TRANG 467# 1
> Chương 932: Trái đào từ núi Phương Thốn
>
>
>
>
>
>
> Mắt của Linh Cát Bồ Tát chợt lóe lên, mang theo nụ cười như có như không nói: "Ngộ Không, có người bảo ta đưa lễ vật cho ngươi."
>
> "Lễ vật?" Tôn Ngộ Không vò đàu bứt tai nghi ngờ nói: "Thứ gì vậy? Lão Tôn ta đâu có qua lại tình cảm gì với đám người Linh Sơn kia? Chẳng lẽ là Quan Âm Bồ Tát?"
>
> Linh Cát Bồ Tát duỗi tay ra, một quả đào hiện ra trong lòng bàn tay, chỉ lớn bằng nắm tay của đứa trẻ con, so với quả đào tiên chỉ giống như người lùn chưa trổ mã hết, khác xa cả về vẻ ngoài và kích thước.
>
> Linh Cát Bồ Tát khẽ mỉm cười, quả đào trong lòng bàn tay bay lên rồi chậm rãi hạ xuống, lơ lửng trước mặt Tôn Ngộ Không.
>
> Tôn Ngộ Không nhìn Linh Cát Bồ Tát, hoài nghi cầm quả đào, tùy tiện cặn một miếng.
>
> Miệng vừa cắn xuống, ánh mắt của Tôn Ngộ Không lập tức nhìn thẳng, cảm giác chua chát quen thuộc, khóe mắt hơi đỏ lên, từng miếng một ăn hết quả đào, nắm thật chặt hạt đào, ngẩng đầu nhìn trời, cố gắng kìm lại nước mắt, lồng ngực phập phồng dữ dội chứng tỏ sự không bình tĩnh trong lòng.
>
> Đường Tam Tạng, Trư Bát Giới cũng phát hiện ra sự khác lạ của Tôn Ngộ Không, lo lắng nhìn vào hắn.
>
> Tôn Ngộ Không hít sâu mấy hơi, đè nén cõi lòng không yên, hỏi: "Ngươi. . . ngươi lấy quả đào này ở đâu?"
>
> Linh Cát Bồ Tát tỏ vẻ sùng kính nói: "Trước khi bần tăng xuống đây, Thánh giả tối cao của Phật giáo đã ban xuống qủa đào này để ta mang tới cho ngươi."
>
> Ánh mắt Tôn Ngộ Không ánh lên, nói: "Hắn. . . Hắn tên là gì?"
>
> Linh Cát Bồ Tát lắc đầu, cười nói: "Không thể nói được! Thánh giả bảo tiểu tăng nhắn với ngươi một câu: "Mộ phần ba tấc ở Thánh Sơn, một vầng trăng cong canh cánh trong lòng, Ngộ Không, sư phụ chờ ngươi ở Linh Sơn."
>
> Con ngươi của Tôn Ngộ Không chợt co rút lại, xúc động rùng mình run rẩy, là người, sư phụ. . . sư phụ tới tìm ta.
>
> Ha ha ha. . . Tôn Ngộ Không ngửa mặt lên trời vui mừng cười lớn, tiếng cười vang vọng trời cao, vang xa tới núi sông vạn dặm.
>
> Đường Tam Tạng, Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tĩnh vội vàng bịt tai lại, đặc biệt là Đường Tam Tạng phải bịt kín tai lại, ngồi xổm xuống đất, vẻ mặt đau đớn.
>
> Linh Cát Bồ Tát nhẹ nhàng đáp xuống, che trước mặt Đường Tam Tạng, nói: "Ngộ Không!"
>
> Tiếng cười điên dại của Tôn Ngộ Không ngừng lại, khuôn mặt vẫn phấn khích đỏ bừng, thân hình chợt tiến lên túm chặt áo bào của Linh Cát Bồ Tát. Gương mặt khỉ hiện lên trước mắt Linh Cát Bồ Tát, kích động hỏi: "Sư phụ ta, hắn có khỏe không? Sư phụ có nói gì khác không? Sư phụ có nhắc gì tới lão Tôn không?"
