TRANG 455# 1
> Chương 908: Tôn Ngộ Không trở lại đội.
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên đưa tay xoa đầu Nữ Oa, nhẹ nhàng nói: "Quá khứ đều qua rồi, sau này sẽ có Minh Hiên ca ca bảo vệ ngươi, không ai có thể bắt nạt ngươi."
>
> Nữ Oa lắc đầu không vui nói: "Rõ ràng là ta lớn hơn!"
>
> Trương Minh Hiên nói: "Ta đứng cao hơn ngươi, nằm xuống cũng dài hơn ngươi."
>
> Nữ Oa thở hổn hển nói: "Ngươi không nói đạo lý, ta không chơi với ngươi nữa." Nói xong nhảy xuống ghế rồi chạy ra ngoài.
>
> Trương Minh Hiên mỉm cười, cảm giác còn rất tốt.
>
> Viên Hồng đi ra, chắp tay cung kính nói: "Thần Quân, ta ở Hạ giới cũng lâu rồi, đã đến lúc phải quay về."
>
> Tôn Ngộ Không ngạc nhiên kêu lên: "Tam ca muốn đi sao?" Lại không vui nói: "Ta còn muốn mời mấy vị ca ca nâng ly một bữa, không say không về!"
>
> Viên Hồng lắc đầu nói: "Lúc trước ta ở Bắc Câu Lô Châu sử dụng năng lực tinh thần của sao cổ, tiếng động quá lớn không thể giấu diếm được Thiên Đình, cho nên ta cần phải trở về sắp xếp một chút."
>
> Tôn Ngộ Không thở dài nói: "Ai... khi nào tam ca mới có thể rời khỏi Thiên Đình đây!”
>
> Trong mắt Viên Hồng chứa đầy mong đợi, nói: "Nhanh thôi! Chờ đến khi ta đi gặp Nữ Oa Nương Nương thì có thể lấy lại sự tự do."
>
> Nữ Oa Nương Nương? Bỗng nhiên trái tim Tôn Ngộ Không nhảy lên thình thịch.
>
> Viên Hồng chắp tay nhìn một vòng xung quanh, nói: "Đại ca, nhị ca nhớ giữ gìn sức khỏe! Tam đệ cũng phải giữ gìn sức khỏe! Tiểu đệ xin cáo từ!!"
>
> Nói xong biến thành một luồng ánh sáng màu xám bay ra đảo Huyền Không, sau đó liền xông thẳng lên bầu trời.
>
> Trương Minh Hiên nhìn Tôn Ngộ Không nói: "Tại sao huynh không quay về? Rời đi lâu như vậy, ngộ nhỡ tiểu hòa thượng bị yêu quái ăn hết thì làm sao bây giờ?"
>
> Tôn Ngộ Không không thèm để ý nói: "Ăn hết thì ăn hết, có liên quan gì đến ta chứ? Dù sao Lão Tôn đã bị ông ta đuổi đi rồi."
>
> Trương Minh Hiên cười haha nói: "Đừng có giận dỗi nữa, hành trình Tây Du là chuyện quan trọng, huynh không trốn được đâu."
>
> Tôn Ngộ Không lắc đầu liên tục, nói: "Không đi, không đi, ta không thể mặt dày quay về cầu xin ông ta."
>
> Trương Minh Hiên đứng lên nói: "Thôi bỏ đi! Ta đi với huynh một chuyến!"
>
> Tôn Ngộ Không ngạc nhiên nhìn Trương Minh Hiên kêu lên: "Sư đệ?! Ngươi..."
>
> Trương Minh Hiên mở miệng nói: "Hùng Đại!!"
>
> Một cơn gió đen bay ra từ trong núi, biến thành một con gấu lớn rơi xuống trước cửa đảo Huyền Không, sau đó sải bước đi vào.
>
> Hùng Đại đi qua đường mòn trong vườn hoa rồi đi đến trước mặt Trương Minh Hiên, chắp tay nói: "Thiếu gia!"
