Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 920: Mục 921

TRANG 461# 1

> Chương 920: Bắt đầu đua xe.

>

>

>

>

>

>

> "Cái gì? Không được bay, trận pháp của ta đều thuộc dạng bay!"

>

> "Vậy là không được bay, có thể xuyên qua không gian không?"

>

> "Xong! Hoàn toàn xong đời rồi."

>

> Trong đám người nghị luận sôi nổi, có một số người suy sụp tinh thần cũng có một số người hưng phấn, đặc biệt là thấy mấy người bên cạnh uể oải thì càng hưng phấn.

>

> Trương Minh Hiên duỗi tay ra, kiếm Thanh Bình xuất hiện ở trong hư không rơi vào trong tay, vung trường kiếm lên, không gian phía xa vặn vẹo, mây trắng tụ lại rồi biến thành một đường đua.

>

> Trương Minh Hiên lớn tiếng kêu lên: "Tất cả tay đua tiến lên theo thứ tự, chạy vào đường đua."

>

> Đa số xe thể thao đều xông tới ầm ầm, cũng có một số xe thể thao khi xông tới cửa đường đua thì bị bắn ngược trở về, không cách nào đi vào được.

>

> Trương Minh Hiên nhìn kỹ đám xe thể thao bị bắn ngược trở về, lại còn có người tính toán ngông cuồng lấy xe cao hơn tiên cấp lừa dối qua cửa ư? Quả nhiên, cho dù thời đại nào đều có loại người đầu cơ trục lợi như thế này.

>

> Sau khi xe tham gia thi đấu vào đường đua, liền dần dần thu nhỏ lại, cuối cùng biến nhỏ giống như xe của trẻ con, thứ tự song song dừng ở cửa đường đua.

>

> Trương Minh Hiên giơ trường kiếm trong tay lên: "Chuẩn bị!" Dùng sức vung lên, lớn tiếng kêu: "Bắt đầu!"

>

> Vù!

>

> Vù!

>

> Vù!

>

> Từng chiếc xe thể thao nhanh chóng xông ra như mũi tên, qua một khoảng thời gian đã kéo dài khoảng cách, xe đua liền khôi phục độ lớn như ban đầu.

>

> Trương Minh Hiên lái xe thể thao bay lơ lửng ở trên đường đua, mở miệng bình luận: "Bây giờ người dẫn đầu là Thanh Loan Tiên Tử, tốc độ xe thể thao của nàng rất nhanh, vượt xa các xe thể thao khác, là một trong những đối thủ mạnh của giải quán quân."

>

> Trong xe thể thao, Thanh Loan lộ ra một nụ cười đắc chí.

>

> Trương Minh Hiên tiếp tục bình luận, nói: "Theo sát phía sau chính là Bồ Tát Khổng Tước Đại Minh Vương của Phật giáo, Bồ Tát Khổng Tước Đại Minh Vương cũng rất lợi hại. Lúc trước chính là một con Khổng Tước tự do tự tại, sau này bị người trong Phật giáo vây chặt bắt được rồi nhốt lại. Hơn nữa còn tàn nhẫn cạo sạch lông chim xinh đẹp trên đầu hắn, hình phạt nghiêm khắc ép hắn phục tùng, nhưng Khổng Tước dựa vào nguyên tắc không tự do ta thà chết còn hơn, thề chết không theo!

>

> Sau này người trong Phật giáo lại bắt đệ đệ của hắn, lấy tính mạng của đệ đệ hắn uy hiếp, lúc này Khổng Tước mới khuất phục nước mắt rưng rưng đầu hàng, trở thành Bồ Tát Khổng Tước Đại Minh Vương của Phật giáo."

>

> Bồ Tát Khổng Tước Đại Minh Vương ngồi trong xe thể thao màu vàng ở phía dưới, cả người run lên, im lặng ngẩng đầu trợn mắt nhìn Trương Minh Hiên.

>

> Da mặt của Phật Tổ Như Lai cũng run rẩy một trận, tê răng ngẩng đầu nhìn Trương Minh Hiên một chút, Trương Minh Hiên đáng chết.

