TRANG 465# 2
> Chương 929: Công chúa Thiết Phiến mở tiệc chiêu đãi Tôn Ngộ Không.
>
>
>
>
>
>
> Tôn Ngộ Không vội vàng nhảy về phía sau tránh ra, duỗi một ngón tay chỉ về phía các nàng, kêu lên: "Định!"
>
> Lập tức các yêu nữ bị định thân pháp định đứng im một chỗ, ánh mắt tràn đầy hoảng sợ.
>
> Tôn Ngộ Không không để ý tới các nàng, cười hì hì lớn tiếng kêu lên: "Tẩu tẩu! Tẩu tẩu có ở nhà không?"
>
> Cửa động khép kín bị ầm ầm mở ra, công chúa Thiết Phiến từ trong động phủ đi ra, phía sau đi theo hai hàng thị nữ ôm kiếm.
>
> Tôn Ngộ Không vừa thấy được công chúa Thiết Phiến liền vộ vàng cười chắp tay nói: "Bái kiến tẩu tẩu!"
>
> Công chúa Thiết Phiến nhìn Tôn Ngộ Không vài lần, thử hỏi thăm: "Ngươi là Ngộ Không?"
>
> Tôn Ngộ Không gật đầu liên tục, cười ha ha nói: "Là ta, là ta!"
>
> Công chúa Thiết Phiến nhoẻn miệng cười: "Thì ra là tiểu thúc đến, mau mời vào."
>
> Tôn Ngộ Không đi theo công chúa Thiết Phiến vào trong động phủ, đi qua một đường mòn là vào bên trong một phòng khách, trên phòng khách treo một cái mặt trời nhỏ tản ra ánh mặt trời ấm áp, hai bên tường trang trí một số bức tranh, hoa cỏ, còn có mấy dòng suối chảytừ vách đá xuống.
>
> Công chúa Thiết Phiến cười nói: "Tiểu thúc, mau mời ngồi!"
>
> Tôn Ngộ Không hiếm khi lễ phép, nói: "Mời tẩu tẩu ngồi trước!"
>
> Công chúa Thiết Phiết ngồi ở trước bàn trong phòng khác, Tôn Ngộ Không ngồi ở đối diện công chúa Thiết Phiến.
>
> Công chúa Thiết Phiến nhìn thị nữ đứng hầu ở bên cạnh, nói: "Đi chuẩn bị tiệc rượu, hôm nay ta muốn chiêu đãi tiểu thúc."
>
> Thị nữ cung kính cúi người hành lễ nói: "Vâng!"
>
> "Chờ một chút!" Công chút Thiết Phiến nhìn về phía Tôn Ngộ Không, cười nói: "Bây giờ tiểu thúc đã bái vào Phật giáo, không biết có kiêng rượu thịt thức ăn mặn không?"
>
> Tôn Ngộ Không lắc đầu nói: "Không kiêng! Không kiêng!"
>
> Công chúa Thiết Phiến nói: "Đi đi!"
>
> Thị nữ chậm rãi rời khỏi đại điện.
>
> Công chúa Thiết Phiến cười nhìn Tôn Ngộ Không nói: "Vẫn là lần đầu tiên tiểu thúc đến chỗ của ta đúng không?"
>
> Tôn Ngộ Không gật đầu liên tục, cười nói: "Lúc trước Lão Tôn tuổi trẻ điên cuồng, sau khi kết bái với đại ca liền gặp họa ở Thiên Đình, sau này bị trấn áp 500 năm, sau khi rời núi lại phải bảo vệ một tên hòa thượng đi Tây Thiên thỉnh Kinh, vẫn chưa có cơ hội đến đây thăm hỏi tẩu tẩu."
>
> Công chúa Thiết Phiến cười ha ha nói: "Lấy Tây kinh sao? Ta từng nghe Hồng Hài Nhi nói, năng lực lên trời xuống đất lại phải chịu một tiểu hòa thượng tức giận, thật sự là làm khó tiểu thúc, có cần ta giúp tiểu thúc đánh chết tên tiểu hòa thượng kia không?"
