Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 930: Mục 931

TRANG 466# 1

> Chương 930: Tôn Ngộ Không đại chiến Ngưu Ma Vương

>

>

>

>

>

>

> Tôn Ngộ Không và Thiết Phiến Công Chúa vừa đi được một lát, một người đàn ông vạm vỡ có sừng trâu cưỡi trên Tị Thủy Kim Tinh thú liền từ trên trời giáng xuống, dừng trước cửa động Ba Tiêu, cười ha ha nói: "Phu nhân. . . Phu nhân. . . Ta đã trở về."

>

> Nới lỏng dây cương, bước vào động phủ.

>

> Tât cả những nữ yêu canh giữ trước cửa đều kinh hồn bạt vía, hơi hơi run rẩy.

>

> Ngưu Ma Vương từ trong động phủ bước ra, nghi ngờ hỏi: "Phu nhân ta đâu? Sao lại không có trong động?"

>

> Nữ yêu cầm đầu hơi do dự nói: "Bẩm Đại vương, phu nhân, phu nhân. . . đã ra ngoài."

>

> Ngưu Ma Vương nhìn thoáng qua đám nữ yêu đang kinh hồn bạt vía, trong lòng bỗng chốc dâng lên một dự cảm xấu, quát lên: "Đã đi đâu?"

>

> Nữ yêu cầm đầu run một cái, vội vàng nói: "Phương bắc!"

>

> Ngưu Ma Vương hừ một tiếng, chạy về phía trước.

>

> Nữ yêu cầm đầu hơi do dự, kêu lên: "Đại vương!"

>

> Ngưu Ma Vương dậm chân quát: "Việc gì?"

>

> Nữ yêu cầm đầu khéo léo nói: "Đây là lần đầu tiên phu nhân như vậy, ngài đừng quá tức giận."

>

> Ngưu Ma Vương ngay lập tức trừng mắt, chớp mắt đã đằng đằng sát khí bay lên trời, lao thẳng về hướng Bắc. Bay chưa xa, một cặp mắt trâu đã thấy hai bóng người đang mải ôm ôm ấp ấp ở phía trước tới không kiểm soát nổi đám mây nữa, một trong hai người kia đương nhiên là vợ của mình.

>

> Ngưu Ma Vương lập tức mặt đỏ tía tai, nổi trận lôi đình, giận dữ quát một tiếng: "Gian phu lớn mật!" Khí thí cuồng bạo phát ra trong nháy mắt.

>

> Hai người bay xiêu vẹo phía trước bị khí thế của Ngưu Ma Vương thổi bịch một tiếng, giống như bị đánh một gậy, rơi từ trên đám mây xuống dòng sông như sao băng, hai cột nước văng lên ầm ầm.

>

> Tôn Ngộ Không và Thiết Phiến Công Chúa ló đầu ra khỏi dòng sông, lắc lắc nước, lập tức tỉnh rượu tới 80%.

>

> Tôn Ngộ Không ngẩng đầu nhìn Ngưu Ma Vương trên bầu trời, nhếch miệng cười nói: "Đại ca!"

>

> Ngưu Ma Vương cúi đầu lo lắng nhìn Tôn Ngộ Không, khắp người dường như bị khí đen vây quanh, nghiến răng nói: "Ngươi còn mặt mũi gọi ta là đại ca?" Hỗn Thiết Côn từ từ hiện lên trong tay, cực kỳ phẫn nộ quát: "Chết đi cho ta!"

>

> Một côn đánh xuống, mang theo uy lực kinh khủng như trời long đất lở, không chút khách khí.

>

> Ánh mắt Tôn Ngộ Không trừng lớn, nháy mắt đã bay lên trời, Kim Cô Bổng hiện lên trong tay, hét lên quái dị dốc toàn lực nghênh chiến.

>

> Bang!

>

> Một âm thanh đinh tai nhức óc vang lên trên không, dư âm va chạm cuốn đi tất cả, rừng cây phía dưới lao xao hơn mười dặm. Tôn Ngộ Không bay ngược mấy dặm, chân đạp tầng không phát ra tiếng nổ rầm rầm.

