Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 925: Mục 926

TRANG 463# 2

> Chương 925: Tiểu Ma Tiên.

>

>

>

>

>

>

> Lý Thanh Nhã quay đầu nhìn về phía đường đua: "Cái này xử lý thế nào?"

>

> Trương Minh Hiên lập tức thốt ra: "Của ta!"

>

> Lý Thanh Nhã tức giận liếc mắt một cái nói: "Sao cái này lại là của ngươi chứ?"

>

> Trương Minh Hiên nghiêm túc nói: "Là ta cầu sư phụ, Nữ Oa Nương Nương làm ra, đây chính là của ta."

>

> Lý Thanh Nhã oán giận nói: "Còn có thể chuyển nó về được sao?"

>

> Chuyền về? Đôi mắt Trương Minh Hiên sáng lên, gõ gõ kiếm Thanh Bình đặt ở bên cạnh nói: "Có cách nào không?"

>

> "Ha ha, tự mình nghĩ đi."

>

> Trương Minh Hiên cười làm lành nói: "Không phải là ta không có cách sao, lúc này mới đến cầu ngươi."

>

> Thí Thần ở trong ống tay áo Trương Minh Hiên lên tiếng: "Muốn di chuyển được lực lượng của Thánh Nhân, chỉ có lực lượng của Thánh Nhân mới làm được, tiểu chủ có..."

>

> Trương Minh Hiên thay đổi sắc mặt, lập tức quát: "Câm miệng!"

>

> Thí Thần im miệng.

>

> Trương Minh Hiên quay đầu nhìn thoáng qua Lý Thanh Nhã, ra vẻ ngạc nhiên kêu lên: "A! Đám người Thanh Tuyền đâu rồi? Sao không thấy bọn họ đến chào hỏi vậy?"

>

> Lý Thanh Nhã nhìn Trương Minh Hiên vụng về nói sang chuyện khác, cũng phối hợp cười nói: "Vừa rồi ta thấy các nàng chạy đi rồi."

>

> Trương Minh Hiên ra vẻ nhẹ nhõm nói: "Đi rồi ư! Vậy chúng ta cũng mau quay về thôi?Trời mau tối rồi."

>

> Lý Thanh Nhã gật đầu cười nói: "Ừ!" Đôi mắt đẹp mang theo ý cười, như có như không quan sát Trương Minh Hiên vài lần.

>

> Trương Minh Hiên dùng sức giẫm mạnh chân ga, xe thể thao mau chóng vọt ra ngoài.

>

> Trên đường Tây Du, xe ngựa kẽo kẹt đi tới.

>

> Tôn Ngộ Không ngồi xếp bằng ở trênxe, tức giận nói: "Quán quân tên Bình Tâm kia là thần thánh phương nào? Cũng dám đe dọa sư đệ của Lão Tôn?"

>

> Sa Ngộ Tĩnh lắc đầu cười ngây ngô, nói: "Ta cũng không biết, chưa thấy vị thần này ở Thiên Đình lần nào."

>

> Tôn Ngộ Không nghi hoặc nói: "Nghe tên hình như là người của Địa Phủ, Thập Điện Diêm La là bạn tri kỉ với Lão Tôn, đợi chút nữa phải hỏi một chút."

>

> Trư Bát Giới vội vàng kêu lên: "Hầu Ca của ta ơi, người mà Tiêu Dao Thần Quân đều phải sợ hãi, chúng ta vẫn không nên chọc vào thì tốt hơn."

>

> Đường Tam Tạng cũng vội vàng nói: "Ngộ Không, Bát Giới nói có lý đấy."

>

> Tôn Ngộ Không gãi đầu, nói: "Lão Tôn biết rồi."

>

> Đường Tam Tạng mở miệng nói: "Các độ đệ, các ngươi muốn ăn kem không? Sao sư phụ cảm thấy trời càng ngày càng nóng."

