Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 931: Mục 932

TRANG 466# 2

> Chương 931: Ngưu Ma Vương, Thiết Phiến Công Chúa ly hôn

>

>

>

>

>

>

> Ngưu Ma Vương thở hổn hển, trừng mắt nhìn Thiết Phiến Công Chúa, hét lên trong cơn giận dữ: "Ngươi muốn cùng con khỉ này ra tay với ta? !"

>

> Thiết Phiến Công Chúa cũng tức giận nói: "Đúng vậy! Trừ khi ngươi giết con hồ ly tinh kia, nếu không hôm nay ta sẽ không dừng tay."

>

> Ngọc Diện Hồ Ly cầm bảo kiếm trong tay đứng bên cạnh Ngưu Ma Vương, đáng thương nói: "Thiết Phiến tỷ tỷ, chúng ta yêu thương chân thành."

>

> Thiết Phiến Công Chúa trừng mắt nhìn nàng ta, lạnh lùng nói: "Chúng ta cũng vậy!"

>

> Cặp mắt Ngưu Ma Vương nháy mắt đỏ sọng, gầm lên giận dữ: "Bật Mã Ôn, chết đi!" Hỗn Thiết Côn giáng xuống giữa đầu Tôn Ngộ Không.

>

> Ầm một tiếng, đại chiến lại nổ ra, lần này là hỗn chiến, Thiết Phiến Công Chúa và Tôn Ngộ Không đánh nhau với Ngưu Ma Vương và Ngọc Diện Công Chúa.

>

> Ngọc Diện Công Chúa hẳn nhiên yếu hơn một bậc so với bọn họ, cho nên Ngưu Ma Vương một bên nghênh chiến, một bên còn phải bảo vệ Ngọc Diện Công Chúa, tình hình chiến đấu giằng co một thời gian.

>

> Bốn người càng đánh càng nảy lửa, đặc biệt là Thiết Phiến Công Chúa nhìn Ngưu Ma Vương thân mật bảo vệ Ngọc Diện Công Chúa hết lần này đến lần khác, lửa giận trong lòng càng dâng cao.

>

> Thiết Phiến Công Chúa chợt rút khỏi chiến trường, há miệng nhả ra một chiếc quạt ba tiêu tinh xảo, trong miệng đọc chú ngữ, quạt ba tiêu trở nên to lớn trong nháy mắt.

>

> Sắc mặt Ngưu Ma Vương thay đổi, trong miệng cũng lập tức đọc chú ngữ, đồng thời lao mình về phía Thiết Phiến Công Chúa, quạt ba tiêu chịu chú ngữ của Ngưu Ma Vương liền thu nhỏ trở lại.

>

> Ngưu Ma Vương nghiêng người đến trước mắt Thiết Phiến Công Chúa, bốn mắt nhìn nhau, trong mắt hai bên đều hiện nỗi căm phẫn đau khổ.

>

> Ngưu Ma Vương cướp lấy quạt ba tiêu, nháy mắt trở về bên cạnh Ngọc Diện Hồ Ly, kéo nàng ta nói: "Đi!" Hai người hóa thành hai luồng ánh sáng hướng về phương Nam.

>

> Ngọc Diện Công Chúa nghi ngờ nói: "Phu quân, sao chúng ta phải trốn?"

>

> Ngưu Ma Vương suy sụp nói: "Ta. . . Ta đánh không lại Thiết Phiến."

>

> Ngọc Diện Công Chúa ngạc nhiên kêu lên: "Sao có thể như vậy? !"

>

> Ngưu Ma Vương lặng lẽ không nói gì, hai người hóa thành hai luồng sáng bay về phía núi Tích Lôi.

>

> Thiết Phiến Công Chúa đứng trên không, chán nản nhìn bọn họ rời đi, hai hàng người mắt tuôn dài.

>

> Tôn Ngộ Không bay tới từ phía xa, bất mãn nói: "Chị dâu! Vì sao phải nói. . ."

>

> Nhìn Thiết Phiến Công Chúa nước mắt nhạt nhòa, lời thầm trách của Tôn Ngộ Không nhất thời không nói được nữa.

>

> Thiết Phiến Công Chúa lau lau nước mắt nói: "Chúng ta xuống thôi!"