>

> Thiết Phiến Công Chúa cũng bay người lên, cưỡi mây mà đứng, trên người không dính một giọt nước không vương bụi trần, tức giận nói: "Ngươi nổi điên cái gì?"

>

> Ngưu Ma Vương tức giận kêu lên: "Ta điên? Ngươi đầu ấp tay gối cùng con khỉ kia, ngươi muốn gì hả?"

>

> Trong lòng Thiết Phiến Công Chúa dâng lên một nỗi căm tức, cười nhạt nói: "Làm sao? Ngươi được phép tìm tiểu hồ ly ở bên ngoài, lại không cho ta tìm khỉ hoang sao!"

>

> Tôn Ngộ Không ở xa xa, trên mặt khỉ vẫn còn hơi rượu choáng váng, không vừa lòng nói: "Chị dâu, lão Tôn ta cũng không phải khỉ hoáng, ta có huynh đệ hẳn hoi."

>

> Ngưu Ma Vương tức giận bừng bừng, gầm lên giận dữ: "Ai là huynh đệ với ngươi? Tên khốn dụ dỗ cả chị dâu, ta phải giết ngươi."

>

> Hắn giống như một con trâu điên lao về phía Tôn Ngộ Không, nơi nào đi qua đều ầm ầm vang dội, không khí cũng bị bóp nát, một luồng sóng khí màu trắng lóe lên.

>

> Keng!

>

> Keng!

>

> Keng!

>

> . . .

>

> Hai bóng dáng nhanh như chớp giao chiến trên bầu trời, âm thanh của côn bổng làm rung chuyển vòm trời, từng luồng khí khổng lồ kịch liệt nổ ra giữa không trung.

>

> Sức mạnh của Tôn Ngộ Không rõ ràng đang gặp bất lợi, bị Ngưu Ma Vương đánh bay hết lần này tới lần khác, gắng gượng cầm hòa.

>

> Hai người càng đánh càng xa, chiến trường lệch về phía Đường Tam Tạng.

>

> Đánh từ sáng tới tối, lại từ đêm tối tới bình minh, thế yếu của Tôn Ngộ Không ngày càng hiện rõ, nhưng Ngưu Ma Vương cũng không thể bắt được Tôn Ngộ Không trong chốc lát.

>

> . . .

>

> Trong xe ngựa, đám người Đường Tam Tạng đã ăn xong bữa sáng.

>

> Trư Bát Giới thầm oán giận: "Sư phụ, sao Hầu ca vẫn chưa trở về! Không phải hắn quên mất chúng ta đó chứ?"

>

> Sa Ngộ Tĩnh vểnh tai nói: "Nhị sư huynh, ngươi nghe xem! Có phải là có tiếng động gì không?"

>

> Trư Bát Giới vểnh tai, khẽ ồ lên một tiếng, nói: "Hình như có thật, chẳng lẽ nơi đây có nghề rèn sao?"

>

> Ba người rời khỏi xe ngựa, đứng trên càng xe đưa mắt nhìn đi, chỉ thấy phía xa xa chân trời có hai bóng người đang tranh đấu trên không, bóng dáng lập lòe nổ vang liên tục.

>

> Đường Tam Tạng lấy tay che nắng, lo lắng nói: "Không phải là Ngộ Không chứ?"

>

> Trư Bát Giới cười hớ hớ nói: "Sư phụ cứ yên tâm đi! Đại sư huynh chỉ đang bàn luận cùng Ngưu Ma Vương mà thôi."

>

> Trư Bát Giới vừa dứt lời, Ngưu Ma Vương gầm lên một tiếng trên bầu trời: "Bật Mã Ôn, ta xem ngươi là huynh đệ, ngươi lại dám dụ dỗ chị dâu."

>

> Tôn Ngộ Không ở trên trời kêu lên: "Ngưu đại ca, lão Tôn ta chỉ là uống một bữa rượu với chị dâu, sao lại thành quyến rũ hả."

