TRANG 458# 2
> Chương 915: Cầu nguyện dưới cây Khổ Tình.
>
>
>
>
>
>
> Nữ Vương vươn tay, cười nói: "Ngự đệ ca ca, ta dẫn ngươi đi một nơi."
>
> Đường Tam Tạng tò mò hỏi: "Đi đâu?" Nhưng vẫn đưa tay ra.
>
> Nữ Vương cầm tay Đường Tam Tạng, khẽ kéo hắn đứng dậy, cười nói: "Đi rồi ngươi sẽ biết."
>
> Hai người trực tiếp xuyên qua xe ngựa đi ra ngoài, Bạch Mã Long tiếp tục chạy về phía trước và trong xe ngựa có một Đường Tam Tạng đang ngủ say. Bên ngoài, Tôn Ngộ Không đang ngồi ở trên nóc xe ngựa chơi điện thoại, Trư Bát Giới mặt thì mũi tươi cười gọi video với Cao Thủy Lan và Sa Ngộ Tĩnh cũng đang chơi trò chơi, cả ba người đều không nhận ra được một chút khác thường nào.
>
> Nữ Vương lôi kéo Đường Tam Tạng đi đến một lối đi có nhiều ánh sáng khác nhau, dưới chân giống như hư không, phía bên cạnh có ánh sáng lấp lánh lướt đi rất nhanh.
>
> Đường Tam Tạng nhìn trái ngó phải, có chút sợ hãi nói: "Nữ Cơ, đây là đâu vậy?"
>
> Nữ Vương cười nói: "Đây là lối đi dẫn chúng ta đến không gian, ngươi nhìn xem! Đến rồi!"
>
> Lối đi trước mắt tỏa ra ánh sáng chói mắt, Đường Tam Tạng dùng tay áo che mắt theo bản năng, đến khi mở mắt ra thì đã thấy mình đến một chốn bồng lai tiên cảnh.
>
> Nai con chạy nhảy, Linh Hồ vui đùa, trăm hoa đua nở, bươm bướn bay lượn khắp trời, trên cây đều nở rộ những bông hoa nhỏ màu vàng nhạt, xung quanh đều tỏa ra hơi thở bình yên an lành.
>
> Lúc Đường Tam Tạng đang nhìn xung quanh thì có một bà lão chống gậy cười ha ha đi tới.
>
> Đường Tam Tạng vừa nhìn thấy liền giống như nghĩ đến cái gì, lập tức thay đổi sắc mặt, sợ hãi kêu lên: "Quỷ! Yêu quái!!"
>
> Sau một lúc liền che ở trước người Quốc vương Nữ Nhi Quốc, hăm dọa nói: "Ngươi... Ngươi đừng tới đây, đồ đệ của ta rất lợi hại."
>
> Trong lòng kêu khổ một trận, Bật Mã Ôn đáng chết, không phải ngươi nói đã đánh chết Long phu nhân rồi sao? Vậy người này là ai? Chẳng lẽ nàng thành quỷ cũng muốn quấn lấy bần tăng sao?"
>
> Bà lão cười ha ha nói: "Không cần sợ, ta cũng không phải là yêu quái hại người."
>
> Quốc vương Nữ Nhi Quốc mỉm cười nhìn Đường Tam Tạng che trước mặt mình, kéo tay Đường Tam Tạng rồi oán giận: "Không được quá đáng!"
>
> Sau đó hơi khom lưng dịu dàng nhỏ nhẹ nói: "Nữ Cơ bái kiến Hồng Nương."
>
> Đường Tam Tạng đè nỗi sợ hãi xuống đáy lòng, cười nói: "A di đà Phật! Bần...bần tăng bái kiến Hồng Nương."
>
> Áp Long phu nhân gật đầu cười nói: "Không cần đa lễ, đứng lên đi!"
>
> Nữ Cơ đứng lên, cung kính nói: "Tiểu nữ tử nghe theo số phận đến đây tìm cây Khổ Tình, xin Hồng Nương tạo thuận lợi."
