TRANG 464# 2
> Chương 927: Âm mưu của Tử Vi
>
>
>
>
>
>
> Hoàng Hậu cười ha ha nói: "Đây chính là phim làm theo yêu cầu mà ngươi nói sao?"
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Chỉ là so sánh mà thôi, chỉ là khi Bình Tâm Nương Nương giành được thắng lợi mới nghĩ đến bộ phim [Kỵ sĩ U Linh] này. Nếu như Thiên Đình chiến thắng, nói không chừng ta sẽtiếp tục quay [Lôi Thần]!"
>
> Lý Thanh Nhã cười nói: "Lôi Thần? Lôi Chấn Tử hay là Tân Hoàn?"
>
> Trương Minh Hiên đương nhiên nói: "Đương nhiên là Tân Hoàn, tên tiểu tử Lôi Chấn Tử kia cũng không có gì tốt, mặt mũi xấu xí nhìn như mấy kẻ ác."
>
> “Hắt xì!” Trên Thiên Đình, Lôi Chấn Tử đang đi đến cung Tử Vi bỗng nhiên hắt xì một cái, sờ cái mũi dài nghi hoặc nói: "Chẳng lẽ bị cảm rồi?"
>
> Lôi Chấn Tử nghi hoặc một lúc rồi đem chuyện hắt xì vứt ở sau đầu, nhanh chân đi vào trong cung Tử Vi, từ phía xa cũng có thể nghe đường tiếng cười phát ra từ cung Tử Vi.
>
> Lôi Chấn Tử đi vào, trầm giọng nói: "Đại ca, có chuyện gì mà vui vẻ như vậy? Lại còn gọi ta khẩn cấp như thế?"
>
> Đại Đế Tử Vi đang đi tới đi lui ở trong cung điện, mặt mũi hồng hào cảm giác vui sướng còn lộ rõ trên mặt.
>
> Đại Đế Tử Vi vừa nghiêng đầu trông thấy Lôi Chấn Tử liền bước nhanh đi qua, nắm chặt bả vai Lôi Chấn Tử sung sướng kêu lên: "Trời cũng giúp ta! Trời cũng giúp ta! Cuối cùng cơ hội mà huynh chờ đợi cũng đã đến rồi."
>
> Lôi Chấn Tử nghi hoặc hỏi: "Cơ hội gì?"
>
> Đại Đế Tử Vi mở to miệng, đè xuống ham muốn kể ra mọi chuyện, vung tay lên lóe ra một vòng sáng bên trong đại điện, sao giăng đầy trời làm hai người giống như đứng ở trong vũ trụ.
>
> Đại Đế Tử Vi vui sướng nói: "Ngươi còn nhớ rõ lần trước Ngọc Đế và Vương Mẫu cùng phát ra tiếng cười vui vẻ, niềm vui mừng tràn ngập khắp Thiên Đình không?"
>
> Lôi Chấn Tử khẽ gật đầu nói: "Vậy thì thế nào?"
>
> Đại Đế Tử Vi buông đôi tay đang nắm chặt bả vai Lôi Chấn tử ra, lại nắm chặt tay đi tới đi lui ở trong đại điện, sung sướng nói: "Từ đó về sau huynh chỉ lo lắng có phải là Ngọc Đế cũng nhận được quân trợ giúp cho nên mới mừng rỡ như vậy. Liền mệnh Vũ Khúc Tinh Quân đi đến tìm hiểu." Quay đầu nhìn về phía Lôi Chấn Tử, ánh mắt nóng rực nói: "Ngươi đoán xem hắn dò hỏi được cái gì?"
>
> Lôi Chấn Tử lắc đầu không nói.
>
> Đại Đế Tử Vi không thèm để ý đến Lôi Chấn Tử có lệ chút nào, phối hợp sung sướng nói: "Ở trên người Ngọc Đế, Vương Mẫu, Dương Tiễn, Thất Tiên Nữ đều không đoạt được nhưng khi đi tìm tiểu tin tức của Dương Thiền thì phát hiện Dương Thiền lại không ở bên trong Hoa Sơn Linh Cảnh."
