Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 928: Mục 929

TRANG 465# 1

> Chương 928: Hỏa Diệm Sơn

>

>

>

>

>

>

> Hai lá phù thay nhau sử dụng đúng lúc, sớm một chút dòng nước sẽ không chảy hết xe ngựa, muộn một chút phần lần lớn dòng nước sẽ trôi ra ngoài, thao tác như vậy mới là một giây đến đỉnh cao, toàn bộ phía trong xe ngựa đều bị một lớp huyền băng dày bao quanh.

>

> Trên nóc xe ngựa, Tôn Ngộ Không đang chơi điện thoại di động vặn vẹo uốn éo cái mông, nói thầm: "Quái lạ! Quái lạ! Sao Lão Tôn cảm giác được lạnh lẽo từ cái mông truyền đến đỉnh đầu vậy, chẳng lẽ tiểu hòa thượng kia nói lòng yên tĩnh đương nhiên sẽ lạnh là thật sao?"

>

> Xe ngựa tiếp tục đi về phía trước, dưới đáy xe liên tục nhỏ nước xuống mặt đất, dòng nước lạnh buốt rơi vào trên đất lại toát lên một luồng khói trắng rồi biến không còn thấy gì nữa.

>

> Rất nhanh thì huyền băng trong xe ngựa đã tan hơn bảy tám phần, nhưng bên trong vẫn còn tràn ngập không khí lạnh, cùng bên ngoài hình thành hai thế giới.

>

> Qua một lúc lâu, Đường Tam Tạng lại tiếp tục kế hoạch, tiến hành dùng phù giảm nhiệt độ, cảm giác thời tiết thật ra cũng còn rộng rãi đấy!

>

> Vào lúc chạng vạng tối, Đường Tam Tạng ngồi trong xe ngựa, trên người mặc một bộ quần áo ướt nhẹp, ôm hai tay hắt xì mấy cái, đôi môi run rẩy bầm tím, hai mắt không tinh thần nói: "Ngộ Năng, Ngộ Tịnh, hình như sư phụ cảm giác mình bị cảm rồi."

>

> Sa Ngộ Tĩnh lo lắng nói: "Sư phụ, có thể là do thời tiết quá nóng."

>

> Trư Bát Giới cũng vội vàng nói: "Sư phụ, cảm cúm cũng không phải việc nhỏ, ngài nhanh vào thế giới Hư Hoang tìm đại phu khám một chút."

>

> Đường Tam Tạng yếu ớt khẽ gật đầu, lấy điện thoại từ trong ngực ra, cũng may điện thoại di động không sợ nước sợ lửa, cũng không bị làm hỏng.

>

> Đường Tam Tạng nhấn một cái vào trên điện thoại di động, một lát sau liền mở mắt.

>

> Sa Ngộ Tĩnh quan tâm hỏi: "Sư phụ, thế nào sao?"

>

> Đường Tam Tạng hít nước mũi một chút, rồi khoanh tay nói: "Đại phu nói là ta bị cảm lạnh, nói ta chú ý giữ ấm, không cần ăn đồ lạnh, Ngộ Tịnh, đưa chăn mền cho ta."

>

> Sa Ngộ Tĩnh vội vàng nói: "Vâng!" Rồi quay đầu đi ra xe ngựa, từ trong hành lý ở càng xe phía trước lấy ra một cái chăn mỏng rồi chui trở vào đưa cho Đường Tam Tạng.

>

> Đượng Tam Tạng khoác chăn lên người, hít cái mũi, nhìn bộ dạng như sắp chết vậy.

>

> Một lát sau, một ánh sáng bay từ trong điện thoại di động ra, biến thành một người mặc đồng phục nhân viên chuyển phát nhanh, đưa một cái hộp cho Đường Tam Tạng ký nhận, sau đó lại biến thành lực lượng tín ngưỡng bay vào trong điện thoại di động.