>

> Ngưu Ma Vương giận tím mặt hét lên: "Ta tận mắt nhìn thấy, ngươi còn dám ngụy biện."

>

> Ầm!

>

> Một tiếng nổ vang lên trên bầu trời, Tôn Ngộ Không và Ngưu Ma Vương va vào nhau, dư âm càn quét bầu trời, phía dưới nổi lên một cơn gió lớn, trong chốc lát cát đá bay mù trời.

>

> Ba người Đường Tam Tạng, Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tĩnh vội vàng lấy tay áo che mặt, ngồi xổm xuống.

>

> Gió lớn quét qua, Đường Tam Tạng mặt mày chán nản ho khan hai tiếng, ngẩng đầu nhìn hai bóng dáng như ẩn như hiện phía xa xa bầu trời, khó tin run rẩy nói: "Ngộ Không dụ dỗ chị dâu?"

>

> Trư Bát Giới vỗ vỗ lên người, thêm dầu vào lửa nói: "Sư phụ, con đã sớm phát hiện con khỉ này không thành thật, lần này coi như xong! Bị người khác tóm gọn."

>

> Sa Ngộ Tĩnh ở bên cạnh mở điện thoại di động ra.

>

> Đường Tam Tạng hỏi: "Ngộ Tĩnh, ngươi làm cái gì vậy?"

>

> Sa Ngộ Tĩnh cười khờ nói: "Nói với Bạch Tinh Tinh cô nương một tiếng!"

>

> Trư Bát Giới vội vàng dùng tay ngăn lại điện thoại của Sa Ngộ Tĩnh, tức giận nói: "Ngươi có muốn bị con khỉ đó đánh không hả?"

>

> Đường Tam Tạng cũng nghiêm túc nói: "Ngộ Tĩnh, tình hình trước mắt vẫn chưa nắm rõ, tạm thời không nên nói với Bạch Tinh Tinh cô nương."

>

> "Vâng! Sư phụ!" Sa Ngộ Tĩnh buông điện thoại di động xuống.

>

> Đường Tam Tạng ngẩng đầu nhìn bầu trời, lo lắng nói: "Ngộ Năng, Ngộ Tĩnh, các con đi giúp Ngộ Không một tay đi."

>

> Vẻ mặt Trư Bát Giới đau khổ nói: "Sư phụ, đây là việc riêng của đại sư huynh, chúng ta chen vào có ổn không?"

>

> Đường Tam Tạng quở mắng nói: "Bát Giới, sao đến con cũng nói thế, thái độ làm người của Ngộ Không thế nào các con còn không biết rõ sao? Hắn sao có thể gây ra chuyện như vậy được? Trong đó chắc chắn có hiểu lầm."

>

> "A! Cứu mạng! Ngưu Lang. . . cứu mạng!" Một tiếng rít lên trên bầu trời, hai luồng sáng một trắng một đỏ từ phương Nam bay về phía chiến trường.

>

> Hỗn Thiết Côn trong tay Ngưu Ma Vương quét qua, bịch một tiếng đánh lên Kim Cô Bổng của Tôn Ngộ Không, Tôn Ngộ Không bị đánh ngã liền lộn nhào một cái bay lùi về sau.

>

> Ngưu Ma Vương nhân cơ hội rời khỏi chiến trường, ánh sáng trắng xuất hiện bên cạnh thân hình, vây quanh Ngưu Ma Vương, hóa thành một tiểu nữ yêu điềm đạm đáng yêu.

>

> Ánh sáng đỏ rơi xuống bên cạnh Tôn Ngộ Không, hóa thành Thiết Phiến Công Chúa lãnh khốc.

>

> Trư Bát Giới ở trên xe ngựa bên dưới, ngẩng đầu nhìn hai phe cánh trên bầu trời, ngơ ngác nói: "Sư phụ, ngài còn muốn nói gì không? Tình huống này đã rất rõ ràng rồi."

>

> Đường Tam Tạng nhìn Tôn Ngộ Không chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, không ngờ ngươi lại là một con khỉ như vậy, thầy đã nhìn lầm ngươi rồi.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!