>

> Tôn Ngộ Không ngượng ngùng gật đầu nói: "Được!" Lén lút nghĩ lại chuyện đã qua, giọng điệu của ta vừa rồi có nặng lời quá không.

>

> Thiết Phiến Công Chúa và Tôn Ngộ Không hạ xuống trước xe ngựa của Đường Tam Tạng.

>

> Ba người Đường Tam Tạng, Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tĩnh nhảy từ trên xe xuống.

>

> Đường Tam Tạng nhìn về phía Thiết Phiến Công Chúa, hỏi: "Vị này là?"

>

> Tôn Ngộ Không vội vàng giới thiệu: "Đây là chị dâu của ta, được xưng tụng là Thiết Phiến Tiên."

>

> Tầm mắt của Đường Tam Tạng dừng ở trên người Tôn Ngộ Không và Thiết Phiến Công Chúa, lén lút thở dài một hơi, Ngộ Không ơi là Ngộ Không, sao ngươi có thể gây ra chuyện thế này chứ? Hiện tại thầy thấy rất xấu hổ đó!

>

> Thiết Phiến Công Chúa thu lại cảm xúc, áy náy nói: "Đúng, ta hành động quá cảm xúc, cố tình tạo thành hiểu lầm, đã gây phiền toái cho các ngươi rồi."

>

> Ánh mắt Đường Tam Tạng sáng lên, vội vàng nói: "Ý của tiên tử là, chuyện lúc đó giữa ngươi và Tôn Ngộ Không đều là giả?"

>

> Tôn Ngộ Không liền vội vã kêu lên: "Đương nhiên là giả rồi, lão Tôn ta đây há lại làm ra loại chuyện như vậy?"

>

> Trư Bát Giới ở bên cạnh thì thầm: "Chuyện này khó mà nói chắc được."

>

> Mắt Tôn Ngộ Không ánh lên tia hung dữ quát: "Bát Giới, ngươi lại ngứa thịt hả?"

>

> Trư Bát Giới rụt cổ lại.

>

> Đường Tam Tạng vừa cười vừa nói: ""A Di Đà Phật! Là hiểu lầm là tốt rồi."

>

> Tôn Ngộ Không vò đầu bứt tai cuống quýt nói: "Chị dâu, sao lúc trước chị lại nói như vậy? Bây giờ đại ca đã hiểu lầm rồi phải làm sao đây? Hay là chúng ta cùng đi giải thích rõ ràng?"

>

> Trong mắt Thiết Phiến Công Chúa tức khắc lại ầng ậng nước, nức nở nói: "Ta kết hôn cùng Ngưu Ma Vương đã mấy vạn năm trước, vẫn luôn luôn ân ái rất nhiều, ba trăm năm trước còn may mắn sinh được một đứa con.

>

> Nhưng từ sau khi sinh được Hồng Hài Nhi, hắn gặp Ngọc Diện Hồ Ly núi Tích Luy ở yến hội, cả ngày quấn quýt cùng nàng ta, không còn quan tâm mẹ con chúng ta nữa.

>

> Hôm nay, Ngộ Không tới tìm ta. Bởi vì trong lòng buồn phiền mà uống cùng Ngộ Không mấy chén, sau đó liền gây ra sự hiểm lầm của Ngưu Ma Vương.

>

> Lúc đó, ta nhất thời buồn bực, liền nói có tư tình cùng Ngộ Không, cố ý chọc giận hắn một phen, vậy mới phát sinh ra sự việc sau đó.

>

> Ngộ Không, là chị dâu có lỗi với ngươi, gây phiền toái cho ngươi."

>

> Tôn Ngộ Không thấy dáng vẻ đau lòng của Thiết Phiến Công Chúa, vội vàng nói: "Không sao! Không sao! Lão Tôn ta không trách người. Đại ca cũng thái quá rồi!"

>

> Đường Tam Tạng chắp tay trước ngực nói: "A Di Đà Phật! Tất cả đều có giải pháp, đều là nhân duyên hòa hợp. Duyên khởi là tới, duyên hết là tan, suy cho cùng cũng chỉ tới vậy! Nữ thí chủ đừng nên cường ép thì hơn."

>

> Thiết Phiến Công Chúa lau lau nước mắt, nói: "Đa tạ đại sư chỉ điểm, từ nay về sau ta và hắn ân đoạn nghĩa tuyệt, không còn quan hệ!" Nói xong, hóa thành một luồng sáng bay về phía Tây Nam không hề ngoảnh lại.