>
> Lôi Chấn Tử nhíu mày nói: "Cũng có thể là đang bế quan tu luyện."
>
> Đại Đế Tử Vi lắc đầu, đôi mắt phát sáng kêu lên: "Ngươi đoán Vũ Khúc Tinh Quân phát hiện cái gì ở trong thôn dưới chân núi Hoa Sơn?"
>
> "Cái gì?"
>
> Đại Đế Tử Vi bỗng nhiên vung nắm tay rồi vui sướng kêu lớn: "Dương Thiền lại sinh một đứa con trai ở trần gian, hơn nữa còn là thân thể bán thần, ngươi biết điều này có ý nghĩa gì sao?"
>
> Trong lòng Lôi Chấn Tử nhảy lên một cái, thốt lên: "Lệnh cấm của Luật trời, thần tiên và người thường không được kết nghĩa vợ chồng."
>
> Đại Đế Tử Vi cười ha ha nói: "Không sia! Chính là lệnh cấm của Luật trời, lúc trước Dao Cơ chính là chết dưới Luật trời này, lần này Dương Thiền tiếp tục chống lại lệnh cấm. Quả nhiên Phật Tổ không lừa ta, cơ hội của ta đến rồi. Ha ha ha!"
>
> Lôi Chấn Tử nghiêm trọng một lúc rồi lắc đầu nói: "Không đúng! Nếu như Dương Thiền thật sự sinh con, thì không thể giấu diếm được Luật trời."
>
> Trong mắt Đại Đế Tử Vi lóe lên ánh sáng nhìn xa trông rộng, nói: "Ngươi đừng quên chức vụ của Dương Tiễn, hắn chính là Thiên Thần Tư Pháp, lại có Ngọc Đế bao che, hai người hợp sức lại là có thể giấu được Luật trời." Lạnh lùng cười nói: "Người nhà của Ngọc Đế hai lần ba lượt chống lại Luật trời, tên hoàng đế ngu ngốc như hắn còn ngông cuồng lừa gạt Luật trời, lừa gạt người khác. Thật không nghĩ tới rằng lưới trời tuy thưa nhưng khó thoát, từ nơi sâu thẳm đều có số mệnh, để bản đế phát hiện chuyện này, đây là trời muốn giúp bản đế ngồi lên vị trí đó!"
>
> Lôi Chấn Tử có chút do dự, nói: "Dùng một nữ tử để làm điều đó, có phải là quá mức hèn hạ không?"
>
> Đại Đế Tử Vi hừ lạnh một tiếng: "Ngươi biết cái gì? Chỉ cần có thể giành được thắng lợi, đừng nói dùng phương pháp đùa giỡn vợ của kẻ thù, cho dù hi sinh con trai của mình thì tính cái gì?! Những điều này đều là phụ vương dạy ta!"
>
> Lôi Chấn Tử hơi cau mày, im lặng không nói.
>
> Đại Đế Tử Vi tiến lên, nhìn Lôi Chấn Tử nói: "Tiểu đệ, Phật giáo Linh Sơn, Yêu tộc ở Bắc Câu Lô Châu đều đã đồng ý ủng hộ huynh. Chỉ cần huynh vạch trần chuyện của Dương Thiền ra, khi đó sẽ chấn động trời đất, Luật trời tức giận, huynh sẽ nhân cơ hội nổi dậy đấu tranh, giành vị trí Thiên Đế dễ như trở bàn tay, nhưng ngươi nhất định phải giúp đỡ huynh! Huynh đồng ý với ngươi, nếu huynh được ngôi vị Thiên Đế sẽ phong ngươi làm Đại Đế Tử Vi, hai người chúng ta tôn vinh Tam giới."
>
> Lôi Chấn Tử thở dài một tiếng, nói: "Ta hi vọng đến lúc đó không nên làm khó Dương Tiễn, Na Tra."