>

> Trư Bát Giới dùng tay mở thuốc, lấy ra một cái bình gốm đựng các vị thuốc, nói thầm: "Thuốc viên Địa Hoàng sáu vị." Ngạc nhiên nhìn Đường Tam Tạng, nói: "Sư phụ, ngài cần ăn thuốc viên Địa Hoàng sáu vị à?"

>

> Đường Tam Tạng mơ mơ màng màng nói: "Đại phu nói thời tiết này dễ dàng bị cảm, có thể thấy được ta bị dương hư tinh yếu, nên cần bồi bổ."

>

> Trư Bát Giới chớp mắt, lén lút mở bình sứ ra, đổ một viên rồi nuốt vào bụng, sau đó trả bình sứ lại như không có chuyện gì xảy ra.

>

> Bệnh này đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh, nghỉ ngơi một đêm rạng sáng ngày thứ hai Đường Tam Tạng đã khỏe lại, hơn nữa cũng bị nóng tỉnh, có ý muốn lấy bănglàm mát lại sợ bị cảm lần nữa.

>

> Trời còn chưa sáng, thầy trò Đường Tam Tạng đã tỉnh rồi, ngồi xổm ở bên cạnh xe ngựa ăn cơm sáng mua qua online.

>

> Cơm sáng kết thúc, Đường Tam Tạng nói với Tôn Ngộ Không: "Ngộ Không này! Con đi điều tra một chút vì sao thời tiết lại nóng như vậy! Thật sự sư phụ không thể đi tiếp được nữa, hôm qua thiếu chút nữa sư phụ đã mất nửa cái mạng!"

>

> Sa Ngộ Tĩnh ở bên cạnh cũng kêu lên: "Đúng vậy! Đại sư huynh, thời tiết ở đây khác thường như thế, chắc chắn có yêu quái, hay là điều tra một chút cho thỏa đáng."

>

> Tôn Ngộ Không vò đầu bứt tai nói: "Rồi! Rồi! Rồi! Nhìn bản lĩnh của Lão Tôn đây."

>

> Tay sờ vào lỗ tai rồi ném một cái về phía bầu trời, một cây gậy Kim Cô nhỏ xíu lập tức biến lớn theo chiều gió, quay vòng trong không trung rồi rơi thẳng vào trong mặt đất.

>

> Tôn Ngộ Không quát: "Thổ địa, ra cho Lão Tôn."

>

> "Đến! Đến đây!" Một ông già xoay một vòng chui từ dưới đất lên, sau khi đứng vững liền cung kính hành lễ với Tôn Ngộ Không: "Thổ Địa của Hỏa Diễm Sơn bái kiến đại thánh."

>

> Tôn Ngộ Không cười hỏi: "Thổ Địa, ta hỏi ngươi, đây là vùng nào, sao lại nóng như vậy?"

>

> Thổ Địa cười ha ha nói: "Thưa đại thánh, ở đây gần sát với Hỏa Diệm Sơn cho nên mới nóng không chịu được như vậy."

>

> Tôn Ngộ Không ngạc nhiên nói: "Hỏa Diệm Sơn? Đó là núi gì? Ở đâu? Có đi qua đường đến Tây Du sao?"

>

> Thổ Địa đưa ngón tay chỉ về phía Tây, nói: "Đi sáu mươi dặm về phía Tây chính là Hỏa Diệm Sơn, lửa cháy cao tận trời kéo dài quanh năm không dứt, trải dài tám trăm dặm, không phải là bậc đại thần thông thì khó mà bay qua được."

>

> Đường Tam Tạng ở bên cạnh lo lắng nói: "Phải làm sao mới ổn đây? Các đồ đệ, các con ai có thể cõng sư phụ qua núi?"

>

> Trư Bát Giới cười ngây thơ nói: "Sư phụ, có Phật nói: Vạn vật dựa vào âm mà ôm lấy dương, trùng khí dĩ vi hòa. Vạn vật của trời đất đều khống chế lẫn nhau, ở đây đã có lửa cháy thì cũng sẽ phải có cách dập tắt lửa."