>
> Trương Minh Hiên mỉm cười nhìn về phía Lục Nhĩ và Vô Chi Kỳ, nói: "Mời hai vị hộ pháp đi theo Hùng Đại để sắp xếp chỗ nghỉ ngơi tạm thời!"
>
> Lục Nhĩ và Vô Chi Kỳ cung kính nói: "Vâng!"
>
> Trương Minh Hiên nhìn về phía gấu đen nói: "Hai vị này là Tả Hữu hộ pháp của Triệt giáo chúng ta, không được khinh thường."
>
> Gấu đen rất ngạc nhiên nhìn thoáng qua Lục Nhĩ và Vô Chi Kỳ, cung kính nói: "Vâng!"
>
> Sau khi Lục Nhĩ, Vô Chi Kỳ đi theo gấu đen ra ngoài thì Trương Minh Hiêncũng đứng lên nói: "Chúng ta đi thôi!"
>
> Tôn Ngộ Không xấu hổ cười, nói: "Đi thật sao? Chủ động quay về rất mất mặt."
>
> Trương Minh Hiên tức giận nói: "Yên tâm đi! Sẽ không làm Tề Thiên Đại Thánh huynh mất mặt."
>
> Trương Minh Hiên và Tôn Ngộ Không đi ra khỏi đảo Huyền Không, đưa tay ra liền có một chiếc xe thể thao màu đen xuất hiện ở trước mặt, Trương Minh Hiên mở cửa xe ngồi xuống, Tôn Ngộ Không cũng từ trên cao nhảy vào, xe thể thao gào thét bay về phía Tây, sau một lúc đã chui vào trong khe hở không gian.
>
> Trong xe thể thao, Tôn Ngộ Không do dự mãi mới hỏi: "Sư đệ, ngươi biết những gì về Nương Nương?"
>
> Trương Minh Hiên lái xe thể thao bằng một tay, tùy ý nói: "Nương Nương nào?"
>
> "Nữ Oa Nương Nương!"
>
> Trương Minh Hiên liếc mắt một cái, tức giận nói: "Huynh gọi ai là Nương Nương? Phải gọi là nương!"
>
> Tôn Ngộ Không xấu hổ một trận.
>
> Trương Minh Hiên nói: "Nữ Oa Nương Nương là người rất vĩ đại, cũng là người cao quý nhất Tam Giới, chỉ là có một số sở thích không được tốt lắm."
>
> Tôn Ngộ Không tò mò hỏi: "Sở thích gì?"
>
> Trương Minh Hiên lắc đầu nói: "Ai!! Không thể nói! Không thể nói!"
>
> "Mau nói đi! Lão Tôn rất tò mò."
>
> Trương Minh Hiên chỉ lắc đầu không nói.
>
> Một lát sau, Tôn Ngộ Không lại không cam lòng hỏi: "Rốt cuộc sức mạnh của Lão Tôn ở Hồng Hoang là thế nào?"
>
> Trương Minh Hiên cười haha liếc nhìn hắn, nói: "Chịu đả kích rồi?"
>
> Tôn Ngộ Không khẽ gật đầu, chán nản nói: "Lúc ở Bắc Câu Lô Châu, nếu Tiên tử Thải Phượng không xuất hiện thì lần đó ta đã gặp khó khăn rồi."
>
> Trương Minh Hiên híp mắt, nói: "Từ khi Hồng Hoang khai thiên đến nay không biết đã trải qua bao nhiêu năm tuổi, mỗi một thời đại đều sẽ xuất hiện thiên tài tuyệt thế vô song, lại gom góp bao nhiêu năm như vậy, huynh có thể tưởng tưởng được bên trong Hồng Hoang nhìn yên bình như thế có biết bao nhiêu đại năng ẩn núp trong đó. Ngộ Không, từ khi huynh sinh ra đến bây giờ, tính ra cũng không đến ngàn năm, nhưng có thể đạt được tu vi này xem như không tệ, không cần phải ủ rũ."
