TRANG 455# 2
> Chương 909: Vô Đương đến đây.
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên vung tay lên, một viên cầu từ từ bay lên cao chiếu sáng hang đá.
>
> Trương Minh Hiên nhìn Đường Tam Tạng nói: "Huyền Trang, chuyện của các ngươi ta đã biết, lần này đúng là ngươi làm sai!"
>
> Đường Tam Tạng vội vàng nói: "Trương công tử... hắn... hắn lại giết người đấy!"
>
> Trương Minh Hiên khẽ gật đầu nói: "Đương nhiên ta biết huynh ấy giết ngươi, nhưng những người kia thật sự đáng chết."
>
> Đường Tam Tạng cãi lại: "Người xuất gia lấy lòng dạ từ bi, nếu như Ngộ Không đã vào cửa Phật sao có thể tùy tiện sát sinh chứ? Cho dù những tên cướp có sai, nhưng cũng nên lấy Phật pháp dạy dỗ chỉ bảo chứ, để cho bọn hắn hoàn toàn tỉnh ngộ quay đầu là bờ. Sao lại không biết giết người là tội, cứu người vì đức."
>
> Tôn Ngộ Không đứng bên cạnh khinh thường cười nhạo một tiếng.
>
> Trương Minh Hiên đổi đề tài nói: "Vậy ngươi biết thân phận của Ngộ Không sao?"
>
> Trong nhất thời Đường Tam Tạng không thể hiểu được ý của Trương Minh Hiên, ngỡ ngàng nói: "Thân phận gì?"
>
> Trương Minh Hiên nghiêm túc nói: "Ngộ Không chính là con của Nữ Oa Nương Nương, cũng là hộ pháp của loài người theo ý trời, cho nên huynh ấy có trách nhiệm xử tử những tên cướp bất trung bất nghĩa kia."
>
> Trư Bát Giới nói thầm: "Vậy thì chẳng trách, chẳng trách đại sư huynh có thể sử dụng được Thánh khí Định Hải Thần Châm của loài người."
>
> Đường Tam Tạng trợn to mắt, sợ hãi hét lên: "Hắn... Ngộ Không là hộ pháp của loài người sao?"
>
> Trương Minh Hiên gật đầu nói: "Đúng vậy! Đây chính là nguyên nhân huynh ấy sẽ tức giận khi nhìn thấy bọn cướp."
>
> Tôn Ngộ Không vò đầu bứt tai, vô cùng vui sướng.
>
> Đường Tam Tạng không cam lòng tranh cãi tiếp: "Nhưng mà hắn cũng không nên giết người! Phật Tổ từ bi, sao lại có thể ngông cuồng tạo sát nghiệt như vậy được?
>
> Tôn Ngộ Không cười nhạo một tiếng, Phật Tổ từ bi sao? Hắn chẳng muốn cãi lại với Đường Tam Tạng.
>
> Trương Minh Hiên chỉ vào tim của Đường Tam Tạng, cười nói: "Lòng dạ từ bi, đó là Phật ở trong lòng ngươi mà không phải Phật ở trong lòng Ngộ Không, ngươi không thể cầm nguyện vọng của ngươi đè ép lên trên người khác được. Ngươi là Đường Tam Tạng, Đường Tam Tạng là hòa thượng có lòng dạ từ bi. Huynh ấy là Tôn Ngộ Không, Tôn Ngộ Không là chiến thần của loài người, phải trừ gian diệt ác. Đường Tam Tạng, ngươi biết Linh Sơn có bao nhiêu Phật sao?"
>
> Đường Tam Tạng niệm kinh nói: "Kỳ thổ chúng sinh, thường dĩ thanh đán, các dĩ y giới, thịnh chúng diệu hoa, phụng dưỡng mười vạn Đức Phật ở khắp mọi nơi."
>
> Miệng Trương Minh Hiên co giật hai lần, mười vạn Đức Phật ư? Thật sự khoác lác, sao không nói thẳng ra rằng toàn bộ Hồng Hoang đều là Phật giáo của ngươi luôn đi.
