Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 933: Mục 934

TRANG 467# 2

> Chương 933: Đại trận La Hán.

>

>

>

>

>

>

> Trương Minh Hiên đang làm nóng chảo liền dừng lại, trầm trọng nói: "Là ai?"

>

> Lục Nhĩ hơi nghiêm túc nói: "Người đến chính là Bồ Tát Linh Cát và 108 vị La Hán Kim Thân nữa, còn có người nào ẩn nấp ở một nơi bí mật gần nữa không ta cũng không rõ lắm."

>

> Trương Minh Hiên ôm chặt Nha Nha, đột nhiên đứng lên đi về phía thư điếm.

>

> Nha Nha ôm cổ Trương Minh Hiên, nhìn nồi và bếp rồi ngây thơ nói: "Kim Thiền Tử! Kim Thiền Tử!"

>

> Lần này Trương Minh Hiên không để ý đến Nha Nhan, ôm nàng lắc người trở lại bên trong thứ điếm, tiến vào sau vườn tìm thấy Lý Thanh Nhã đang đọc sách.

>

> Trương Minh Hiên đưa Nha Nha đặt ở trước mặt Lý Thanh Nhã, nói: "Ta có chuyện muốn đi ra ngoài một chút."

>

> Lý Thanh Nhã hỏi: "Cần ta đi cùng với ngươi sao?"

>

> Trương Minh Hiên cười một tiếng, nói: "Thanh Nhã tỷ tự mình ra tay thì nể mặt bọn họ quá rồi, hơn nữa thân phận của tỷ cũng không thích hợp, ta và đám người Lục Nhĩ đi một chuyến là được rồi."

>

> Lý Thanh Nhã dặn dò nói: "Chú ý an toàn!"

>

> Trương Minh Hiên khẽ gật đầu, nói: "Ta biết! Thí Thần, Thanh Bình, chúng ta đi thôi."

>

> Hai ánh sáng gào thét bay từ trong phòng ra, vừa đến gần liền biến nhỏ chui vào bên trong ống tay áo của Trương Minh Hiên, Trương Minh Hiên quay đầu đi ra ngoài.

>

> Trương Minh Hiên đi rồi, Nha Nha cong miệng mặt mũi ấm ức đứng ở bên cạnh Lý Thanh Nhã.

>

> Lý Thanh Nhã xoay người, xoa khuôn mặt non mềm của Nha Nha rồi dịu dàng nói: "Làm sao vậy? Sao Nha Nha lại tức giận rồi?"

>

> Nha Nha ấm ức nhìn Lý Thanh Nhã, nói: "Ba ba nói muốn làm Kim Thiền Tử cho con, Kim Thiền Tử của con."

>

> Lý Thanh Nhã khép sách lại để một bên rồi cười nói: "Mẫu thân làm cho con có được không?"

>

> Nha Nha cố hết sức khẽ gật đầu.

>

> ...

>

> Bồ Tát Linh Cát và Tôn Ngộ Không cưỡi mây lướt gió đi vào bầu trời núi Tích Lôi, bây giờ sắc mặt của Tôn Ngộ Không còn hơi chút hoảng hốt.

>

> Bồ Tát Linh Cát cười nói: "Đại thánh, làm phiền ngài đi khuyên giải Ngưu Ma Vương."

>

> Tôn Ngộ Không lấy lại tinh thần, trong lòng có chút lo lắng nhìn núi Tích Lôi ở phía dưới, nhưng vẫn khẽ gật đầu nói: "Được rồi! Nhìn Lão Tôn đây!"

>

> Cưỡi mây bay xuống hét lớn: "Đại ca, ta và tẩu tẩu thật sự là hiểu lầm!"

>

> Rầm! Một cây gậy sắt đâm xuyên đỉnh núi, đánh về phía Tôn Ngộ Không, trong chốc lát bột đá và bụi mù bay đầy trời.

>

> Tôn Ngộ Không bỗng nhiên quay người tránh xa ngàn mét.