>
> Tôn Ngộ Không lắc đầu, có chút âm u nói: "Không cần làm phiền tẩu tẩu, phía sau tiểu hòa thượng kia có Phật giáo làm chỗ dựa, chúng ta không chọc được."
>
> Công chúa Thiết Phiến cũng thở dài một hơi, nói: "Nhớ năm đó tiểu thúc kiêu ngạo khắp thiên hạ, đại náo Thiên Cung, vô cùng tự do thoải mái? Bây giờ lại bị Phật giáo chèn ép."
>
> Tôn Ngộ Không cắn răng nói: "Chuyện đại náo Thiên Cung tẩu tẩu cũng đừng nhắc đến nữa, bây giờ nghĩ lại thật sự là quá buồn cười, cũng trách Lão Tôn trẻ người non dạ, bị đám thần tiên kia đùa giỡn giống như khỉ làm xiếc."
>
> Hai người nói chuyện một lúc, phần lớn đều đang nói về Hồng Hài Nhi mới không để bầu không khí lâm vào xấu hổ, dù sao giữa hai người cũng không còn gì để nói.
>
> Sau nửa ngày Tôn Ngộ Không mới nói: "Lần này Lão Tôn đến tìm tẩu tẩu chính là có chuyện muốn nhờ..."
>
> "Phu nhân, thịt rượuđã chuẩn bị xong."
>
> Giọng nói của Tôn Ngộ Không bị cắt đứt.
>
> Công chúa Thiết Phiến cười nói: "Bưng hết lên đi!"
>
> "Vâng!"
>
> Hai đội thị nữ bưng bàn ăn đi tới, cung kính bày đồ ăn lên bàn, sau đó rời đi.
>
> Công chúa Thiết Phiến nhìn về phía Tôn Ngộ Không, cười nói: "Tiểu thúc, có chuyện gì chúng ta lại nói sau, bây giờ cùng tẩu tẩu uống một bữa."
>
> Tôn Ngộ Không nhìn rượu thơm món ngon liền sáng mắt lên, vô cùng vui vẻ khẽ gật đầu nói: "Được! Được!"
>
> Chân tay lóng ngóng cầm lấy một bầu rượu trên bàn rồi ừng ực uống hết một ngụm, cười ha ha nói: "Rượu ngon! Rượu ngon!"
>
> Công chúa Thiết Phiến cười nói: "Tiểu thúc uống chậm một chút, rượu này được ủ bằng nước suối Hải Nhãn ở biển máu U Minh, rất nặng độ đấy."
>
> ...
>
> Một bên khác, ba người Đường Tam Tạng, Trư Bát Giới và Sa Ngộ Tĩnh trốn ở trong xe ngựa, mỗi người ôm một chậu băng.
>
> Trư Bát Giới ục ục nói thầm: "Đại sư huynh đi làm cái gì vậy? Sao còn chưa quay về nữa?"
>
> Đường Tam Tạng vuốt mồ hôi nói: "Có lẽ là Tiên Thiết Phiến kia không cho mượn quạt! Nên bây giờ Ngộ Không đang chiến đấu một trận với nàng."
>
> Trư Bát Giới lắc đầu, nói: "Sư phụ, Tiên Thiết Phiến kia và đại sư huynh chính là họ hàng, sao lại không cho mượn chứ? Theo Lão Trư thấy, nhất định Đại sư huynh lười biếng, nói không chừng bây giờ đang ăn uống thả cửa đấy! Mặc kệ chúng ta chết hay sống."
>
> Đường Tam Tạng răn dạy: “Ngộ Năng đừng nói bậy, Ngộ Không sao lại là loại khỉlười biếng kia chứ? Người trần có một câu, họ hàng ba năm không gặp cũng không thân, mấy trăm năm rồi Ngộ Không còn không qua lại với họ hàng, nơi nào còn một chút tình nghĩa chứ?"