>
> Trương Minh Hiên ho khan một cái rồi nói: "Vạn Phật của Linh Sơn đều có tiêu chuẩn của nó, có lòng dạ từ bi, có trừng mắt tất báo, có phổ độ chúng sinh, cũng có sát sinh độ kiếp...Phật Tổ có thể bao dung ngàn vạn người, vậy sao ngươi lại muốn đè ép suy nghĩ của mình vào Ngộ Không chứ?"
>
> "Chuyện này... chuyện này..." Trong lúc nhất thời Đường Tam Tạng không biết nên giải thích như thế nào.
>
> Trương Minh Hiên đầy thành khẩn nói: "Đường Tam Tạng, ngươi và Ngộ Không khác nhau, ngươi sẽ trở thành một cao tăng giảng dạy kinh điển trong chùa miếu, còn Ngộ Không sẽ trở thành hộ pháp của loài người, bảo vệ loài người không để kẻ khác làm hại, đồng thời cũng phải diệt trừ một số kẻ gian người ác. Có đôi khi lấy thân phận của ngươi để đánh giá Ngộ Không là sai, nhưng mà lấy thân phận của Ngộ Không thì đây cũng là việc làm rất đúng đắn, ngươi hiểu chưa?"
>
> Đường Tam Tạng im lặng suy nghĩ thật lâu, sau đó thở phào một hơi rồi cung kính cúi đầu nói: "Đa tạ Trương công tử giải thích nghi hoặc, bần tăng hiểu rõ, bần tăng không nên đè ép ý nghĩ của mình lên người Ngộ Không."
>
> Trương Minh Hiên vui mừng gật đầu nói: "Chính là như vậy!"
>
> Đường Tam Tạng đi đến trước mặt Tôn Ngộ Không, chắp tay trước ngực cúi thấp đầu nói: "Ngộ Không, lúc trước là sư phụ làm sai, xin con tha thứ cho sư phụ."
>
> Tôn Ngộ Không vội vàng đỡ Đường Tam Tạng dậy, cười hì hì nói: "Tha thứ, Lão tôn tha thứ cho ngươi."
>
> Đường Tam Tạng lại nghiêm mặt nói: "Ngộ Không, Trương công tử nói con là hộ pháp của loài người, có trách nhiệm trừ gian diệt ác. Nhưng bần tăng hi vọng nếu sau này con gặp chuyện gì thì nên nghĩ kĩ rồi hãy làm, đừng có giết bừa kẻ vô tội, cho dù gặp được người gian kẻ ác, cũng hi vọng con có thể cho bọn họ một cơ hội."
>
> Tôn Ngộ Không im lặng nói: "Tên hòa thượng này lại tới nữa rồi!"
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Đã giải quyết được hiểu lầm rồi nên ta cũng phải quay về đây, hi vọng các ngươi có thể sớm lấy được chân kinh." Sau đó chắp tay nói: "Cáo từ!!"
>
> Mấy người Đường Tam Tạng tiễn Trương Minh Hiên ra hang núi, đưa mắt nhìn hắn ngồi vào xe thể thao bay lên trời rồi mới quay người đi vào trong hang.
>
> Đường Tam Tạng nói: "Ngộ Không, đã tìm được tên yêu quái giả làm con chưa?"
>
> Tôn Ngộ Không nói: "Không phải yêu quái, không phải yêu quái, đó là đại ca con nói giỡn với con thôi!"
>
> Trư Bát Giới nói: "A! Đại sư huynh còn có huynh đệ sao?"
>
> Tôn Ngộ Không cười nói: "Đương nhiên, Lão Tôn cũng có người nhà."
>
> Đường Tam Tạng nói: "Cái lúc nãy Thần Quân ngồi là phù xe đúng không! Thấy tốc độ rất nhanh, cũng không biết có đắt không."
>
> Trư Bát Giới kêu lên: "Con biết, cái đó gọi là xe thể thao, rất đắt, chắc chắn sư phụ không mua nổi."
>
> Đường Tam Tạng yên lặng một lúc, bần tăng thật là nghèo.
>
> Lúc Trương Minh Hiên trở về đảo Huyền Không thì đã là nửa đêm, cũng không đánh thức người khác, lặng lẽ trở lại phòng mình và lên giường nằm ngủ.