>
> Áp Long phu nhân mở miệng nói: "Ta đã biết mục đích các ngươi đến đây, đi theo ta!"
>
> Nữ Cơ vui mừng nói: "Đa tạ Hồng Nương!"
>
> Áp Long phu nhân quay đầu đi về phía xa.
>
> Nữ Cơ lôi kéo tay Đường Tam Tạng, nhỏ giọng nói: "Nhanh đuổi theo."
>
> Đường Tam Tạng bụng đầy nghi ngờ, rốt cuộc muốn làm gì? Cây Khổ Tình không phải là hư cấu sao?
>
> Hai ngươi đi theo Áp Long phu nhân về phía trước, đi dọc theo đường nhỏ gần nửa giờ, trên đường gặp được Hồ Yêu đều sẽ cúi người hành lễ với Áp Long phu nhân.
>
> Cuối cùng vừa đi đến trước một tòa kiến trúc rậm rạp là có thể nhìn thấy cuối con đường là một cái thác nhỏ, cách thác thước không xa có một cây cổ thụ màu đỏ cao gần hai trượng.
>
> Một đám nam hoặc nữ Yêu quái tu sĩ từ trong kiến trúc đi tới, cung kính hành lễ với Áp Long phu nhân: " Bái kiến Hồng Nương!"
>
> "Bái kiến Hồng Nương!"
>
> "Ra mắt Hồng Nương!"
>
> ...
>
> Áp Long phu nhân mỉm cười gật đầu chào lại.
>
> Đường Tam Tạng nhìn cảnh tượng này rồi suy nghĩ một chút, sao ở đây cảm giác giống cảnh tượng tại Đồ Sơn ở bên trong 'Hồ Yêu tiểu Hồng Nương' vậy?
>
> Đột nhiên thay đổi sắc mặt rồi nắm chặt tay Nữ Cơ, không có độ ấm, lúc trước luôn cảm giác không đúng chỗ nào, thì ra là không cảm giác được nhiệt độ quen thuộc trên tay Nữ Cơ.
>
> Trong lòng Đường Tam Tạng đầy lo lắng và đau đớn, nướt mặt chợt hiện lên, dừng bước chân lại rồi cứng ngắc quay đầu nhìn về phía Nữ Cơ.
>
> Nữ Cơ khó hiểu nhìn Đường Tam Tạng, nói: "Ngươi làm sao vậy? Sao đột nhiên lại không đi nữa?"
>
> Đường Tam Tạng vuốt nước mắt, lắc đầu nói: "Không có việc gì, ta không sao, đi nhanh một chút!" Nắm chặt tay Nữ Cơ, nhanh chân đi về phía trước.
>
> Nữ Cơ nhếch miệng nở nụ cười, nhỏ giọng nói thầm: "Thật là không hiểu nổi!"
>
> Đường Tam Tạng kéo Nữ Cơ đuổi theo Áp Long phu nhân, rất nhanh thì đến dưới cây Khổ Tình, cây Khổ Tình cành lá sum suê che phủ một phần bầu trời phía trên đỉnh đầu, lá cây màu đỏ xào xạc lắc lư theo gió.
>
> Áp Long phu nhân đứng bên dưới cây Khổ Tình, nói: "Các ngươi bắt đầu đi!"
>
> Đường Tam Tạng quay đầu nhìn về phía Nữ Cơ, trong mắt tràn đầy thâm tình và đau khổ.
>
> Nữ Cơ ngẩng đầu nhìn cây Khổ Tỉnh, mỉm cười nói: "Tam Tạng, ngươi đồng ý thề ước với ta dưới cây Khổ Tình không?"
>
> Đường Tam Tạng há to miệng, chần chờ một chút rồi nặng nề nói: "Ta... ta đồng ý."
>
> Nữ Cơ cười nói: "Ngươi đọc theo ta."