>

> Trương Minh Hiên ho khan một cái, nói: "Bây giờ bản nhân sẽ biểu diễn một bài hát, tặng cho người đàn ông đầy kiên cường Khổng Tước."

>

> Sau đó mở miệng hát:

>

> "Khổng Tước không muốn làm nô lệ

>

> Lấy máu thịt của chúng

>

> Xây dựng thành nơi ẩn náu mới của chúng ta

>

> Khi chủng tộc Khổng Tước đến

>

> Là lúc nguy hiểm nhất

>

> Mỗi con Khổng Tước bị bắt ép

>

> Sẽ hét lên tiếng kêu cuối cùng

>

> ...

>

> Chúng ta trên dưới một lòng

>

> Đốt lên ngọn lửa của Phật giáo

>

> Tiến lên

>

> Đốt lên ngọn lửa của Phật giáo

>

> Tiến lên! Tiến lên! Tiến lên!"

>

> Trương Minh Hiên vui vẻ hát, Khổng Tước đang lái xe bỗng nhiên run lên, thân xe uốn éo giống như linh xà rồi bỗng dưng nằm ngang bay ra ngoài.

>

> Vang lên một tiếng ầm, đâm vào xe Nhiên Đăng đi phía sau, hai chiếc xe thể thao lăn mấy vòng rồi bay ra ngoài.

>

> Lý Thanh Nhã kéo quần áo Trương Minh Hiên, im lặng nói: "Ngươi đừng hát nữa."

>

> Trương Minh Hiên còn chưa thỏa mãn muốn hát lại lần nữa, dừng lại rồi nói: "Xem ra Khổng Tước vẫn chính là Khổng Tước của lúc trước, làm việc nghĩa không chùn bước kéo một tuyển thủ của Phật giáo chết chung, ta khen ngợi ngươi đấy Khổng Tước!"

>

> Ở trong xe thể thao phía dưới, Như Lai ngẩng đầu nhìn Trương Minh Hiên, trên trán biến thành màu đen, hận nghiến răng nghiến lợi, tên đáng chết này.

>

> Đột nhiên Thanh Loan hét lên một tiếng sợ hãi: "A! Chết rồi!"

>

> Chỉ thấy trên thân xe thể thao của Thanh Loan đột nhiên xuất hiện một cái bóng chim sẻ, bóng chim sẻ lóe lên một cái rồi biến mất, xe lập tức sống lại, cửa xe mở ra biến thành hai cánh chim sẻ, đập cánh bay lên trời, chỉ là tốc bộ bay thật sự cảm động lòng người, từng chiếc xe chạy qua vù vù ở phía dưới nàng.

>

> Trương Minh Hiên ở trên trời cười ha ha nói: "Xem ra vận may của Thanh Loan tiên tử rất tốt, đụng trúng trứng màu mà Nương Nương chôn, chỉ là chiếc cánh này cũng quá nhỏ thì phải!"

>

> Tất cả người xem trước điện thoại đều cười to một trận, biểu hiện hoảng loạn của nàng thật là thú vị.

>

> Như Lai mừng thầm trong lòng, A... hình như mình đứng thứ nhất!

>

> Thân xe rung một cái, từ phía sau truyền một sức kéo nặng nề, Như Lai quay đầu nhìn lại thì thấy Bình Tâm Nương Nương đang chống cằm lái xe ở phía sau, có một dây xích được nối giữa hai xe.

>

> Bình Tâm Nương Nương thấy Như Lai nhìn qua liền mỉm cười, nói: "Kiểm tra chất lượng của Tỏa Hồn Liên một chút."

>

> Bỗng nhiên Như Lai ấn vào một cái nút đỏ phía trên xe, bỗng nhiên cốp xe phía sau mở ra và từng nòng súng chui ra khỏi cốp.

>

> "Bùm! Bùm! Bùm!" Trong nòng súng lóe ra Phật quang màu vàng, rồi phun ra từng viên từng viên Phật châu.

>

> Bình Tâm Nương Nương chợt xoay tay lái, chiếc xe lướt ngang đi ra.