>
> Sa Ngộ Tĩnh ở bên cạnh cười ngây ngô nói: "Sư phụ, cái này ngươi cũng không biết rồi! Đại sư huynh có qua lại họ hàng với nhà này, con trai của Tiên Thiến Phiến chính là Hồng Hài Nhi, lúc trước chúng ta đã gặp rồi đấy, đại sư huynh ở chung với hắn rất vui!"
>
> Đường Tam Tạng nhảy lên, sợ hãi kêu: "Cái gì? Hồng Hài Nhi? Hồng Hài Nhi ở Động Hỏa Vân ư?"
>
> Trư Bát Giới và Sa Ngộ Tĩnh đều khẽ gật đầu.
>
> Đường Tam Tạng vội vàng kêu lên: "Bạch Long Mã, nhanh chóng quay trở về. Chờ một chút, khoan hãy đi, nhìn kỹ dưới chân, người xuất gia lấy lòng từ bi, quét rác sợ làm thương sâu kiến, yêu quý động vật phải nhìn dưới chân. Được rồi, thôi đừng đi nữa đứng tại chỗ đừng động đây, tai nghe tám hướng mắt nhìn sáu đường, cẩn thận đừng bị động vật nhỏ đi tới đi lui đụng vào."
>
> Trư Bát Giới và Sa Ngộ Tĩnh im lặng nhìn Đường Tam Tạng, sư phụ, sao ngài phải sợ như vậy chứ!
>
> ...
>
> Trong động Ba Tiêu, Công chúa Thiết Phiến cụng ly với Tôn Ngộ Không, đều đã uống say đến mắt lờ đờ.
>
> Công chúa Thiết Phiến nằm ở trên mặt bàn, khóc lóc kể lể: "Tiểu thúc, ta khổ quá! Tên Ngưu Ma Vương khốn nạn kia ở bên ngoàitìm một con hồ ly tinh, ở bên ngoàiquấn lấy nhau cả ngày, chưa từng trở về thăm ta, đều mặc kệ ta và Hồng Hài Nhi. Hu hu hu!"
>
> Tôn Ngộ Không say khướt, bỗng nhiên vỗ mạnh vào bàn, lắp bắp kêu lên: "Sao...sao đại ca có thể như vậy chứ?! Lão Tôn xem thường nhất là loại người vô tình vô nghĩa này... bây giờ ta đi dạy bảo hắn, trút giận cho tẩu tẩu!"
>
> Công chúa Thiết Phiến cũng đỏ mắt, nghiến răng nghiến lợi nói: "Được! Ta đi với ngươi, hôm nay phải ngươi chết ta sống với con hồ ly tinh kia."
>
> Tôn Ngộ Không vẫy tay, mắt say lờ đờ lim dim cười nói: "Đúng! Đúng! Chúng ta đi với nhau."
>
> Hai người đứng lên, cùng nhau kề vai sát cánh loạng choạng đi ra ngoài.
>
> Đi ra động phủ, Tôn Ngộ Không say khướt hỏi: "Tẩu tẩu! Đại...đại ca ta ở đâu?"
>
> Công chúa Thiết Phiến chỉ về phía Bắc, híp mắt lắc lư nói: "Ở phía Nam, núi Tích Lôi."
>
> Tôn Ngộ Không nhếch miệng cười: "Được! Chúng ta đi thôi!"
>
> Hai người cưỡi mây lướt gió bay về phía Bắc, đám mây lúc thì bay trái bay phải, lúc thì bay cao bay thấp.
>
> Hộ vệ đứng trước động Ba Tiêu liếc mắt nhìn nhau, vội vàng cúi đầu xuống, không nhìn thấy! Không nhìn thấy cái gì hết!
>
>
>
>