>
> Linh Cát Bồ Tát lúng túng lui về phía sau hai bước, nói: "Thánh giả đương nhiên rất khỏe."
>
> Đường Tam Tạng ở bên cạnh đứng thẳng dậy, nhìn Tôn Ngộ Không liên tục hỏi chuyện Linh Cát Bồ Tát, ngoáy ngoáy lỗ tai hét lên: "Bát Giới, con khỉ này đang nói gì với Linh Cát Bồ Tát vậy? Bọn họ có bí mật gì sao?"
>
> Linh Cát Bồ Tát và Tôn Ngộ Không cùng quay đầu nhìn về phía Đường Tam Tạng.
>
> Trư Bát Giới nhỏ giọng thầm thì nói: "Sư phụ, người nói nhỏ một chút."
>
> Đường Tam Tạng lớn tiếng hét: "Bát Giới, con nói cái gì? Thầy không nghe thấy!"
>
> Trư Bát Giới ghé sát vào tai Đường Tam Tạng, hét lớn: "Nói nhỏ một chút!"
>
> Đường Tam Tạng gật gật đầu, lớn tiếng nói: "Lần này nghe thấy rồi, thầy đã nói rất nhỏ rồi đó! Bọn họ không nghe thấy đâu."
>
> Trư Bát Giới không còn gì để nói, bọn họ cũng không phải là kẻ điếc, giọng nói của ngươi lớn như thế làm sao bọn họ không nghe thấy được?
>
> Tôn Ngộ Không trừng to mắt nhìn Đường Tam Tạng ghét bỏ, thật làm mất mặt lão Tôn ta quá.
>
> Tôn Ngộ Không lại đuổi theo Linh Cát Bồ Tát hỏi rất nhiều việc về Bồ Đề Tổ Sư, lúc lâu sau mới bình tĩnh lại trong sự kích động. Đột nhiên nghĩ tới một vài chuyện, nếu sư phụ là Thánh giả của Phật giáo, tại sao lúc trước lại không cứu ta? Để mặc lão Tôn ta bị Như Lai chèn ép năm trăm năm?
>
> Sư đệ Minh Hiên đối đầu với Phật giáo, sau này lão Tôn ta nên giúp sư phụ hay giúp sư đệ Minh Hiên?
>
> Trước kia sư phụ không cho phép ta nhắc tới danh hiệu của người, sao bây giờ là nhận quen biết với lão Tôn?
>
> Quan Âm áp Kim Cô Chú lên người lão Tôn, sư phụ có biết không?
>
> Một đống thắc mắc dâng lên trong đầu, lại cộng thêm với nghi ngờ ngày trước khi đại náo Thiên Cung, Tôn Ngộ Không càng lúc càng cảm thấy một bóng đen khổng lồ đang bao phủ bản thân mình, thao túng cuộc đời của con khỉ này. Mà sư phụ của hắn ở trong đó lại tỏ ra rất kỳ quái, tận đáy lòng thực sự không muốn nghi ngờ sư phụ, nhưng mỗi một xao động trong lòng đều khó có thể giải đáp.
>
> Vẻ mặt Tôn Ngộ Không nhất thời hơi ngẩn ngơ.
>
> Linh Cát Bồ Tát nhìn Tôn Ngộ Không, cười nói: "Thánh giả biết rõ Đại Thánh có lẽ không phải đối thủ của Ngưu Ma Vương, đặc biệt phái bản tọa dẫn theo La Hán tới hàng yêu."
>
> Tôn Ngộ Không giật mình một cái, vội vàng nói: "Bồ Tát! Ngưu đại ca có huynh đệ kết nghĩa với lão Tôn ta, không cần làm to chuyện, để ta đi khuyên nhủ một chút là được."
