TRANG 463# 1
> Chương 924: Kết thúc giải thi đấu.
>
>
>
>
>
>
> Xe thể thao Minh Nguyệt nằm ở vạch đích ngửa bốn bánh lên trời, bốn bánh chỉ lên trời chậm rãi chuyển động.
>
> Trong xe thể thao, Minh Nguyệt đầu hướng xuống đất lắc lắc đầu, từ cửa sổ nhìn ra ngoài thì thấy hai chữ vạch đích đập vào trong mắt.
>
> Minh Nguyệt sung sướng kêu lên: "Chẳng lẽ! Ta thắng rồi?!"
>
> Vừa dứt lời, một cái xe sáng ngời chậm rãi chạy qua xe của Minh Nguyệt, bốn bánh xe đi qua ngay trước mắt Minh Nguyệt.
>
> Bùm!
>
> Bùm!
>
> Bùm!
>
> Từng đóa pháo hoa nổ tung trên bầu trời, pháo hoa nở rộng lộng lẫy và tuyệt đẹp.
>
> Trương Minh Hiên ở trên trời vui sướng kêu lên: "Trải qua cuộc đấu rung động lòng người, cuối cùng quán quân của giải thi đấu xe thần lần thứ nhất ở Hồng Hoang cũng đã xuất hiện, bây giờ ta tuyên bố người giành được danh hiệu xe thần chính là Bình Tâm Nương Nương của Địa Phủ!"
>
> Trương Minh Hiên vừa dứt lời, người xem trước điện thoại đều phát ra tiếng hoan hô vui vẻ, thật tuyệt vời, thật xinh đẹp!
>
> Ánh mắt Minh Nguyệt dần dần đờ đẫn, không... không phải ta?!
>
> Sau một khắc, tất cả người tham gia trong đường đua đều bị dịch chuyển, bỗng xuất hiện ở vạch đích.
>
> Đứng trên đài quán quân ở vạch đích, Trương Minh Hiên bắt đầu đi tới đi lui nói nhảm liên tục, khen ngợi Bình Tâm Nương Nương vừa dũng cảm vừa thông minh, cũng khen ngợi đám người Như Lai, Ngọc Đế, Thanh Loan dũng cảm phấn đấu, cố gắng vượt lên vị trí dẫn đầu.
>
> Trước đường đua, Minh Nguyệt cả người thảm hại leo ra khỏi xe thể thao, đôi mắt lướt qua đám người, liếc mắt liền nhìn thấy Đại Tiên Trấn Nguyên có hơi chút thảm hại.
>
> Minh Nguyệt vội vàng chạy tới, khóc thút thít ôm lấy chân của Đại Tiên Trấn Nguyên nói: "Lão gia, ta thật sự khó chịu, ta không chơi nữa, cũng không tiếp tục tham gia thi đấu nữa."
>
> Tiểu đạo đồng Thanh Phong anh tuấn kiệt xuất đứng ở bên cạnh, tức giận nói: "Phải bị như vậy! Ai bảo ngươi ức hiếp ta, chẳng lẽ không biết ta chính là thiên mệnh chi tử của Hồng Hoang sao?Ức hiếp ta ngươi còn có kết quả tốt sao?!"
>
> Minh Nguyệt nức nở hai tiếng, không vui nói: "Rõ ràng là ngươi không giúp ta!"
>
> Thanh Phong tao nhã tuấn tú liền tức giận kêu to: "Ngươi bước bốn cái chân dài chạy về phía ta, ta giúp ngươi thế nào được?"
>
> Minh Nguyệt nhăn mũi trừng mắt nhìn Thanh Phong, chẳng lẽ ngươi không nên ngăn cản ta lại sao?
>
> Trấn Nguyên Tử gắt gao nhìn chằm chằm Côn Bằng ở phía xa, phớt lờ răn dạy Minh Nguyệt: "Tại sao ngươi lại ức hiếp Thanh Phong nữa rồi?!"
>
> Minh Nguyệt nhỏ giọng thầm thì nói: "Ta không có! Rõ ràng là ta bị bắt hại thảm, đến đích rồi mà cũng không cầm được quán quân." Càng nói càng uất ức.
