TRANG 459# 1
> Chương 916: Chuẩn bị bắt đầu đua xe.
>
>
>
>
>
>
> Trong lối đi, bỗng nhiên Đường Tam Tạng dừng bước.
>
> Nữ Cơ đầy khó hiểu nhìn về phía Đường Tam Tạng, nói: "Làm sao vậy?"
>
> Bỗng nhiên Đường Tam Tạng kéo Nữ Cơ qua rồi ôm thật chặm, nghẹn ngào khóc nức nở, nói: "Không được chết... ta không muốn ngươi chết! Sao ngươi lại chết?!"
>
> Nữ Cơ ngạc nhiên rồi dịu dàng xuống, dùng tay vỗ lưng Đường Tam Tạng, nhẹ giọng nói: "Ta chưa từng muốn chết!"
>
> Đường Tam Tạng dùng sức lắc đầu, nức nở nói: "Ngươi không lừa được ta, không phải sắp chết thì sao lại đến cây Khổ Tình? Hơn nữa! Hơn nữa..."
>
> Nữ Cơ hỏi: "Hơn nữa cái gì?"
>
> Đường Tam Tạng đau lòng nói: "Hơn nữa, ta nắm tay ngươi không cảm giác được độ ấm nào, ngươi cũng đã lạnh..."
>
> Nữ Cơ bật cười, đột nhiên đẩy Đường Tam Tạng ra, tức giận nói: "Ngươi cũng lạnh nữa đấy!" Lại tiến lên sờ mặt Đường Tam Tạng, dịu dàng tình cảm nói: "Ta không chết, ngươi cũng không chết, đến cầu nguyện ở cây Khổ Tình là ta sợ ngày nào đó ngươi sẽ quên ta."
>
> Đường Tam Tạng lắc đầu, nói: "Không, không bao giờ."
>
> Nữ Cơ cười nói: "Không bao giờ thì tốt, nếu như ngươi quên ta, ta liền dẫn nữ nhi đi tới Linh Sơn tìm ngươi!"
>
> Đường Tam Tạng nghi ngờ hỏi: "Ngươi thật sự không có việc gì?"
>
> Nữ Cơ cười nói: "Đương nhiên!"
>
> "Vậy sao ngươi lạnh như vậy?"
>
> Nữ Cơ tức giận nói: "Bây giờ chúng ta ở trạng thái linh hồn, đương nhiên không có độ ấm, không tin ngươi sờ ngươi thử, cũng là lạnh." Nói xong, Nữ Cơ không nhịn được cười ra tiếng, ngốc ngốc Đường Tam Tạng thật là đáng yêu.
>
> Đường Tam Tạng không tin sờ người mình, quả nhiên cũng là lạnh, trong lòng tràn đầy mừng rỡ, lẽ nào thật sự không chết?
>
> Nữ Cơ cười nói: "Bây giờ tin rồi chứ?"
>
> Đường Tam Tạng ngạc nhiên gật đầu.
>
> "Đi thôi!"
>
> Nữ Cơ kéo Đường Tam Tạng tiếp tục đi về phía trước, không biết đi bao lâu thì có một luồng ánh sáng chói mắt hiện lên, Đường Tam Tạng nhắm mắt lại theo bản nắng, khi mở to mắt thì chỉ nhìn thấy trần xe ngựa, những chuyện xảy ra trước đó giống như đang nằm mơ vậy.
>
> Bỗng nhiên Đường Tam Tạng ngồi dậy, vội vàng tìm điện thoại, lại hoang mang hoảng loạn gửi một yêu cầu video, reng reng reng... chuông điện thoại di động vang lên.
>
> Đường Tam Tạng mở ra chờ video điện thoại, vội vàng nhắc nhở: "Nhanh lên! Nhanh lên! Nhất định không có việc gì!"
>
> Sau một khắc màn hình điện thoại di động sáng lên, mặt Nữ Cơ cười tươi như hoa xuất hiện trên màn hình.