>
> Tôn Ngộ Không ngẩng đầu, trong mắt mang theo kiên quyết nói: "Lão Tôn không ủ rũ, chỉ là muốn một vị trí chính xác cho mình."
>
> Trương Minh Hiên suy nghĩ một chút rồi nói: "Cùng cảnh giới thì có rất ít đối thủ, xem như đứng thượng tầng ở Hồng Hoang."
>
> Ánh mắt Tôn Ngộ Không sáng lên, cười nói: "Không đến một ngàn năm, Lão Tôn sẽ đạt đến trung thượng tầng? Lại cho Lão Tôn thêm ngàn năm nữa, chẳng lẽ Lão Tôn có thể đạt đến đỉnh cao không sợ một kẻ nào!"
>
> Trương Minh Hiên nhếch miệng, cũng không muốn đả kích hắn, đừng nói ngàn năm, cho huynh thêm mười ngàn năm nữa mà có thể đạt đến cấp Chuẩn Thánh cũng xem như không tồi rồi, lại còn không sợ kẻ nào nữa... giọng điệu thật là ghê gớm, đến ta cũng không dám nói câu này.
>
> Sau khi lái xe một khoảng thời gian ngắn, Trương Minh Hiên cúi đầu nhìn thoáng qua định vị trên điện thoại, nói: "Đến rồi!"
>
> Ngón tay bấm vào cái nút vô hình trên xe, trên đầu xeliền xuất hiện một cái sừng, từ trên sừng bắn ra một luồng kiếm khí, trong nháy mắt không gian phía trước đã bị xé ra, xe thể thao gào thét xông ra ngoài, bay thấp rồi dừng xuống bên cạnh một cái hang đá.
>
> Tôn Ngộ Không đi từ trên xe thể thao xuống, nhìn hang đá khẽ 'A' một tiếng, ngạc nhiên nói: "Bọn họ vẫn còn ở đây chưa đi sao?!"
>
> Trương Minh Hiên đi đến bên cạnh Tôn Ngộ Không, đẩy cửa hàng rào làm bằng gỗ ra, chỉ thấy bên trong có ba cái giường đá, ba người Đường Tam Tạng đang nằm đắp chăn mền mới tinh chơi điện thoại ở trên giường.
>
> Một bếp đá đơn giản đứng giữa hang, phía dưới bếp có một ngọn lửa đang cháy và có thể ngửi thấy mùi gạo bay ra liên tục từ trong nồi.
>
> Bên cạnh còn có bàn đá, ghế đá, bát đá, nhìn giống hệt cuộc sống như đang ở nhà.
>
> Trương Minh Hiên cười ha ha nói: "Các ngươi không muốn đi lấy kinh à? Muốn ẩn cư ở đây ư?"
>
> Trư Bát Giới gọi một tiếng: "Đảo chủ!"
>
> Sa Ngộ Tịnh ngẩng đầu, vui mừng gọi một tiếng: "Thần Quân, đại sư huynh!" Rồi vội vàng leo từ trên giường xuống.
>
> Đường Tam Tạng bước nhanh về phía trước hai bước, nhìn thấy Tôn Ngộ Không liền dừng bước, bình tĩnh nhìn hắn và nghiêm mặt nói: "Ngươi quay về làm gì?"
>
> Tôn Ngộ Không khoanh tay, cười mỉa mai nói: "Ngươi cho rằng ta muốn quay lại sao! Đi Tây Du với tên hòa thượng ngươi sao thoải mái bằng ở cùng Tinh Tinh chứ?"
>
> Sa Ngộ Tịnh gật đầu đồng ý: "Sư phụ, đại sư huynh nói đúng đấy! Con còn tận mắt nhìn thấy Bạch Tinh Tinh cô nương đút nho cho đại sư huynh ăn."
>
> Đường Tam Tạng ngừng lại, quay qua liếc nhìn Sa Ngộ Tịnh.
>
>
>
>