>
> Linh Cát Bồ Tát đánh giá Tôn Ngộ Không, gật đầu cười nói: "Cũng được! Bần tăng sẽ theo Đại Thánh đi một chuyến!" Một đám mây hiện lên dưới chân hai người bọn họ, nâng họ bay về phía Nam.
>
> Đường Tam Tạng ngoáy ngoáy lỗ tai, lớn tiếng gào lên: "Bát Giới, bọn họ đi đâu vậy?"
>
> Trư Bát Giới hét vào lỗ tai của Đường Tam Tạng, gào lên: "Bọn họ đi tìm Ngưu Ma Vương."
>
> Đường Tam Tạng mừng rỡ chắp tay trước ngực, rống to nói: "A Di Đà Phật!"
>
> Sa Ngộ Tĩnh lo lắng nhìn Trư Bát Giới, "Nhị sư huynh, sư phụ không bị điếc chứ?"
>
> Trư Bát Giới phớt lờ nói: "Yên tâm, sư phụ là Kim Thiền Tử đầu thai, sao bị thương dễ dàng như vậy được? Nghỉ ngơi một chút là ổn rồi."
>
> Đường Tam Tạng chợt quay đầu nhìn Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tĩnh, nghiêm túc hét lên: "Không được nói xấu sau lưng sư phụ!"
>
> Sa Ngộ Tĩnh: ". . ."
>
> Trư Bát Giới: ". . ."
>
> Trong động bên ngoài núi Thiên Môn, Lục Nhĩ vọt đứng dạy, sải bước thật nhanh ra ngoài, lao ra khỏi động bay về phía đảo Huyền Không.
>
> Trên đảo Huyền Không, Trương Minh Hiên đang nấu ăn trên bãi cỏ, một đám xác ve sầu vàng bày trên khay bên cạnh, xem chừng vừa mới giã đông.
>
> Nha Nha ngồi xổm bên cạnh Trương Minh Hiên, đôi mắt to ngời sáng, đảo qua đảo lại giữa Trương Minh Hiên và đám ve sầu.
>
> Trương Minh Hiên cười ha ha nói: "Muốn ăn không? Ta bảo này, ve sầu vàng chiên dầu là món ngon của nhân gian đó, qua bàn tay chế biến điêu luyện của ta lại càng là món ngon khó kiếm trong thiên hạ."
>
> Tặc lưỡi tiếc nuối nói: "Chẳng qua ve sầu vàng này chỉ là loại thường, nếu là ve sầu vàng thành tiên mới chính là món ngon khó cưỡng, còn ngon hơn cả thịt rồng, nhưng săn giết bọn chúng sau khi khai linh trí cũng quá tàn nhẫn.
>
> Nếu sau này Nha Nha muốn ăn, ba ba liền đi mua cho con, ở phố vẫn có một ít yêu quái ve sầu bán mình."
>
> "Ngon tuyệt!" Nha Nha cố sức gật gật đầu, cất giọng ngọng nghịu: "Ba ba, ngon!"
>
> Trương Minh Hiên xoa xoa đầu Nha Nha, cười nói: "Nha Nha thích ăn, sang năm ba bảo Thanh Tuyền tích trữ nhiều một chút, năm nay còn tồn quá ít, đã chẳng còn nhiều nữa."
>
> Nha Nha híp mắt cười nói: "Cô cô cũng tốt!"
>
> Trương Minh Hiên cười ha ha nói: "Đứa trẻ láu cá này, chỉ giỏi nịnh nọt người khác."
>
> Lục Nhĩ vội vàng sải bước thật nhanh đi tới, cung kính chắp tay nói: "Tiểu lão gia, có chuyện rồi."
>
> Trương Minh Hiên nghi ngờ hỏi: "Làm sao?"
>
> Lục Nhĩ nghiêm túc nói: "Phật giáo muốn ra tay với Ngưu Ma Vương."
>
>
>
>