TRANG 458# 1
> Chương 914: Đua xe
>
>
>
>
>
>
> Nữ Cơ khom lưng cười nói: "Bái kiến Thương Ngọc Chân Nhân, bái kiến Thương Hải Chân Nhân."
>
> Thương Ngọc Chân Nhân vuốt râu, cười ha ha nói: "Đệ muội không cần đa lễ, ta và Tam Tạng cũng xem như là người quen, sự đóng góp của hắn để mở rộng Tam viện khó có thể phai mờ được, tất cả mọi người đều là người một nhà."
>
> Quốc vương Nữ Nhi Quốc hơi đỏ mặt, liếc Đường Tam Tạng một cái, nói: "Chân Nhân nói sai rồi, ta và hắn cũng không phải là người một nhà, ngài cũng không thể gọi ta là đệ muội."
>
> Thương Ngọc Chân Nhân sửng sốt một chút, rồi lắc đầu cảm thán: "Già rồi... Già rồi... thứ người trẻ tuổi các ngươi chơi, đám người già như chúng ta cũng không hiểu."
>
> Đường Tam Tạng vội vàng giải thích: "Chân Nhân, ngài hiểu lầm rồi, ta và Nữ vương bệ hạ thật sự không phải là vợ chồng."
>
> Thương Ngọc Chân Nhân cười ha ha nói: "Không cần giải thích, ta hiểu hết, chưa kết hôn mà có con đúng không! Các ngươi thật sự là không biết cẩn thận."
>
> Khuôn mặt Quốc vương Nữ Nhi Quốc tràn đầu xấu hổ.
>
> Đường Tam Tạng không hiểu gì, chưa kết hôn mà có con trước là đúng vậy? Nhưng bần tăng phải cẩn thận cái gì chứ? Cẩn thận đừng uống nước suối phá thai sao?!
>
> Hai vị đạo trưởng lắc đầu cảm thán xã hồi biến hóa quá lớn, người trẻ tuổi bây giờ thật khai sáng, rồi chậm rãi đi ra.
>
> Đường Tam Tạng đầy nghi ngờ hỏi: "Bọn họ là có ý gì vậy?"
>
> Nữ Cơ tức giận nói: "Sao ta biết được chứ?"
>
> Đường Tam Tạng chần chờ một lúc rồi nói: "Nếu không, ta đi hỏi cho rõ ràng?"
>
> Nữ Cơ bế đứa bé từ trong tay Đường Tam Tạng, đẩy hắn ra nói: "Khách khứa đều đến gần hết rồi, ngươi đi thúc giục phục vụ mang thức ăn lên đi!"
>
> Đường Tam Tạng chỉ có thể đè nghi hoặc xuống đáy lòng, khẽ gật đầu nói: "Được rồi!" Lại chạy chậm xuống phía dưới.
>
> Trong chốc lát đồ ăn được mang lên, đám người Trương Minh Hiên cộng thêm Dương Tiễn trực tiếp chiếm lấy một cái bàn, những người khác cũng không dám ngồi lại đây.
>
> Trên bàn ăn, Dương Tiễn bưng một chén rượu lên cười nói: "Thần Quân, ta mời ngươi một chén! Đa tạ Thần Quân tặng xe thể thao cho ta."
>
> Trương Minh Hiên bưng chén rượu lên, cười nói: "Nhận được rồi sao?"
>
> Dương Tiễn khẽ gật đầu, hai người cùng nâng chén rượu lên uống một hơi cạn sạch.
>
> Dương Tiễn cảm thán nói: "Thế gian bây giờ thật sự thay đổi từng ngày, có một số quốc gia, phù xe đã chạy đầy trên đất.
>
> Bởi vì trong thế giới Hư Hoang có thể mở cửa hàng, cũng không còn tồn tại vấn đề tiêu thụ hàng hóa nữa, cho nên chợ cũng mọc lên ào ào, giá tiền công của bách tính bình thường liên tục tăng lên, đời sống càng ngày càng tốt, toàn bộ Hồng Hoang đều hiện ra khung cảnh ấm no thịnh thượng."