>
> Đại Tiên Trấn Nguyên Tử tùy tiện nói: "Ai bắt nạt ngươi?"
>
> Minh Nguyệt lập tức mừng rỡ, tức giận kêu lên: "Là đường đua, cái đường đua này nhằm vào ta, chỉ biết bắt nạt ta."
>
> Trấn Nguyên Tử nghẹn lời, đường đua sao?Ngươi nói Thánh Nhân nhằm vào ngươi sao? Liền tức giận dạy bảo: "Đừng nói bậy! Trở về chép kinh ngàn lần cho ta."
>
> Minh Nguyệt kêu lên oan uổng: "Sư phụ!"
>
> Tiểu đạo đồng Thanh Phong khí vũ hiên ngang đứng ở bên cạnh cười hết sức vui sướng khi người khác gặp họa.
>
> Một bên khác, Vương Mẫu đang răn dạy Ngọc Đế, Ngọc Đến chỉ biết cúi đầu cuống quít cười theo.
>
> Bên nhóm Phật giáo, tất cả Phật Đà đều mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, im lặng không nói.
>
> Thanh Loan Thải Phượng xì xào bàn tán ở cách đó không xa, thỉnh thoảng ngẩng đầu liếc nhìn Phật giáo một chút, Thanh Loan nhìn về phía Minh Nguyệt càng hận đến nghiến răng nghiến lợi.
>
> Trương Minh Hiên nói nhảm từ bài này đến bài khác một lúc, rồi mới cười ha ha nói: "Bây giờ mời Bình Tâm Nương Nương lên sân khấu nhận thưởng."
>
> Tất cả mọi người mừng rỡ, im lặng không xì xào bàn tán nữa, đang cúi đầu thất thần cũng ngẩng đầu lên, khóc lóc kể lể chưa hài lòng cũng lau khô nước mắt, tiếp tục ra vẻ đẹp trai nhẹ nhàng phong độ.
>
> Bình Tâm mỉm cười đi lên đài cao nhận phần thưởng, cười như không cười nhìn Trương Minh Hiên, nói: "Lần này cũng đừng làm cúp gì cho ta, ta không cần."
>
> Trương Minh Hiên khẽ dừng lại, chiếc cúp đã sớm được chuẩn bị kỹ lại xấu hổ không dám lấy ra, trợn mắt nhìn Bình Tâm Nương Nương, ngài đến phá đám sao?!
>
> Bình Tâm Nương Nương như không thấy Trương Minh Hiên trợn mắt, trên mặt vẫn nở nụ cười điềm đạm dễ gần.
>
> Trương Minh Hiên nhoẻn miệng cười, nói: "Sao có thể chứ! Lúc trước cũng đã nói rồi, phần thưởng chính là một bộ phim được làm theo yêu cầu, không biết nương nương muốn thể loại phim gì!!”
>
> Một đám Yêu tộc ở Bắc Câu Lô Châu cúi đầu xoay người, không nhìn thấy ta, không nhìn thấy ta, không nhìn thấy ta!
>
> Bình Tâm Nương Nương cười nói: "Bắc Câu Lô Châu chính là một trong Tứ đại Bộ châu của Hồng Hoang."
>
> Tất cả Yêu tộc của Bắc Câu Lô Châu ở phía dưới đều thay đổi sắc mặt, xong rồi!
>
> Bình Tâm Nương Nương tiếp tục nói: "... Nhưng người của các Bộ châu khác trong Hồng Hoang biết rất ít về Bắc Câu Lô Châu, cho nên làm phiền Thần Quân quay một bộ phim liên quan đến Bắc Câu Lô Châu! Để mọi người hiểu rõ hơn một chút về Bắc Câu Lô Châu. Đặc biệt yêu cầu nhân vật phản diện là Yêu tộc."
>
> Trấn Nguyên Tử ở phía dưới hét lên ủng hộ: "Đúng! Bình Tâm Nương Nương nói rất đúng."