>
> Đường Tam Tạng thở phào một hơi, may mắn nói: "Không có việc gì là tốt rồi! Không có việc gì là tốt rồi!"
>
> Nữ Cơ cười nói: "Vừa xa nhau đã nhớ ta rồi sao?"
>
> Đường Tam Tạng chần chờ một chút rồi nói: "Chuyện xảy ra vừa rồi đều là thật sao?"
>
> Nữ Cơ hỏi: "Ngươi nói là cầu nguyện ở cây Khổ Tình sao?"
>
> Đường Tam Tạng khẽ gật đầu.
>
> Nữ Cơ trợn mắt nhìn: "Đương nhiên là thật, bây giờ hối hận sao?"
>
> Đường Tam Tạng lập tức lắc đầu, nói: "Không phải."
>
> Ánh mắt Nữ Cơ tràn đầy nhu tình, dịu dàng nói: "Yên tâm đi! Ta sẽ bảo vệ tốt bản thân và hài tử của chúng ta, chúng ta ở đây chờ ngươi thỉnh kinh trở về."
>
> Đường Tam Tạng nở nụ cười ấm áp, gật đầu nói: "Được."
>
> Tắt video, trong hoàng cung của Nữ nhi Quốc, Nữ Cơ nhẹ nhàng vươn tay lên thì thấy lòng bàn tay xuất hiện một luồng Phật quang, bên trong Phật quang vang lên tiếng ve kêu nhè nhẹ.
>
> Nữ Cợ nở nụ cười, nói: "Đường Đường, ta sẽ không để ngươi quên chúng ta." Nắm chặt tay, Phật quang biến mất, bây giờ nàng cũng có được năng lực không tầm thường.
>
> Thời gian mấy ngày chậm rãi trôi qua, thời tiết mùa hè càng ngày càng nóng.
>
> Hôm nay trùng hợp là một trời đầy mây đen, gió mát phất phơ.
>
> Bên trong một rừng cây nhỏ, đám người Trương Minh Hiên và Lý Thanh Nhã đang ăn cơm dã ngoại, trên đống lửa đang nướng một cái đùi dêtỏa ra mùi thơm nức mũi.
>
> Ở phía xa, Lý Thanh Tuyền mang theo đám người Nữ Oa chạy loạn khắp nơi, tìm được một số trái cây dại, Nha Nha cưỡi Đế Thính cười khanh khách đi ở sau lưng các nàng.
>
> Hoàng Hậu ngồi ở bên cạnh đống lửa, quay đùi dê để thêm gia vị.
>
> Một bên khác, Trương Minh Hiên và Lý Thanh Nhã đang sắp xếp rửa sạch rau và hoa quả.
>
> Trương Minh Hiên nhỏ giọng nói: "Thanh Nhã tỷ, tỷ cảm thấy nếu như ta muốn tổ chức một cuộc thi đua xe thì thế nào?"
>
> Lý Thanh Nhã quay đầu nhìn Trương Minh Hiên, không hiểu hỏi: "Cuộc thi đua xe gì?"
>
> Trương Minh Hiên cười ha ha giải thích: "Chính là thi đấu đua tốc độ của phù xe."
>
> Lý Thanh Nhã nghi hoặc hỏi: "Có ý nghĩa gì sao?"
>
> "Chơi vui tính ý nghĩa sao? Mà thắng được thứ nhất chính là một loại vinh dự."
>
> Lý Thanh Nhã buồn cười nói: "Tiên thần nào sẽ quan tâm loại vinh dự này chứ? Hơn nữa bọn họ cũng sẽ không đến chơi mấy trò nhàm chán này với ngươi."
>
> Trương Minh Hiên trợn mắt nói: "Vậy cũng chưa chắc! Chí ít Vương Mẫu Nương Nương sẽ rất thích, nhất định những người khác cũng sẽ thích, dù sao Hồng Hoang rất nhàm chán."