>

> Đường Tam Tạng chắp tay trước ngực, cúi đầu thì thầm: "A Di Đà Phật, thiện tai thiện tai! Duyên tụ duyên tan, chỉ trong thoáng chốc."

>

> Trư Bát Giới ở bên cạnh nói: "Sư phụ, người làm như vậy cũng được sao? Tục ngữ có câu thà hủy mười tòa miếu cũng không phá một cuộc hôn nhân. Người khuyên người ta hủy hôn cũng không phải là việc cao tăng nên làm."

>

> Đường Tam Tạng ngẩng đầu, trong mắt ánh lên tia nhìn trí tuệ nói: "Cũng không phải là bần tăng khuyên hủy hôn, thực tế chính Ngưu Ma Vương là nguyên nhân phá hủy chuyện này, tiếp tục trì hoãn chỉ càng gây đau khổ cho Thiết Phiến Tiên.

>

> Trư Bát Giới như đang suy nghĩ gì lại gật đầu.

>

> Sa Ngộ Tĩnh ở bên cạnh chen miệng kêu lên: "Sư phụ, không có cây quạt làm sao chúng ta đi được?"

>

> Đường Tam Tạng sững sờ, nhất thời giậm chân la lên: "Này! Tiên tử xin chờ chút! Tiên tử chớ vội đi!"

>

> Tôn Ngộ Không ở bên cạnh móc lỗ tai nói: "Tiểu hòa thượng, không cần phải kêu, cây quạt vừa mới bị Ngưu Ma Vương cướp đi rồi."

>

> Đường Tam Tạng mất mát kêu lên: "Sao lại có thể như vậy? Không có cây quạt, bần tăng làm sao đi qua được? !" Quay đầu mong đợi nhìn Tôn Ngộ Không: "Ngộ Không, ngươi có thể đi cướp quạt về chứ?"

>

> Tôn Ngộ Không cuống quýt khua tay nói: "Hiện giờ lão Ngưu đang rất giận dữ, ta đây cũng không dám dây vào."

>

> Đường Tam Tạng lại mong chờ nhìn Trư Bát Giới.

>

> Trư Bát Giới cũng lắc đầu nguầy nguậy nói: "Sư phụ, Hầu ca cũng đánh không lại, lão Trư ta càng không được rồi."

>

> Bốn thầy trò mất mát trở về xe ngựa, ôm khối băng nghịch điện thoại di động, lại một ngày nữa trôi qua.

>

> Sáng sớm hôm sau, mặt trờ đỏ như lửa vừa ló ra khỏi ngọn núi, khí nóng lại bốc lên, từ xa nhìn lại bầu không khí đều đang vặn vẹo.

>

> " Đường Tam Tạng!" Một âm thanh to lớn vang lên trên bầu trời.

>

> "Ai vậy?"

>

> Đường Tam Tạng từ trong xe ló đầu ra ngoài, chỉ thấy một vị Bồ Tát đứng thẳng trên không, quanh người đều tỏa Phật quang lóng lánh.

>

> Tay Đường Tam Tạng khẽ động, trong nháy mắt tắt vội video cùng Quốc vương Nữ Nhi Quốc, vội vã xuống xe, chắp tay trước ngực cung kính cúi đầu nói: "Đường Tam Tạng bái kiến Linh Cát Bồ Tát!"

>

> Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tĩnh cũng nhảy xuống từ trong xe, vui vẻ nhìn Linh Cát Bồ Tát ở trên bầu trời.

>

> Linh Cát Bồ Tát gật đầu nói: "Phật Tổ biết các ngươi đang gặp khó khăn ở núi Hỏa Diệm, đặc biệt phái bản tọa tới giúp các ngươi."

>

> Đường Tam Tạng vui mừng nói: "Đa tạ Linh Cát Bồ Tát!"

>

> Tôn Ngộ Không ở bên cạnh cười ha hả nói: "Ngưu Ma Vương thân thiết với lão Tôn ta, cũng không cần phiền Bồ Tát tới làm to chuyện, đỡ làm tổn thương hòa khí. Cùng lắm thì lão Tôn đi núi Thiên Môn một chuyến, mời sư đệ ra tay là được."

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!