>

> Tiếng ầm ầm vang lên, Phật châu bắn vào một chiếc xe phía sau, phát ra tiếng nổ vang trời, sau một khắc trong đám cháy liền có một chiếc xe thể thao màu đen được Cửu Long bao quanh xông ra.

>

> Ngọc Đế mở trần xe rồi đứng lên khiêng một cái pháo rồng lửa, nổi giận hét lên một tiếng: "Như Lai! Ăn một pháo của ta đi."

>

> Bùm! Một tiếng nổ vang lên, bên trong pháo rồng lửa phun ra một con rồng lửa to lớn, gào thét bay về phía xe vàng của Như Lai.

>

> Trên bầu trời Trương Minh Hiên mở to mắt, thì thầm nói: "RPG!"

>

> Ngọc Đế cười nhạt một tiếng, ngồi trở lại vị trí đóng trần xe lại.

>

> Tiếng nổ vang lên, xe thể thao của Như Lai bị nổ bay lên lộn mấy vòng ở trên không trung, bịch một tiếng rơi trên mặt đất rồi lách cách ngã về phía sau, trên đường còn không biết đụng vào bao nhiêu chiếc xe khác.

>

> Ngọc Đế lái xe thể thao vọt thẳng qua phạm vi vụ nổ, là nam nhân chân chính thì sẽ không quay đầu lại nhìn vụ nổ.

>

> Như Lai và Ngọc Đế đánh nhau, lập tức giống như châm lửa chiến tranh, trong lúc nhất thời trên đường đua nào là phù triện, pháp bảo bay tứ tung, từng ánh lửa chạy chạy trên đường rồi nổ tung, từng chiếc xe thể thao bị nổ bay lộn ra ngoài, vỡ thành mảnh nhỏ rời khỏi trận đấu, giống như Trương Minh Hiên nói không có người gặp được nguy hiểm tính mạng.

>

> Trương Minh Hiên cảm thán nói: "Đua xe càng ngày càng kịch liệt, những tu sĩ này cũng thật là nóng tính mà! Một câu không hợp liền đánh nhau!

>

> Chúng ta khởi xướng nguyên tắc văn mình hài hòa, tự do bình đẳng, trận đấu đứng thứ hai, tình hữu nghị đứng thứ nhất, thấy một số người bị đánh đến bỏ thi đấu làm ta rất đau lòng!"

>

> Người xem trước điện thoại đều cười nhạt một tiếng, văn minh hài hòa? Trận đấu đứng thứ hai tình hữu nghị đứng thứ nhất? Ta tin ngươi mới không bình thường, là ai nói có thể tùy ý tấn công chứ?!

>

> Ánh mắt Trương Minh Hiên sáng lên, hét lớn: "Mau tới, hai vị đại thần này sắp tuyên chiến."

>

> Màn hình phóng to vào một đường đua.

>

> Chẳng biết Trấn Nguyên Tử yên lặng đi theo sau Công Bằng từ lúc nào, nở một nụ cười lạnh lùng rồi ấn ngón tay vào một cái nút trên xe thể thao, sau đó thấy phía trước xe âm thần vươn ra một gỗ gai to lớn, bỗng nhiên đạp mạnh chân ga rồi tăng tốc.

>

> Một tiếng ầm vang lên, Côn Bằng lắc lư một chút, phần đuôi xe bị đâm phụt lên từng tia lửa.

>

> Côn Bằng quay đầu nhìn lại, cắn răng nói: "Trấn Nguyên Tử!"

>

> Trấn Nguyên Tử nghe răng cười một tiếng, nóc xe hiện ra một cây gỗ khổng lồ, không chút khách khí đánh xuống một gậy.

>

> Côn Bằng sợ hãi hét lên: "Không được! Phòng ngự!"

>

> Trong nháy máy xung quanh thân xe ngưng tụ lại thành một dòng nước đen như mực, cây gỗ đánh vào dòng nước làm bọt nước văng lên khắp nơi, cuối cùng không gây tổn hại đến chiếc xe, hai chiếc xe cũng bởi vì lắc lư dữ dội mà tách ra.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!