TRANG 452# 2
> Chương 903: Mệnh lệnh của Nữ Oa.
>
>
>
>
>
>
> Lúc đám yêu quái còn đang ngạc nhiên nghi ngờ thì một luồng ánh sáng tinh khiết từ trên trời giáng xuống, bên trong ánh sáng là một nữ tử mặc y phục rực rỡ váy áo tung bay lộng lẫy đang bay xuống.
>
> Tất cả yêu quái đều nhìn chằm chằm bóng người bên trong ánh sáng kia, đây là ai vậy?
>
> Côn Bằng ở trong Cung Yêu Hoàng bỗng đứng dậy, trên mặt đầy vẻ ngạc nhiên.
>
> Bạch Trạch cũng đứng lên, hốt hoảng nói: "Yêu Sư, sao nàng lại tới đây?"
>
> Yêu Sư Công Bằng lắc đầu nói: "Không biết!"
>
> Bạch Trạch hỏi: "Chúng ta cần phải đi chào hỏi sao?"
>
> Yêu Sư lắc đầu nói: "Không cần! Nàng ta bỗng nhiên đến đây nhất định là không có chuyện gì tốt, xem như không ở nhà đi."
>
> Bạch Trạch cúi đầu nói: "Vâng!"
>
> Côn Bằng lập tức bóp nát một pháp quyết rồi trốn đi, Cung Yêu Hoàng dần mờ nhạt rồi biến mất không thấy gì nữa.
>
> Trên chiến trường, Phi Liêm xoay người nói: "Bái kiến Tiên tử Thải Phượng, không biết vì sao tiên tử đến đây vậy?"
>
> Thải Phượng mở miệng nói: "Thông báo ý chỉ của Nữ Oa Nương Nương."
>
> Bỗng nhiên Tôn Ngộ Không trừng to đôi mắt, Nữ Oa Nương Nương sao? Ánh mắt mang theo một chút lo lắng và sợ hãi nhìn Thải Phượng.
>
> Tất cả Yêu Thần ở đây đều từ hình dạng Pháp Tướng biến trở về hình dạng ban đầu, vội vàng bay xuống mặt đất rồi quỳ xuống, Phi Liêm cúi đầu nhìn ba con Hầu yêu ở phía dưới một chút, sắc mặt hơi thay đổi nhưng cũng bay xuống cúi đầu quỳ nửa người ở dưới đất.
>
> Lục Nhĩ và Viên Hồng cũng vội vàng quỳ nửa người xuống đất, chỉ có Tôn Ngộ Không còn ngơ ngác đứng tại chỗ.
>
> Lục Nhĩ kéo góc áo Tôn Ngộ Không, khẽ nói: "Nhanh quỳ xuống!"
>
> Tôn Ngộ Không vội vàng quỳ nửa người xuống, rõ ràng trong mắt còn có chút thẫn thờ.
>
> Thải Phượng mở miệng nói: "Nữ Oa Nương Nương có lệnh, Tôn Ngộ Không, Lục Nhĩ và Viên Hồng tự do ra vào Bắc Câu Lô Châu, các ngươi không được ngăn cản."
>
> Yêu Thánh Phi Liêm cúi đầu nói: "Nghe rõ ý chỉ của nương nương."
>
> Các Yêu Thần cũng cung kính nói: "Nghe rõ ý chỉ của nương nương."
>
> Lục Nhĩ vàViên Hồng cũng vội vàng kêu lên: "Đa tạ nương nương!"
>
> Thải Phượng nhìn Tôn Ngộ Không nói: "Nương nương nói cho ngươi rằng nếu có thời gian thì về Cung Hoàng Oa gặp mặt một chút!"
>
> Tôn Ngộ Không ngẩng đầu lên, vui sướng nói: "Bà. . . bà ấy còn nhớ ta sao?"
>
> Thải Phượng cười nói: "Đương nhiên còn nhớ."
>
> Tôn Ngộ Không gật đầu liên tục, lồng ngực phập phồng dữ dội và trong lòng thì cảm thấy rất sung sướng.
>
> Thải Phượng lại nhìn Viên Hồng nói: "Ngươi có thời gian cũng tới một chuyến! Thứ bên trong 'Bản đồ Sơn Hà Xã Tắc' cũng nên trả lại cho chủ sở hữu ban đầu rồi."