>
> Đường Tam Tạng khẽ gật đầu.
>
> Nữ Cơ mở miệng nói: "Ta, Đường Tam Tạng..."
>
> Đường Tam Tạng nắm chặt tay Nữ Cơ, trong mắt xuất hiện nước mắt, đọc theo: "Ta, Đường Tam Tạng..."
>
> Nữ Cơ hơi ngập ngừng, có chút lo lắng nhìn Đường Tam Tạng, thật sự có thể cầu nguyện thành công sao? Trong lòng của hắn thật sự có yêu ta sao? Từng ý nghĩ lướt qua trong đầu, nhưng vẫn tiếp tục nói: "Thề lấy ký ức mà chúng ta đã gặp và một nửa đạo quả, để chúng ta vĩnh viễn không quên nhau." Nói xong nhìn Đường Tam Tạng tràn đầy chờ mong.
>
> Đường Tam Tạng ngẩng đầu nhìn cây Khổ Tình, trong lòng run rẩy, nàng... chết thật rồi, làm sao có thể chứ? Vừa rồi chúng ta còn tổ chức tiệc cho hài tử, sao nàng lại chết?!
>
> Ánh mắt đầy mong đợi của Nữ Cơ dần dần biến thành mất mát, quả nhiên hắn vẫn không muốn chấn nhận ta sao? Cúi đầu tuyệt vọng nhìn mặt đất.
>
> Đường Tam Tạng nhìn cây Khổ Tỉnh, từng chữ từng câu nói: "Ta, Đường Tam Tạng..."
>
> Bỗng nhiên Nữ Cơ ngẩng đầu lên, ngạc nhiên nhìn Đường Tam Tạng, xúc động đến tay run nhè nhẹ.
>
> "...Thề lấy ký ức mà chúng ta đã gặp và một nửa đạo quả, cây Khổ Tình à! Xin cho chúng ta vĩnh viễn không quên nhau."
>
> Nói xong, Đường Tam Tạng chắp tay trước ngực và quỳ xuống đất, cúi đầu vái lạy không đứng dậy, hai hàng nước mắt từ trong hốc mắt nhỏ giọt xuống, rơi vào trên mặt cỏ.
>
> Cây Khổ Tình lắc lư cành lá, phát ra tiếng rì rào, một ánh sáng màu đỏ bay ratừ nhánh cây Khổ Tình, biến thành một luồng sáng rồi quấn quanh người Nữ Cơ và Đường Tam Tạng, sau đó mờ nhạt rồi biến mất.
>
> Áp Long phu nhân vui sướng nhìn một màn này, nói: "Chúc mừng các ngươi!"
>
> Nữ Cơ sung sướng dùng tay che miệng lại, vui đến phát khóc, bỗng nhiên tiến lên ôm lấy Đường Tam Tạng, hai người ôm chặt nhau dưới gốc cây Khổ Tình.
>
> Áp Long phu nhân cười ha ha nói: "Đừng khóc, đều đứng lên đi! Các ngươi nên quay về rồi!"
>
> Nữ Cơ thẹn thùng đứng lên, xoa nước mắt nói: "Đa tạ Hồng Nương!"
>
> Áp Long phu nhân cười lắc đầu, nhìn cây Khổ Tình nói: "Không cần cảm ơn ta, là tình cảm của các ngươi làm cảm động cây Khổ Tình."
>
> Nữ Cơ kéo Đường Tam Tạng, mừng rõ nói: "Nhanh lên, chúng ta phải trở về."
>
> Đường Tam Tạng im lặng đứng lên, mặc cho Nữ Cơ kéo hắn đi về phía trước, đi hai bước lại lần nữa tiến vào một lối đi tràn đầy ánh sáng.
>
> Hai người chậm rãi đi tới, một luồng hơi ấm dịu dàng quấn quanh hai người, giống như sau khi cầu nguyện với cây Khổ Tình, đã làm hai người đã không còn khoảng cách.
>
>
>
>