>
> "A!" Lý Thanh Nhã ngạc nhiên một chút, sau đó khẽ gật đầu nói: "Nếu như ngươi tổ chứ thì tổ chứ đi! Ta ủng hộ ngươi."
>
> Trương Minh Hiên cười ha ha nói: "Được rồi! Ta biết Thanh Nhã tỷ sẽ ủng hộ ta mà."
>
> Sau khi ăn cơm dã ngoại xong, Trương Minh Hiên liền lập tức chạy về, nhanh chóng xông vào phòng mình, nghiêm túc cúi đầu nói với kiếm Thanh Bình ở trên tường: "Đệ tử cầu kiến sư phụ!"
>
> Trước mắt mơ hồ một trận, hắn vô ý thức nhắm mắt lại, khi mở to mắt ra thì đã xuất hiện ở trong cung Bích Du.
>
> Trương Minh Hiên nhanh chóng nhìn lướt qua, rồi vội vàng chạy chậm lên quỳ gối trên bồ đoàn, kính cẩn lễ phép nói: "Đệ tử bái kiến sư phụ!"
>
> "Có chuyện gì mà đến đây tìm ta vậy!"
>
> Trương Minh Hiên ngẩng đầu nhìn về phía Giáo Chủ Thông Thiên, nhếch miệng cười một tiếng lộ hai hàm răng trắng như tuyết, nịnh nọt cười nói: "Sư phụ, ta muốn xin ngươi giúp một chuyện."
>
> Giáo Chủ Thông Thiên nhíu mày, nói: "Ngươi lại muốn làm chuyện xấu gì? Chuyện nhận Tứ Hầu Hỗn Thế ta còn chưa tính sổ với ngươi đấy, bây giờ lại muốn chơi đùa cái gì?"
>
> Trương Minh Hiên rụt đầu lại, yếu ớt nói: "Chuyện Tứ Hầu Hỗn Thế cũng không trách ta được, lúc trước ta cũng không biết mà! Sư phụ, ngài sẽ tha thứ cho ta đúng không?"
>
> Giáo Chủ Thông Thiên không nói gì, chỉ hừ lạnh một tiếng rồi nói: "Nói đi! Bây giờ lại muốn làm cái gì?"
>
> Trương Minh Hiên lén lút nhìn thoáng qua Giáo Chủ Thông Thiên, nói: "Ta muốn tổ chức một cuộc thi đua xe ở Hồng Hoang, mời tất cả cao thủ đua xe đến đây tham gia, tranh đua tốc độ cao thấp."
>
> "Đua xe? Ngươi nói là phù xe?"
>
> Trương Minh Hiên gật đầu liên tục, nhìn Giáo Chủ Thông Thiên tràn đầy mong đợi, nói: "Đúng vậy, ta muốn mời sư phụ sắp xếp đường đua một chút, trên đường đua tăng thêm một chút cản trở hoặc phần thưởng."
>
> Giáo Chủ Thông Thiên lắc đầu nói: "Cũng chỉ là một trận đấu sức mạnh mà thôi, sức mạnh cao có thể dùng nguyên liệu quý giá tăng trận pháp cho phù xe, những người khác hoàn toàn không có sức cạnh tranh. Không thú vị... còn không bằng giải đầu Thương Thần ở Hồng Hoang."
>
> Trương Minh Hiên cười nêu ra ý kiến: "Chúng ta có thể giới hạn điều kiện đua xe mà! Ví dụ trận pháp của phù xe phải dùng vật liệu Tiên cấp trở xuống, tất mọi người tham gia đều không được sử dụng tu vi.
>
> Đến lúc đó nhất định sẽ xuất hiện cảnh tượng thú vị như Ngọc Đế đâm bay Như Lai, Vương Mẫu đâm bay Ngọc Đế và nhiều nữa, chúng ta cũng không giới hạn công kích lẫn nhau...”
>
>
>
>