Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 919: Mục 920

TRANG 460# 2

> Chương 919: Đoàn xe tập trung.

>

>

>

>

>

>

> Sau khi Trương Minh Hiên kiểm tra đường đua xong liền mở miệng nói: "Tiểu Phàm, công bố đi!"

>

> Tiểu Phàm đầy nghi hoặc hỏi: "Công bố cái gì?"

>

> "Một tháng sau bắt đầu giải thi đấu, để các tuyển thủ dự thi đến tập hợp ở Thái Sơn."

>

> Long Ngạo Thiên im lặng nói: "Một tháng cũng dài quá!"

>

> Trương Minh Hiên liếc mắt một cái, nói: "Ngươi cho rằng mỗi người đều là đại tu sĩ cấp Kim Tiên trở lên sao? Đối với Kim Tiên mà nói, xuyên qua không gian chỉ cần khoảng một tuần là có thể đến Thái Sơn. Nhưng mà đối với tu sĩ dưới cấp Kim Tiên mà nói, chỉ bay thôi mà một tháng có thể đến được Thái Sơn không cũng là một vấn đề, còn phải nhìn khoảng cách xa gần nữa."

>

> Long Ngạo Thiên nhắc nhở nói: "Nếu không thời gian chậm lại một chút?"

>

> Trương Minh Hiên nghĩ một chút rồi nói: "Được thôi! Vậy chậm lại đến nửa năm, lại không đến được ta cũng không còn cách nào khác. Tiểu Phàm, công bố đi!"

>

> Trương Tiểu Phàm nói: "Vâng!"

>

> Trương Minh Hiên dùng kiếm Thanh Bình chỉ một cái, đường đua liền biến mất, sau đó quay về Thiên Môn Sơn.

>

> Sau khi Trương Tiểu Phàm công bố tin tức thời gian giải thi đấu, vốn là chủ đề nóng liền lập tức như lửa cháy đổ thêm dầu, càn quét internet của hai thế giới, Hồng Hoang cũng sôi sùng sục lên, từng chiếc xe thể thao bay thẳng lên không, chạy nhanh về phía Thái Sơn.

>

> Sau khi Trương Minh Hiên trở lại Thiên Môn Sơn liền tiếp tục trải qua cuộc sống cá ướp muối của mình, mỗi ngày ăn cơm, đi ngủ, ngắm Thanh Nhã.

>

> Không cần viết truyện, không cần quay phim, cuộc sống hạnh phúc nhất chỉ cần như vậy, ít nhấtTrương Minh Hiên cảm giác bây giờ mình rất hạnh phúc.

>

> Thời gian nửa năm thong thả đi qua, giải thi đấu sắp bắt đầu.

>

> Rạng sáng, mấy chiếc xe thể thao xuất phát rời Thiên Môn Sơn, đi xuyên qua không gian.

>

> Trương Minh Hiên lái xe thể thao màu đen của mình, chở hai mẹ con Lý Thanh Nhã và Nha Nha.

>

> Lý Thanh Tuyền lái một chiếc xe thể thao màu xanh da trời, vui mừng oa oa gọi bậy rồi lượn mấy vòng trên không trung.

>

> Nữ Oa cũng lái một chiếc xe thể thao có màu đen là chủ đạo, trên thân xe vẽ một đôi cánh màu đỏ.

>

> Hồng Hài Nhi lái một chiếc xe thể thao màu đỏ, trên thân xe còn cháy ngọn lửa lớn, đương nhiên không thể là Tam Muội Chân Hỏa, đó chỉ là một loại lửa của thiên địa, mặc dù không đến Tiên cấp, nhưng dưới Tiên cấp cũng có sức mạnh không nhỏ.

>

> Không gian trên bầu trời Thái Sơn bị nứt, đoàn người Trương Minh Hiên lái xe thể thao bay từ trong ra.

>

> Trương Minh Hiên vừa bay ra ngoài liền lập tức bị giật mình, sao lại nhiều như vậy?

>

> Bên ngoài có hàng ngàn hàng vạn chiếc xe thể thao, rậm rạp chằng chịt che lấp cả bầu trời, có đến dự thi cũng có đến xem cảnh náo nhiệt.

>

> Sau khi tất cả mọi người nhìn thấy Trương Minh Hiên liền phát ra tiếng hoan hô rung động trời đất.

>

> Trương Minh Hiên đứng lên, đi xuống xe thể thao của mình và mở miệng nói: "Ta ở đây hoan nghênh mọi người tới tham gia giải thi đấu phù xe lần thứ nhất, cách thi đấu còn mấy giờ, ta hi vọng tất cả mọi người có thể yên tĩnh lại, không cần chạy loạn, cũng đừng gây chuyện, chúng ta phải là một tay đua xe có đạo đức có tố chất."

>

> Tất cả mọi người hét lớn như núi kêu biển gầm: "Vâng!"

>

> Tất cả đều sốt ruột nhìn Trương Minh Hiên, đây chính là người chế tạo ra điện thoại Hồng Hoang, cuối cùng thì cũng đã nhìn thấy người thật rồi! !

>

> Ánh mắt nóng hừng hực của mọi người làm Trương Minh Hiên bỗng nhiên cảm thấy có chút không dễ chịu, sau khi nói xong liền lập tức đi vào ngồi trong xe thể thao, trong lòng cảm thán da mặt mình quá mỏng.

>

> Sau mấy canh giờ, đội ngũ các thế lực lớn mới xuyên qua không gian tới.

>

> Đầu tiên là đoàn xe Phật giáo đến từ phía Tây, một đoàn xe thể thao màu vàng sáng chói lọi, Phật quang cuồn cuộn, xe thể thao đều cùng một màu vàng.