>
> Đại Đế Tử Vi cười lớn, nói: "Thật không hổ là con trai tốt của Cơ gia chúng ta, rất nghĩa khí với bạn bè. Được! Đại ca đồng ý với ngươi."
>
> Lôi Chấn Tử nở nụ cười nói: "Đa tạ đại ca, chừng nào thì bắt đầu?"
>
> Đại Đế Tử Vi nghĩ một chút rồi nghiêm túc nói: "Lúc này nên sớm không nên muộn, ngày mai sẽ là lúc huynh đứng lên!"
>
> Lôi Chấn Tử khẽ gật đầu, nói: "Đạ ca, cần chào hỏi trước hai vị đồng minh kia không?"
>
> Đại Đế Tử Vi khoát tay áo, tự tin nói: "Không cần, nhiều người nhiều miệng dễđể lộ bí mật, đêm trước nổi dậy nói cho bọn hắn là được rồi. Tiểu đệ, ngươi về đi liên hệ đám thiên binh thần tướng chuẩn bị sẵn sàng trước, chờ mệnh lệnh của huynh."
>
> Lôi Chấn Tử một chữ quý như vàng, nói: "Vâng!"
>
> Đại Đế Tử Vi vung tay tản ra đại trận bao phủ trong thần cung, Lôi Chấn Tử quay đầu bước nhanh ra ngoài.
>
> ...
>
> Thời gian chậm rãi trôi đi, Địa Tiên giới đã bước vào mùa thu, hầu hết mọi người cũng đã mặc mặc áo dày mùa thu rồi, nhưng đoàn người Đường Tam Tạng lại càng chạy càng nóng.
>
> Xe ngựa kêu kẽo kẹt đi trên đường núi khô vàng, không khí xung quanh đều giống như bốc lên khói xanh, Trư Bát Giới và Sa Ngộ Tĩnh cũng ngồi vào trong xe ngựa, chỉ có Tôn Ngộ Không còn ngồi trên nóc xe ngựa ở bên ngoài.
>
> Xe ngựa bị che kín không kẽ hở, màn xe thật dày và màn cửa hai bên đều được buông xuống, bên trong mỗi người Đường Tam Tạng, Sa Ngộ Tĩnh, Trư Bát Giới đều ôm một cái chậu băng, trên mặt còn đổ mồ hôi nóng.
>
> Đường Tam Tạng tức giận nói: "Ngộ Năng, Ngộ Tinh, sao các con không học Ngộ Không một chút? Đều có năng lực lên trời xuống đất vậy mà sao các con còn sợ nóng giống người thường vậy?"
>
> Sa Ngộ Tĩnh nói: "Có chỗ sư phụ không biết, con chính là động vật trong nước biến thành, chính là không thể chịu đựng được loại thời tiết nóng bức này."
>
> Đường Tam Tạng nhẹ nhàng gật đầu, lại nhìn về phía Trư Bát Giới.
>
> Trư Bát Giới cười ngây ngô nói: "Sư phụ, Lão Trư cũng muốn thoải mái một chút! Ngài không thể chỉ chú ý bản thân mình hưởng thụ."
>
> Đường Tam Tạng lau mồ hôi nóng, rầm một tiếng thả chậu băng xuống, kêu lên: "Không được, bần tăng không chịu nổi.”
>
> Sờ tay vào ngực kẹp ra hai tấm phù, cổ tay soái khí hất lá bừa ra khỏi tay, hết lên:“Đại Thanh Thủy Phù Sắc! Huyền Băng Phù Sắc!"
>
> Trong nháy mắt một lá phù nổ tung, một dòng nước lớn bay đến văng tung tóe,giội ướt toàn bộ xe ngựa, sau một khắc lại có một lá phù khác cũng nổ tung, xe ngựa ướt đẫm bị đóng băng trong nháy mắt, hơn nữa bị đóng băng còn có ba người Đường Tam Tạng, Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tĩnh.
>
>
>
>