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Như vậy mới đúng chứ! Lúc trước vô hồn làm người ta thấy nhàm chán."
>
> Dương Tiễn bưng chén rượu, cười nói: "Đây đều là công lao của Thần Quân."
>
> Trương Minh Hiên vội vàng lắc đầu nói: "Công lao này ta cũng không nhận, đây đều là công lao của tất cả mọi người."
>
> Dương Tiễn cười ha ha nói: "Thần Quân vẫn luôn khiêm tốn như vậy."
>
> Trương Minh Hiên nói: "Đây cũng không phải là khiêm tốn, ta cũng không thể làm chuyện mạo nhận công lao như vậy được."
>
> Dương Tiễn uống một chén rượu, lắc đầu cười khổ nói: "Thần Quân tặng xe thể thao chính là có lòng tốt, nhưng lại làm Thiên Đình bị lăn qua lăn lại quá sức."
>
> Trương Minh Hiên khó hiểu hỏi: "Làm sao vậy?"
>
> Dương Tiễn kể khổ: "Bảy muội muội của ta, sau khi có xe thể thao liền rất sung sướng, cả ngày lái xe thể thao chạy quanh Thiên Đình, lại còn tổ chức thi đấu nữa, cũng không biết có bao nhiêu tòa nhà trong Thần Cung bị đâm sập."
>
> "Bệ hạ không quản sao?"
>
> Dương Tiễn không nói gì: "Quán quân cuộc thi đấu lần trước là cửu mẫu của ta."
>
> Trương Minh Hiên kêu lên thất thanh: "Vương Mẫu Nương Nương sao?"
>
> Dương Tiễn gật đầu tỏ vẻ đành chịu, sao cữu cữu dám quả chuyện của cữu mẫu được?!
>
> Trương Minh Hiên buồn cưới nói: "Không thể nào! Vương Mẫu Nương Nương mà cũng chơi cái này ư?"
>
> Dương Tiễn thở dài nói: "Ừ, cữu mẫu còn rất trẻ con!"
>
> Trương Minh Hiên bật cười, Vương Mẫu thích thi đấu xe thể thao?! Đột nhiên ánh mắt sáng lên, nếu nói như vậy... rồi vội vàng nói: "Dương Tiễn, ngươi cảm thấy nếu như ta tổ chức một giải đấu đua xe thì thế nào?"
>
> Dương Tiễn trợn to mắt, kêu lên: "Ngươi còn chê các nàng gây ồn ào chưa đủ lớn sao!"
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Tổ chức một giải đấu đua xe, đương nhiên bọn họ sẽ đưa ánh mắt chú ý đến giải đấu, khi đó Thiên Đình sẽ yên ổn lại."
>
> Dương Tiễn đầy nghi ngờ nói: "Thật chứ?"
>
> Trương Minh Hiên nghiêm túc gật đầu nói: "Ta bảo đảm! Nhất định."
>
> Dương Tiễn hỏi: "Ngươi muốn tổ chức thế nào?"
>
> Trương Minh Hiên mang theo vui vẻ nói: "Nếu đã làm thì phải làm lớn hơn một chút, đường đua trải dài khắp Hồng Hoang, phát sóng trực tiếp lên mạng và gửi lời mời cho các đại thần ở Hồng Hoang.”
>
> Dương Tiễn nhíu mày nói: "Nếu như bọn họ không đến thì sao?"
>
> Trương Minh Hiên dừng một chút, hơi ngập ngừng nói: "Có lẽ sẽ đến đấy?"
>
> Dương Tiễn tiếp tục nói: "Đường đua trải dài khắp Hồng Hoang, làm sao ngươi có thể thương lượng với các thế lực kia chứ? Ví dụ Phật giáo, ví dụ Yêu tộc, ví dụ Long tộ hay các tộc khác nữa."
>
> Trương Minh Hiên gãi đầu một cái, rầu rĩ nói: "Sẽ có cách."
