vọng! Lại bị một cái danh hiệu Ngọc Đế dọa đến không còn dũng cảm khí thế, thật sự là buồn cười."

>

> Tất cả Yêu Thần đều xấu hổ cúi đầu xuống.

>

> Lục Nhĩ có chút không yên tâm, lập tức gào lên một tiếng: "Trốn thôi!" Trong nháy mắt ba người khẽ động một chút rồi bỏ chạy về phía xa.

>

> Yêu Thánh Phi Liêm lạnh lùng nói: "Xông vào Bắc Câu Lô Châu, giết Yêu Thần của Yêu Tộc chúng ta, các ngươi trốn được sao?"

>

> Vung một tay lên, ba khỉ Tôn Ngộ Không hét lên một tiếng rồi bay ngược trở về, tay chân nhảy múa cuồng loạn ở trên bầu trời.

>

> Phi Liêm run tay một cái làm ba người Tôn Ngộ Không ngã xuống mặt đất, sau đó lại vội vàng nhảy lên một cái.

>

> Trong tay Phi Liêm hiện ra hai cái Yêu Văn, hắn ta quát lớn: "Trấn áp!"

>

> Yêu Văn vừa rời khỏi tay liền biến to ra bằng tòa nhanh đè về phía Lục Nhĩ và Viên Hồng, Yêu Văn chưa đến nhưng áp lực to lớn đã ép hai khỉ nằm phịch trên mặt đất gào thét đau khổ không thể động đậy.

>

> Tôn Ngộ Không kêu lên sợ hãi: "Đại ca, tam ca." Rồi bay về phía Lục Nhĩ Mỹ Hầu lại bị yêu văn bắn ngược trở lại, hắn rơi mạnh xuống đất và tức giận hét lên.

>

> Phi Liêm chắp hai tay sau lưng đứng ở trên trời nói: "Đều thấy rõ chưa? Danh dự của Yêu tộc ta không thể bị xúc phạm!"

>

> Tất cả Yêu Thần khẽ nói: "Vâng!"

>

> Vừa dứt lời yêu văn đã rơi xuống vỡ nát, biến thành từng ánh huỳnh quang cuốn bay theo gió.

>

> Nụ cười của Phi Liêm đột nhiên đông cứng ở trên mặt, còn những người khác sao?

>

> Cả người Lục Nhĩ Mỹ Hầu, Viên Hồng đều là mồ hôi lạnh, ngồi dậy há miệng thở hổn hển, đầy sợ hãi nhìn xung quanh.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!