>
> "Nương Nương nói rất đúng, ta cũng muốn tìm hiểu một chút về Bắc Câu Lô Châu!"
>
> "Nương Nương không hổ là nương nương, nó rất đúng."
>
> ...
>
> Phía dưới vang lên một trận kêu đồng ý, trong đó không thiếu kẻ thù của Yêu Tộc, còn có một số người ăn dưa xem náo nhiệt, xem náo nhiệt không chê lớn chuyện, cũng ồn ào theo.
>
> Trương Minh Hiên tức giận kêu lên: "Dừng lại!" Tất cả mọi người chậm rãi dừng lại, nhìn Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên quay đầu nhìn về phía Bình Tâm Nương Nương, sắc mặt suy sụp nói: "Nương Nương à! Lúc đầu ta nói là làm theo yêu cầu riêng cho quán quân, dù gì cũng là phim liên quan đến Địa Phủ chứ, sao lại quay sang Bắc Câu Lô Châu vậy? Cứ như vậy thì quán quân còn có ý nghĩa gì nữa?"
>
> Côn Bằng mừng rỡ, có xoay chuyển sao?! Lập tức kêu lên vui sướng: "Đúng vậy! Thần Quân nói rất đúng, không quy tắc thì không thành hình, quy tắc đã sớm quyết định sao có thể phá hỏng được?"
>
> Bình Tâm Nương Nương không quan tâm đến Côn Bằng, nhìn chằm Trương Minh Hiên hỏi: "Thật sự không được sao?"
>
> Trương Minh Hiên lắc đầu nói: "Thật sự không được!"
>
> Bình Tâm Nương Nương đe dọa nói: "Phòng tối của Địa Phủ ta lâu rồi không có khách!"
>
> Trương Minh Hiên sợ hãi nuốt một ngụm nước bọt, lùi ra phía sau hai bước, kêu lên oan ức: "Nương Nương, ngài không được chơi như vậy, sao có thể uy hiếp người khác chứ?"
>
> "Thật sự không được?"
>
> Trương Minh Hiên lùi ra sau hai bước, chột dạ kêu lên: "Nương Nương, ta là người có quy tắc."
>
> Bình Tâm Nương Nương nhìn Trương Minh Hiên một lúc rồi buông ra: "Đã như vậy thì thôi đi! Quay một bộ phim nói tốt về Địa Phủ vậy, có tác dụng khen ngợi, nếu như dám quay lung tung ta sẽ cho ngươi đi 18 tầng Địa Ngục."
>
> Trương Minh Hiên thở phào một hơi ở trong lòng, vội vàng nói: "Nương Nương, ta làm việc ngài cứ yên tâm đi! Bảo đảm không có sơ hở nào."
>
> Bình Tâm Nương Nương khẽ gật đầu nói: "Tốc độ nhanh một chút! Ta đi trước đây." Quay người bay đi, một đám nam nhân vạm vỡ cũng vội vàng đuổi theo.
>
> Ngọc Đế Vương Mẫu, đám người Như Lai, Thanh Loan Thải Phượng đều ào ào rời đi.
>
> Trương Minh Hiên há to miệng, ta còn có rất nhiều lời muốn nói? Ta còn muốn tiếp tục khen ngợi các ngươi, thuận tiện dự báo sự nghiệp đua xe ở Hồng Hoang trong tương lai, sao các ngươi lại chạy hết rồi?
>
> Cuối cùng Trương Minh Hiên không biết làm sao, tiếc nuối nói: "Bây giờ ta tuyên bố giải đấu xe thần Hồng Hoang lần thứ nhất kết thúc!"
>
> Rào! Tất cả mọi người tản đi khắp nơi.
>
> Trương Minh Hiên đi vào ngồi trong xe thể thao của mình, tức giận nói: "Đám người Ngọc Đế, Như Lai thật quá đáng mà, còn chưa kết thúc đã chạy rồi, thật sự không biết tuân thủ lễ nghi."
>
> Lý Thanh Nhã an ủi nói: "Bọn họ đều là người đứng đầu của một thế lực, cũng không phải là người rảnh rỗi như chúng ta."
>
>
>
>