>

> Trư Bát Giới vội vàng kêu lên: "Sư phụ, Lão Trư muốn ăn."

>

> Sa Ngộ Tĩnh cũng nói: "Sư phụ, ta cũng muốn ăn."

>

> Tôn Ngộ Không kêu lên: "Cho ta hai cái."

>

> Đường Tam Tạng khẽ nói thầm: "Chuyện gì cũng không làm nhưng lại ăn nhiều."

>

> "Người nói cái gì?"

>

> Đường Tam Tạng lập tức vẻ mặt tươi cười nói: "Sư phụ nói con vất vả, định mua cho ngươi ba cái."

>

> ...

>

> Ngoài 30 tầng trời, trong một không gian độc lập, Nữ Oa Nương Nương và Chuẩn Đề Thánh Nhân đang ngồi xếp bằng trong đó.

>

> Chuẩn Đề Thánh Nhân cười ha ha nói: "Nhìn đi, ván này không phân thắng thua!"

>

> Nữ Oa Nương Nương tức giận nói: "Nếu không phải Minh Nguyệt lại phá đám nhiều lần thì lần này các ngươi thua chắc rồi."

>

> Chuẩn Đề cười tươi như hoa nói: "Chỉ có thể nói số trời theo ta."

>

> "Số trời theo ngươi ư? Thật buồn cười! Nhưng ngươi không thắng."

>

> Chuẩn Đề cười nói: "Ta tin tưởng Ngộ Không sẽ đưa ra sự lựa chọn chính xác."

>

> Nữ Oa hừ lạnh một tiếng rồi biến mất khỏi không gian.

>

> Chuẩn Đề mỉm cười, bóng người cũng mờ nhạt rồi biến mất.

>

> Bên trong cung Oa Hoàng, Nữ Oa Nương Nương vừa đi vào đã lớn tiếng kêu lên: "Thải Phượng!"

>

> Thải Phượng Tiên Tử vội vàng chạy lên trước, cung kính nói: "Nương Nương, ngài có gì phân phó?" Tim đập thình thịch, ngàn vạn không phải là hỏi tội! Ngàn vạn không phải là hỏi tội! Ngàn vạn không phải là hỏi tội!

>

> Trong mắt Nữ Oa Nương Nương tràn đầy tức giận, nói: "Đi, lấy một đám sầu riêng thần quả của Nam Hải đưa cho Minh Nguyệt, Trấn Nguyên Tử biết nên làm thế nào."

>

> Thải Phượng vui mừng trong lòng, vội vàng ngoan ngoãn nói: "Vâng!" Xoay người bước nhanh ra ngoài, trong mắt lóe ra tia sáng hung ác, lần này ta muốn tìm quả cứng nhất.

>

> ...

>

> Ban đêm, một người mặc áo đen cẩn thận đi ra khỏi đảo Huyền Không, biến thành một cái bóng mờ rồi chạy nhanh về phía đông, ẩn nấp trong màn đêm rồi biến mất không thấy gì nữa.

>

> Không lâu sau đó, trên không gian ở Thái Sơn nổi lên một trận gợn sóng, một người áo đen bịt mặt từ trong không gian đi ra.

>

> Trương Minh Hiên khẽ ồm ồm nói: "Thí Thần, xung quanh có người ư?"

>

> Giọng Thí Thần vang lên: "Yên tâm đi! Không có."

>

> Trương Minh Hiên hít một hơi thật sâu, ánh mắt kiên định nói: "Vậy thì tới đi! Chậm rãi đưa vào, tiếng động có thể nhỏ bao nhiên thì nhỏ bấy nhiêu."

>

> Phía trên Thí Thần tỏa ra một ánh sáng tạo hóa mờ ảo, sức mạnh tạo hóa kết nối với Trương Minh Hiên cẩn thận từng li từng tí.