>
> Viên Hồng quỳ hai đầu gối xuống đất, cúi đầu vô cùng biết ơn nói: "Đa tạ Nương nương nhân từ."
>
> Thải Phượng khẽ gật đầu, bóng dáng từ từ đi theo ánh sáng, cuối cùng biến mất không thấy gì nữa.
>
> Yêu Thánh Phi Liêm và đám Yêu Thần đều đứng lên, sắc mặt âm u nói: "Đi thôi."
>
> Trong chớp mắt đám người đã biến mất, kể cả con Xà Yêu không biết sống hay chết kia cũng cùng biến mất theo.
>
> Viên Hồng vui sướng đứng lên cười ha ha: "Quay về rồi! Thân xác của ta quay về rồi."
>
> Lục Nhĩ cũng đứng lên lắc đầu cảm thán nói: "Thật là ghen tị với Lão tứ mà!"
>
> Tôn Ngộ Không không kiềm chế được sự vui sướng đứng lên hét lớn: "Bà ấy còn nhớ rõ ra, bà ấy biết ta, ha ha ha bà ấy biết ta!"
>
> Ba người vừa đi vào trong núi rừng vừa trò chuyện.
>
> Tôn Ngộ Không vui vẻ kêu lên: "Các ngươi nhìn thấy sao? Vừa rồi tiên tử kia chỉ báo ra một cái tên đã dọa đám yêu quái kia sợ đến mức tè ra quần."
>
> Viên Hồng cảm thán: "Đây chính là tên của Nữ Oa Nương Nương, đừng nói yêu quái mà ngay cả Ngọc Đế cũng phải nghe theo."
>
> Tôn Ngộ Không hỏi: "Rốt cuộc thì Nữ Oa Nương Nương lợi hại thế nào?"
>
> Lục Nhĩ nói: "Rất rất rất là lợi hại, vừa là Thánh mẫu của loài người vừa được cả Yêu Tộc tôn trọng."
>
> Tôn Ngộ Không tò mò hỏi: "So sánh với Như Lai thì thế nào?"
>
> Viên Hồng 'hừ' một tiếng khinh bỉ: "Như Lai xứng để so sánh với Nữ Oa Nương Nương sao?"
>
> Còn lợi hại hơn cả Như Lai sao? Lập tức trong lòng Tôn Ngộ Không có chút hiểu rõ, địa vị rất là cao quý!
>
> Sau khi bóng ba khỉ vừa đi xa, Thải Phương liền xuất hiện ở không trung cười nói: "Ra đi! Không cần trốn nữa, đã sớm phát hiện ra ngươi."
>
> Trong không gian nổi lên một trận gợn sóng, Trương Minh Hiên đi ra từ trong không trung, xấu hổ cười nói: "Không phải ta đã để Thanh Bình giúp ta trốn rồi sao? Sao ngươi lại biết được?"
>
> Thải Phương đưa tay tháo thắt lưng.
>
> Trương Minh Hiên thay đổi sắc mặt, hai tay bảo vệ ngực liên tục lùi về sau kêu lên: "Ngươi muốn làm gì? Ta cũng không phải là người tùy tiện như vậy? Trừ khi ngươi đánh ta ngất xỉu khiêng đến một cái hang động, nếu không ta sẽ không theo ngươi, dù ngươi chiếm được thân xác ta nhưng cũng không chiếm được lòng ta."
>
> Thải Phượng đỏ mặt oán trách nói: "Ngươi suy nghĩ lung tung gì vậy? Thân thể nhỏ bé kia của ngươi còn không lọt vào mắt ta."
>
> Lập tức Trương Minh Hiên không hài lòng, thân thể nhỏ bé? Ngươi xem thân thể ta nhỏ sao? Vén quần áo lên cơ bụng sáu múi có sợ không?
>
> Thải Phượng cầm thắt lưng lắc một cái, nháy mắt biến thành một cái roi dài màu đen, trên roi còn có từng dòng khí công đức đen vàng bao quanh.
>
> Trương Minh Hiên tò mò hỏi: "Đây là cái gì vậy?"
>
> Thải Phượng cười nói: "Pháp bảo Tạo Nhân Tiên của Nương Nương!"
>
> Trương Minh Hiên ngạc nhiên kêu lên: "Nương nương ban thưởng cái này cho ngươi rồi sao?"