>

> Một bóng người hùng vĩ bay từ trong bột đá bụi mùi ra, gào thét lên: "Tôn Ngộ Không, tên khỉ khốn nạn dám quyến rũ đại tẩu này, hôm nay ta muốn giết ngươi ăn sống óc khỉ."

>

> Keng keng keng!

>

> Một trận sắt thép va chạm vang lên ở không trung, hai người quấn lấy nhau ở trên trời, trong chốc lát cũng không thể phân thắng bại.

>

> Tôn Ngộ Không vừa đánh vừa hét: "Đại ca, ta và tẩu tẩu thật sự không có việc gì, tẩu tẩu chỉ đang chọc giận ngươi."

>

> "Oành!" Ngưu Ma Vương dung gậy đánh bay Tôn Ngộ Không, tức giận nói: "Bật Mã Ôn dám làm không dám chịu, ngươi câm miệng cho ta."

>

> Tôn Ngộ Không vừa tránh né Ngưu Ma Vương tấn công, vừa cố gắng giải thích.

>

> Nhưng mà trâu đấu đã đỏ mắt, đâu còn nghe lọt con khỉ giải thích cái gì?

>

> Ngưu Ma Vương nghe tiếng hét của Tôn Ngộ Không lại càng tức giận thêm, đôi mắt đỏ như máu lấp đầy bóng Tôn Ngộ Không, trong lòng tràn ngập hơi thở hung ác, yêu khí mênh mông tiết ra ngoài không lưu tình chút nào, khuấy động mây khói ở vạn dặm.

>

> Công chúa Thiết Phiến đang tự rót tự uống ở bên trong động Ba Tiêu, theo bản năng ngẩng đầu nhìn về phía bên ngoài, do dự một chút rồi cầm song kiếm bước nhanh ra ngoài.

>

> Trên chiến trường, một trâu một khỉ đang đánh thành một đoàn thì nghe một giọng nói to lớn vang lên trong không trung: "Ngưu Ma Vương, đừng có khoe oai!"

>

> Sau đó từng luồng ánh sáng Phật nổ tung giữa bầu trời giống như sao băng, bên trong mỗi ánh sáng Phật đều cómột vị La Hán ngồi xếp bằng, 108 vị La Hán khác nhau che kín bầu trời giống như ngôi sao, khuôn mặt giận giữ nhìn Ngưu Ma Vương.

>

> Tôn Ngộ Không tự động lùi về sau một khoảng cách, rơi vào trên một đỉnh núi.

>

> Ngưu Ma Vương ngẩng đầu nhìn bầu trời, thở mạnh cắn răng nói: "Phật giáo!"

>

> "Phu quân!" Một bóng người màu trắng bay từ đằng xa tới, rơi vào bên cạnh Ngưu Ma Vương, nhìn lên trời lo lắng.

>

> Ngưu Ma Vương tức giận nói: "Sao ngươi lại tới đây?"

>

> Trong tay hồ ly Ngọc Diện xuất hiện một thanh kiếm dài, kiên quyết nói: "Thiếp đến giúp phu quân một tay."

>

> Ánh mắt Ngưu Ma Vương lóe lên một chút nhu tình, vô ý thức nghĩ đến công chúa Thiết Phiến, trong lòng lại đau xót, bây giờ hẳn là nàng ước gì ta chết sớm một chút! Dễ dàng tự do tự tại với gian phu.

>

> Ngưu Ma Vương khẽ nói: "Chờ lát nữa ta mở ra một lỗ hổng, ngươi trốn đi! Chạy về phía Thiên Môn Sơn."

>

> Hồ ly Ngọc Diện thay đổi sắc mặt, trong mắt hiện lên một nỗi lo lắng.

>

> Ngưu Ma Vương hét lớn: "Phật giáo rác rưởi, chết đi cho ta!"

>

> Giơ gậy lên mang theo khí thế phá nát không trung đánh về phía bầu trời.