>
> Sau khi ăn cơm xong, Trương Minh Hiên đến chào hỏi Đường Tam Tạng mấy câu rồi dẫn đám nhóc rời đi, vừa chớp mắt đã xuất hiện ở đại điện bên trong đảo Huyền Không.
>
> Nha Nha mở to mắt nhìn xung quanh, trong mắt còn mang theo mờ mịt, sao bỗng nhiên trở lại rồi? Chẹp chẹp miệng nhỏ, sao bụng vẫn còn trống rỗngvậy? Đồ ăn của ta đâu? Chẳng lẽ bị người khác trộm rồi?
>
> Nha Nha cúi đầu nhìn bụng mình, trong mắt mang theo cảnh giác, trong này có kẻ trộm.
>
> ...
>
> Bên trong một phòng khách sạn trên đường đi Tây Du, Đường Tam Tạng mở to mắt, vô ý thức mở album ảnh trên điện thoại ra, bên trong đều lưu lại ảnh chụp của Trần Tâm Kỳ, ảnh mình ôm lấy nàng, ảnh Nữ Vương ôm lấy nàng, ảnh một nhà ba người và còn rất nhiều nữa.
>
> Đường Tam Tạng vừa thấy hài tử đáng yêu trên màn hình liền nở nụ cười, xoay người xuống giường hét lớn: "Các đồ đệ! Bắt đầu lên đường thôi!"
>
> Đường Tam Tạng sửa sang lại quần áo một chút, bước nhanh chân đi ra ngoài, trong lòng chưa bao giờ cảm thấy vội vã đi lấy tây kinh như thế, trên mạng đều nói hài tử xa phụ thân quá lâu sẽ không tốt cho việc trưởng thành, cũng không biết là thật hay giả.
>
> Trong phòng bên cạnh, Tôn Ngộ Không, Sa Ngộ Tĩnh và Trư Bát Giới đang đi ra. Trư Bát Giớiđang nhìn chằm chằm điện thoại, dưới chân vấp trúng bậc cửa, lảo đảo một cái suýt chút nữa thì té ngã trên mặt đất.
>
> Đường Tam Tạng răn dạy nói: "Bát Giới, con cũng đã làm phụ thân rồi, sao còn không chững chạc hơn vậy."
>
> Trư Bát Giới đưa điện thoại ra, cười nói: "Sư phụ, người mau xem, hai đứa nhỏ chụp ảnh chung, thật đáng yêu."
>
> Ánh mắt Đường Tam Tạng sáng lên, vội vàng chạy tới, kêu lên: "Làm sao? Ở đâu? Ở đâu?" Nhìn chằm chằm điện thoại cười nói: "Thật là đáng yêu, Đại Ny vẫn đẹp hơn."
>
> Trư Bát Giới cãi lại: "Khuê nữ của con khỏe mạnh hơn, một nắm tay có thể đánh khuê nữ ngài khóc to."
>
> Lập tức Đường Tam Tạng trợn to mắt kêu lên: "Nàng dám!"
>
> Tôn Ngộ Không vác gậy Kim Cô đứng ở bên cạnh, tức giận nói: "Các ngươi có đi không!"
>
> Một đoàn người đi ra khách sạn, lên xe ngựa ngồi vào vị trí của mình, Bạch Mã Long chạy chậm dưới sự thúc giục của Đường Tam Tạng.
>
> Qua một lúc lâu, xe ngựa lắc lư làm Đường Tam Tạng dần dần buồn ngủ.
>
> Một tiếng cười khẽ vang lên bên cạnh Đường Tam Tạng: "Ngự đệ ca ca! Ngự đệ ca ca!"
>
> Trong lúc nửa tỉnh nửa mơ, Đường Tam Tạng mở to mắt, vừa nhìn thấy Nữ Vương ở trước mặt liền vui sướng kêu lên: "Nữ Vương bệ hạ! Sao ngươi lại tới đây?"
>
>
>
>