>

> Năng lực tạo hóa vừa chạm đến cơ thể Trương Minh Hiên liền lập tức giống như vỡ sông Hoàng Hà, ùa về phía Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên kêu lên sợ hãi: "Con mẹ nó! Thí Thần, ngươi đang làm gì vậy?"

>

> Thí Thần cũng sợ hãi lêu lên: "Ta cũng không biết! Hoàn toàn mất kiểm soát."

>

> Sau một khắc, ánh sáng chói lọi nở rộ trong đêm tối, yêu ma quỷ quái ở gần đó đều cảnh giác nhìn về phía Trương Minh Hiên, trong hư không vang lên tiếng nhạc lanh lảnh, theo tiếng nhạc Trương Minh Hiên không kìm lòng được nhón chân xoay tròn nhảy lên, trong miệng còn thầm thì: "Năng lượng ba la la... sa la sa la... Tiểu Ma Tiên biến hình..."

>

> Vừa đọc chú ngữ ra, Trương Minh Hiên liền nhảy lên rồi xoay tròn, cả người áo đen biến thành váy dài màu hồng, giày trên chân cũng biến thành một đôi giày hồng, trên đùi đi một đôi tất trắng lộ ra đôi chân thon dài, trên đôi tay cũng đeo một đôi bao tay màu trắng, trong tay còn cầm một cái gậy phép thuật xinh xắn, mái tóc đen dài biến thành màu hồng phấn, trên đầu ghim hai cái nơ bướm đáng yêu, khuôn mặt cũng trở nên vô cùng dịu dàng, cả người đáng yêu giống như một tiểu công chúa.

>

> Âm nhạc kết thúc, Trương Minh Hiên hoàn thành biến thân, cúi đầu nhìn quần áo trên người mình, lập tức bụm mặt rên rỉ, hu hu kêu lên: "Nương Nương, ngài không nói đạo nghĩa. Lúc trước không phải là Alice sao? Vì sao đột nhiên biến thành Tiểu Ma Tiên rồi?!"

>

> Phía dưới cũng có một số yêu quái nhảy lên bầu trời, ngạc nhiên nghi ngờ nhìn Trương Minh Hiên.

>

> Một con yêu quái lớn tiếng kêu lên: "Này tiểu cô nương, ngươi là Tiểu Ma Tiên sao?"

>

> Còn có nữ yêu quái ngạc nhiên kêu lên mừng rỡ: "Oa, hóa ra thật sự có Tiểu Ma Tiên! Đáng yêu quá, rất muốn ôm vào trong ngực."

>

> "Mau nhìn đi, Tiểu Ma Tiên thật sự đấy, cảnh tượng biến thân vừa rồi thật sự rất đẹp."

>

> ...

>

> Tất cả yêu quái chỉ vào Trương Minh Hiên bàn tán ầm ĩ, còn có người cầm điện thoại quay video lại.

>

> Trương Minh Hiên ngẩng đầu, liếc nhìn bọn hắn một chút rồi tức giận kêu lên: "Đều cút hết cho ta!"

>

> "Oa! Giọng nói còn dễ nghe như vậy."

>

> "Đẹp! Đẹp!"

>

> "Say mê! Say mê!"

>

> "Làm sao đây, rất muốm trộm về nhà?"

>

> ...

>

> Một đám yêu quái chẳng những không rời đi mà ngược lại càng tới gần hơn, ngạc nhiên nhìn Trương Minh Hiên, giống như một khắc sau sẽ muốn nhào lên vậy.

>

> Lông mày Trương Minh Hiên hiện lên ba đường hắc tuyến, trong trẻo hừ một tiếng: "Đều cút hết cho ta! Năng lượng ba la la, Ma Tiên biến!"

>

> Vung gậy phép thuật trong tay lên, quét ra một đường gợn sóng vô hình, ở vị trí của đám yêu quái toát ra một làn khói trắng, lập tức từ trong khói trắng biến thành một đám chim nhỏ hoảng sợ bay khắp nơi.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!