>
> Ngày hôm sau, mặt trời lên cao Trương Minh Hiên mới bò từ trên giường dậy, sửa soạn một lúc mới ngáp liên tục đi ra cửa phòng.
>
> Trương Minh Hiên nhìn xung quanh sân, nắm tóc nói thầm: "Lạ thật, mới sáng sớm mà mọi người đi đâu rồi?"
>
> Trương Minh Hiên đi ra thư điếm, tính toán đi xuống nhìn đám người Lục Nhĩ một chút rồi tiện thể bày tỏ sự thân thiện của một người làm ông chủ.
>
> Vừa đi ra thư điếm không xa, liền nghe được tiếng cười đùa phát ra từ vườn hoa, đặc biệt là giọng nói vô cùng véo von êm tai của Nha Nha.
>
> Đôi mắt Trương Minh Hiên sáng lên, nhanh chân đi qua liền thấy trên bãi cỏ phía xa, có mấy nữ tử đang ngồi quanh một cái bàn uống trà nói chuyện, Nha Nha ôm Đế Tính vui sướng lăn qua lăn lại ở bên cạnh .
>
> Trương Minh Hiên lớn tiếng gọi: "Nha Nha!!"
>
> Nha Nha quay đầu qua nhìn theo tiếng gọi, lập tức đặt Đế Thính xuống, vui sướng nâng đôi chân nhỏ ngắn ngủn chạy về phía Trương Minh Hiên, trong miệng còn kêu lên: "Ba ba!! Ba ba!!"
>
> Trương Minh Hiên cười ha ha tiến lên, xoay người ôm Nha Nha nâng lên cao, phát ra tiếng cười vui sướng.
>
> Trên bàn trà, mấy nữ tử tươi cười quay đầu nhìn Trương Minh Hiên và Nha Nha.
>
> Thánh Mẫu Vô Đương cười ha ha nói: "Không nghĩ tới Minh Hiên còn có một mặt như vậy, bây giờ nhìn Minh Hiên, mới phát hiện ra hình như hắn cũng trưởng thành rồi."
>
> Lý Thanh Nhã khẽ gật đầu nói: "Đúng là hắn trưởng thành hơn trước kia rất nhiều."
>
> Hoàng Hậu cười khẽ nói: "Nhưng mà thói quen ngủ nướng cũng chưa đổi."
>
> Thánh Mẫu Vô Đương kêu lớn: "Tiểu sư đệ, mỗi ngày ngươi đều ngủ đến giờ này mới dậy sao?"
>
> Trương Minh Hiên đang cười đùa với Nha Nha, nghe thấy lời này liền thay đổi sắc mặt, vội vàng quay đầu nhìn qua, chỉ thấy Thánh Mẫu Vô Đương đang nhìn mình.
>
> Trương Minh Hiên xấu hổ cười, sau đó ôm Nha Nha đi qua, đặt Nha Nha xuống đất rồi cung kính chắp tay nói: "Bái kiến đại sư tỷ!"
>
> Thánh Mẫu Vô Đương khẽ gật đầu nói: "Đứng lên đi!"
>
> Nha Nha mở to mắt ngẩng đầu nhìn Trương Minh Hiên, lập tức miệng nhếch lên còn đôi mắt thì mắt đẫm lệ, lấy trí thông minh của nàng còn không nghĩ ra vì sao ba ba không cần mình nữa?
>
> Lý Thanh Nhã buồn cười nhìn Nha Nha đứng tủi thân ở đó, xoay người ôm lấy nàng rồi ứng lên nói: "Sư tỷ, chúng ta đi ra ngoài trước."
>
> Hoàng Hậu cũng đi theo.
>
> Thánh Mẫu Vô Đương nói: "Không có việc gì quan trọng, không cần tránh."
>
> Lý Thanh Nhã không biết làm sao nữa, nhìn Nha Nha đang vùi đầu vào trong ngực mình, nói: "Nàng đang giận dỗi, ta mang nàng ra chợ dạo chơi."
>
> Thánh Mẫu Vô Đương gật đầu cười, nói: "Vậy cũng tốt!"
>
>
>
>