>

> 108 vị La Hán khẽ đọc: "A di đà Phật! Mở đại trận La Hán!"

>

> Một luồng ánh sáng Phật nhanh chóng nối liền giữa 108 vị La Hán tạo thành một cái lướiPhật màu vàng.

>

> Gậy Hỗn Thiết to lớn đánh vào trên lưới Phật màu vàng, nhô ra tạo thành một vòng tròn hình trụ, làm cả người 108 vị La Hán đều run lên.

>

> Sau một khắc, La Hán cùng hét lớn một tiếng khiến ánh sáng Phật trên người tỏa sáng, rầm một tiếng gậy Hỗn Thiết to lớn bị bắt ngược trở về, Ngưu Ma Vương cũng lập tức bị bắn ngược bay xuống nệnvào trên mặt đất.

>

> "Phu quân!" Hồ ly Ngọc Diện sợ hãi kêu một tiếng, vội vàng đuổi theo Ngưu Ma Vương.

>

> 108 vị La Hán đứng lên, nhanh chóng đánh về phía Ngưu Ma Vương giống như sao băng rơi xuống, chạm đến mặt đất liền văng lên 108 luồng tro bụi vây quanh Ngưu Ma Vương và hồ ly Ngọc Diện, năng lực Phật màu vàng hình thành một cái lưới vây bọn họ ở trung tâm.

>

> Ngưu Ma Vương không nghĩ nhiều mà hét lớn một tiếng, cơ bắp trên tay nhô lên, đánh một gậy về phía một vị La Hán bên cạnh.

>

> Nháy mắt có mấy vị La Hán xuất hiện ở trước gậy sắt của Ngưu Ma Vương, đồng thời nhấc gậy La Hán trong tay lên, một tiếng lớn vang lên làm cơ thể các vị La Hán đều rung lên, Ngưu Ma Vương thình thịch lùi lại hai bước, chân đạp trên mặt đất làm núi đá nổ tung tóe.

>

> Hồ ly Ngọc Diện cũng khẽ kêu một tiếng, rồi cầm kiếm tiên trong tay đâm về phía cổ một vị La Hán.

>

> Keng! Một tiếng sắt thép va chạm vang lên, kiếm tiên đâm vào trên cổ La Hán tạo thành một tia lửa, La Hán không bị thương một chút nào.

>

> Hồ ly Ngọc Diện sợ hãi kêu lên: "Làm sao có thể?"

>

> Ngưu Ma Vương cười gằn một tiếng, nói: "Đại trận La Hán, được sinh ra từ trận pháp Vạn Tiên Trận tối cao của Triệt Giáo, khi trận pháp hình thành tất cả pháp lực của La Hán sẽ kết nối thành một khối, đánh ra giống như La Hán hợp sức, chịu tấn công cũng bị tản ra trên người mỗi vị La Hán, có vinh cùng vinh có nhục cùng nhục.

>

> Hồ ly Ngọc Diện ngạc nhiên vui mừng kêu lên: "Phu quân biết trận pháp này sao? Vậy nhanh phá trận đi!"

>

> "Ta không biết!"

>

> Hồ ly Ngọc Diện im lặng nhìn Ngưu Ma Vương.

>

> Ngưu Ma Vương lại khẽ giải thích: "Trừ khi lấy pháp lực cao nhất đè ép người bày trận rồiphá trong một lần, nếu không thì không có cách nào khác, mà những La Hán Kim Thân này cũng hơi mạnh đấy!"

>

> Hồ ly Ngọc Diện đang muốn nói chuyện, lập tức có một vị La Hán vọt về phía Ngưu Ma Vương giống như sao băng.

>

> Ngưu Ma Vương nhìn ở trong mắt, quét gậy Hỗn Thiết trong tay ra, trực tiếp đánh bay vị La Hán xông tới kia làm hắn ngã lộn nhào hai cái ở không trung rồi lại vững vàng quay lại chỗ cũ.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!