>
> Thải Phượng quay người lườm một cái: "Chỉ là mượn dùng mà thôi, cho ta đặt ở trên người để dùng, tránh gặp được đám người có mắt không tròng hủy hoại thanh danh của nương nương!"
>
> Trương Minh Hiên không còn gì để nói, ta tin ngươi mới là lạ, vẻ mặt đầy tiếc nuối kia của ngươi mà nói là bảo vệ bản thân sao? Chỉ sợ ước gì có Yêu Tộc gây chuyện mới đúng?
>
> Lại còn giấu Tạo Nhân Tiên thành thắt lưng, ngươi thật đúng người thực thi pháp luật đầy đáng ghét!
>
> Thải Phượng cười khẽ nói: "Nếu đã hoàn thành nhiệm vụ vậy ta cũng phải trở về đây, hẹn gặp lại!" Bóng người chậm rãi biến mất.
>
> Trương Minh Hiên lắc đầu cảm thán nói thầm: "Vốn còn muốn tới lúc mấu chốt mới ra tay giúp đỡ, để cho bọn họ mang ơn nhưng bây giờ đều bị Thải Phượng làm rối cả lên, ôi anh hùng cứu khỉ của ta!" Bóng người lóe lên cũng biến mất không thấy nữa.
>
> Bên trong cung Tử Vi ở Thiên Đình, Tử Vi Đại Đế ngồi trên ghế thần còn Vũ Khúc Tinh Quân đứng ở phía dưới.
>
> Tử Vi Đại Đế khẽ cười nói: "Vừa rồi ở Hạ giới có Tinh Quân hấp thu ảnh xạ của Sao cổ."
>
> Vũ Khúc Tinh Quân ngạc nhiên nói: "Là ai vậy?"
>
> Tử Vi Đại Đế cười ha ha nói: "LàViên Hồng, ở tại Bắc Câu Lô Châu. Có lẽ là có đụng chạm với Yêu Tộc."
>
> Vũ Khúc Tinh Quân lo lắng nói: "Đại đế, sao tên Viên Hồng này lại đến Bắc Câu Lô Châu mà không có lý do gì chứ? Có phải hắn nghe lệnh của Ngọc Đế tiến vào điều tra chuyện của Yêu Tộc không? Nếu như quan hệ giữa ngài và Yêu Tộc bị Ngọc Đế phát hiện thì sợ rằng sẽ có chuyện xấu."
>
> Tử Vi tự tin cười một tiếng: "Đứng trước sức mạnh vô biên thì bất kỳ một âm mưu quỷ kế nào cũng sẽ uổng phí, cho dù lão già Ngọc Đế phát hiện thì thế nào chứ? Ông ta còn có thể ngăn cản được sao. Nhưng mà ngươi nói cũng có lý, không phải Như Lai để chúng ta tạo chút rắc rối cho Ngọc Đế sao? Vậy như ước nguyện của ông ta.
>
> Viên Hồng láo xược làm loạn ở Bắc Câu Lô Châu, thậm chí còn làm sao cổ phủ ảnh hạ xuống, lại ra tay đánh nhau với Yêu Tộc, làm hỏng quan hệ hài hòa giữa Thiên Đình và Yêu Tộc, nhất định không thể tha thứ! Ngươi tới Thần Điện Tư Pháp một chuyến, tìm tên nhóc Dương Tiễn báo án đi! Để Dương Tiễn bắt Viên Hồng về quy án, lấy tội trái với quy tắc Thiên Đình."
>
> Tử Vi Đại Đế cười ha ha ngồi ở bên trong đại điện rộng lớn: "Ngọc Đế ơi Ngọc Đế! Con khỉ Viên Hồng kia là người của ngươi, cuộc chiến Thiên Hà lúc trước còn ngăn cản Lôi Chấn Tử, bây giờ hắn làm trái với quy tắc của Thiên Đình, xem ngươi có xử lý hay không đây? Nếu trách tội Viên Hồng thì sẽ làm thuộc hạ thất vọng còn bỏ qua hắn thì chính là thưởng phạt không rõ ràng, đó chính là hôn quân. Ngươi sẽ lựa chọn thế nào đây? Ha ha ha ha! ! !"
>
> Một tràng cười vui sướng truyền ra từ trong Đại Điện TửVi.
>
>
>
>