>

> Đường Tam Tạng gật đầu liên tục, đồng ý nói: "Bát Giới nói đúng, vạn vật dựa vào âm mà ôm lấy dương, thật là có đạo lý này."

>

> Trư Bát Giới cười ngây ngô nói: "Trước đây Lão Tôn tình cờ nhìn thấy trên một cuốn kinh Phật."

>

> Thổ Địa trợn to mắt nhìn Trư Bát Giới, mặt mũi ngơ ngác, câu này của Nguyên soái rõ ràng là ở đạo đức kinh, ngươi đừng nghĩ lừa ta?!

>

> Đường Tam Tạng nhìn về phía Thổ Địa, đầy chờ mong hỏi: "Thượng Thần biết cách dập lửa để qua núi sao?"

>

> Thổ Địa lấy lại tinh thần, vội vàng nói: "Thánh Tăng cũng quá đề cao tiểu thần. Đi về phía Tây Nam có một ngọn núi gọi là núi Thúy Vân, trong núi có một động tiên gọi là động Ba Tiêu, bên trong động tiên có một vị Tiên Thiết Phiến, Tiên Thiết Phiến này có một cái quạt ba tiêu, quạt một cái thì thổi lửa, quạt hai cái thì thổi gió, quạt ba cái thì đổ mưa, mới có thể dập tắt lửa của Hỏa Diệm Sơn này được." Sau khi nói xong, còn không nhịn được liếc nhìn Trư Bát Giới một chút.

>

> Tôn Ngộ Không gãi đầu, nghi hoặc nói thầm: "Núi Thúy Vân, sao lại thấyTiên Thiết Phiết lại quen như vậy chứ?"

>

> Trư Bát Giới ở một bên cười ngây ngô nói: "Đại sư huynh, ngươi đừng quên, Ngưu Ma Vương sống ở núi Thúy Vân."

>

> Tôn Ngộ Không vỗ đầu một cái, cười ha ha nói: "Hay lắm, hay lắm, thì ra là nơi ở của đại ca, Lão Tôn nhớ tới rồi, Tiên Thiết Phiến này chính là đại tẩu của ta."

>

> Quay đầu nhìn Đường Tam Tạng, nói: "Tiểu hòa thượng, ngươi tạm thời chờ một chút, Lão Tôn đi một chút rồi trở về." Nói xong liền nhảy lên cưỡi mây lướt gió bay về phía Tây Nam.

>

> Tôn Ngộ Không mới đi tám trăm dặm đã thấy một dãy núi cao xanh biếc mọc sát nhau ở phía xa, mây trời lượn lờ xung quanh, không khí vô cùng trong lành, thật không hổ là đất lành ở Hồng Hoang, động phủ của Tiên gia.

>

> Tôn Ngộ Không chớp mắt, liền thấy phía trên một tòa núi cao có một sân thượng sạch sẽ gọn gàng, trên sân thượng trồng đủ loại hoa tiên cỏ lạ, hai đội nữ yêu binh đứng canh chừngở hai bên.

>

> Tôn Ngộ Không lập tức bay đến, rơi vào trên sân thượng.

>

> Hai đội nữ yêu binh lập tức di chuyển, ngăn chặn ở trước động phủ, chỉ kiếm dài vào Tôn Ngộ Không.

>

> Một người dẫn đầu quát: "Ngươi là ai? Dám xông vào núi Thúy Vân?"

>

> Tôn Ngộ Không dừng chân, dùng tay đẩy ra kiếm dài lạnh lẽo đang chỉ vào mặt mình, cười đùa nói: "Người một nhà, người một nhà!"

>

> Người dẫn đầu trừng mắt quát: "Ai là ngươi một nhà với ngươi chứ? Người đâu, bắt hắn lại."

>

> "Vâng!" Tất cả nữ yêu đều tiến lên một bước, kiếm dài lóe ánh sáng lạnh toả ra yêu khí cuồn cuộn, đâm về phía Tôn Ngộ Không.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!