>

> Sau đó chính là đoàn xe của Thiên Đình, có đen có hồng, có khiêm tốn sang trọng và nội hàm.

>

> Còn có đoàn xe Vu Tộc của Địa Phủ, trừ Bình Tâm Nương Nương ra thì đều là một đám nam nhân vạm vã đầy ngang tàng, hở ngực lộ lưng, chính là loại người mà cánh tay có thể đua ngựa.

>

> Lý Thanh Tuyền ngồi ở trong xe, ánh mắt lướt ngang lướt dọc, hai mắt sang rực nhìn đoàn xe của Trấn Nguyên Tử, kêu lên: "Tiểu đạo đồng kia là ai vậy? Lớn lên thật đẹp trai! Dáng người thon dài, mắt ngọc mày ngài, khí chất cao nhã."

>

> Tiểu đạo đồng Thanh Phong đang cúi đầu mỉm cười nói chuyện với Minh Nguyệt.

>

> Lý Thanh Tuyền vui vẻ kêu lên: "Oa! ! Cười lên thật đẹp! A! Không cười cũng đẹp."

>

> Trương Minh Hiên ở bên cạnh ghen tị nói: "Nam hài lớn lên xinh đẹp làm gì? Giả nữ sao?"

>

> Lý Thanh Tuyền liếc mắt một cái, ngươi đang ghen ghét đố kị.

>

> Một bên khác, Ngọc Đế và Như Lai tựa vào hai chiếc xe, mặt đối mặt nuốt mây nhả khói.

>

> Ngọc Đế cầm xì gà trong tay nói: "Như Lai, ngươi làm hòa thượng hút thuốc lá không sợ gây ảnh hưởng không tốt sao?"

>

> Như Lai lắc đầu nói: "Không sao! Không sao! Trong lòng có Phật, không kiêng kị bên ngoài. Sát sinh là Phật, uống rượu thịt là Phật, hút thuốc lá cũng là Phật. Lại nói, Phật môn của ta cũng không có luật cấm hút thuốc lá!"

>

> Như Lai nhìn Ngọc Đế: "Ngài làm chủ Tam giới, công khai hút thuốc lá bị người khác nhìn thấy mới gây ảnh hưởng không tốt."

>

> Ngọc Đế hít một hơi xì gà, thành thạo phun ra từng vòng khói liên tục, cười nói: "Từ khi ta kế vị đến nay, đèn nhang bên trong Tam giới cung cấpliên tục, hút thuốc lá không phải là ý của ta, đều là bọn họ ép!"

>

> Như Lai cười ha ha nói: "Ngươi không sợ về sau chúng sinh không dâng hương cho ngươi mà sẽ đốt thuốc lá cầu khấn ngươi sao?"

>

> "Khụ! Khụ!"Ngọc Đế ho khan liên tục.

>

> Bỗng nhiên Như Lai ngẩng đầu nói: "Lại có người đến."

>

> Bầu trời nứt ra, hai chiếc xe toàn màu xanh từ bên trong bay ra, đứng ở không trung.

>

> Ngọc Đế ngẩng đầu cười nói: "Là người của cung Nữ Oa."

>

> Thải Phượng liếc nhìn một cái, cười nói: "Tỷ tỷ, lần này Phật giáo điều động thật nhiều người!"

>

> Thanh Loan hừ một tiếng nói: "Một đám rác rưởi, xe thể thao của ta chính là do Nương Nương sửa đổi."

>

> . . .

>

> Vừa đến 8 giờ, mấy cái bóng từ trong người Trương Minh Hiên bay ra, từng luồng pháp lực pháo hoa phóng lên tận trời, nổ tung ầm ầm tạo thành những ánh sáng rực rỡ sắc màu rơi xuống xung quanh.

>

> Tất cả mọi người đều cảm thấy nóng nảy, muốn bắt đầu rồi.

>

> Người xem trước điện thoại đã sớm ngồi chờ đợi, vừa đến 8 giờ tất cả đều tràn vào mắt thần, liếc mắt liền nhìn thấy ô biểu tượng trực tiếp giải đua xe thật to ở phía trên, lập tức bấm vào, vừa nhìn xe thể thao rậm rạp chằng chịt trên bầu trời liền phát ra từng tiếng kêu sợ hãi, thậm chí còn có người quỳ bái những thần tiên mình biết, ví dụ đám Như Lai hay Phật Đà.

>

> Người nhà Ngọc Đế đều mặc quần áo bình thường, có thể nhận ra cũng không nhiều, mọi người chỉ quen với hình ảnh Ngọc Đế mặc áo bào Cửu Long, ngồi ở Thần vị trên cao kia.

>

> Trương Minh Hiên xuống xe thể thao, cả người biến lớn, đứng vững trong trời đất, giọng nói vang lên như tiếng sấm: "Hoang nghênh các vị tới tham gia giải đua xe Hồng Hoang lần thứ nhất, dựa vào nguyên tắc cùng dân cùng vui, hài hoa của Hồng Hoang, và dưới sự ủng hộ của mấy vị Thánh Nhân cao quý, bản toạ mở ra giải thi đấu xe thần Hồng Hoang lần này.

>

> Giải thi đấu có mấy nguyên tắc, thứ nhất: cấp bậc của xe không được vượt quá Tiên cấp.

>

> Thứ hai: Tất cả tay đua xe không được sử dụng tu vi.

>

> Thứ ba: Được phép tấn công lẫn nhau.

>

> Thứ tư: Người dẫn đầu đến điểm cuối cùng chính là người thắng.

>

> Còn phải nói rõ chính là đường đua cấm bay, ít nhất xe của các ngươi không thể bay lên trời được, còn có trong quá trình đua xe không cần sợ gặp nguy hiểm, ở bên trong sẽ không nguy hiểm đến tính mạng."

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!