Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 934: Mục 935

TRANG 468# 1

> Chương 934: Ngưu Ma Vương bị bắt.

>

>

>

>

>

>

> Sau một khắc, lại có một vị La Hán ở phía sau xông về phía Ngưu Ma Vương, trong nháy mắt Ngưu Ma Vương quay người lấy gậy làm kiếm chọc gậy Hỗn Thiết vào trên người La Hán, làm hắn bắn ngược ra sau, trượt dài trên mặt đất tạo thành một rãnh sâu.

>

> Sau đó từng vị La Hán di chuyển, người này đến người kia xông về phía Ngưu Ma Vương, thậm chí có khi hai người ba người đều đánh về phía Ngưu Ma Vương.

>

> Ngưu Ma Vương lượn vòng quanh hồ ly Ngọc Diện, gậy Hỗn Thiết trong tay vung lên tạo thành những bóng mờ, La Hán này đến La Hán khác liên tục bị hắn đánh bay ra ngoài, nhưng lại không ngừng xông lên, tiếp tục làm tiêu hao sức lực của Ngưu Ma Vương, Ngưu Ma Vương hét lên từng tiếng gầm thét.

>

> ...

>

> Trên một đỉnh núi thấp ở phía xa xa, công chúa Thiết Phiến im hơi lặng tiếng xuất hiện ở phía trên, mặt không biểu tình nhìn Ngưu Ma Vương đang rơi vào hoàn cảnh khó khăn ở bên dưới.

>

> Tôn Ngộ Không băn khoăn đứng ở trên đỉnh một ngọn núi, sốt ruột vò đầu bứt tainhìn chiến trường giằng co ở bên dưới, nắm gậy Kim Cô trong tay khi lỏng khi chặt, chặt lại lỏng.

>

> Bồ Tát Linh Cát im lặng xuất hiện ở bên cạnh Tôn Ngộ Không, mỉm cười nói: "Ngộ Không, không cần lo lắng, người xuất gia lấy lòng từ bi, chúng ta sẽ không làm hạng đến tính mạng của Ngưu Ma Vương."

>

> ...

>

> Trên chiến trường, Ngưu Ma Vương hét lớn một tiếng rồi mở miệng phun ra một cây quạt nhỏ, cây quạt đón gió biến lớn bị Ngưu Ma Vương nắm ở trong lòng bàn tay, dùng sức quạt một cái, trong chốc lát Mặt Trăng và Mặt Trời không còn ánh sáng, gió mây lượn lờ, trong nháy mắt lại mây tạnh gió nhẹ, một viên minh châu tròn trịa đang xoay vòng bay lơ lửng ở giữa không trùng.

>

> Ngưu Ma Vương trợn to mắt nhìn viên minh châu rồi gào thét lên: "Linh Cát!"

>

> Sau một khắc, 108 vị La Hán hét lớn một tiếng rồi cùng nhau xông về phía Ngưu Ma Vương, bùm bùm bùm! tất cả gậy La Hán đều đánh trên người Ngưu Ma Vương, tạo thành một quả cầu vàng chói lọi.

>

> Mu!! Một tiếng trâu rống làm rung động trời đất, sau tiếng trâu rống liền có từng ánh chớp xông ra bên ngoài quả cầu màu vàng.

>

> Sau một khắc, một tiếng sấm sét ầm ầm nổ tung, 108 vị La Hán kêu thảm bay ngược ra, một con Quỳ Ngưu một chân xuất hiện tại chỗ.

>

> Đỉnh đầu Qùy Ngưu có một cái hình bát quái, chân đạp ánh sấm sét, cơ thể phát ra ánh sáng Nhật Nguyệt, khi mở mắt ra thì có ánh chớp cao ngất trời và hơi thở thì sấm vang chớp giật.

>

> Tôn Ngộ Không ở bên cạnh trợn to mắt, sợ hãi kêu lên: "A! Thì ra bản thể của đại ca là như vậy."

>

> Khuôn mặt công chúa Thiết Phiết hơi động một chút, nhìn chằm chằm bản thể Quỳ Ngưu.

>

> Dưới chân Quỳ Ngưu bay lên đám mây sét rồi mang theo công chúa Ngọc Diện bay về phía bầu trời.

>

> "Hây!" 108 vị La Hán cùng hét lớn, Quỳ Ngưu đang bay lên lập tức dừng lại, đại trận La Hán lại lần nữa tạo thành một lưới Phật bao trùm cả bầu trời.

>

> Quỳ Ngưu ngẩng đầu nhìn lên 108 vị La Hán ở trên không, lỗ mũi phun ra từng ánh chớp, há miệng gào thét một tiếng rồi mạnh mẽ đâm về phía lưới Phật, tạo thành một tiếng vang trầm, lưới Phật bị đâm nhô lên cao, từng luồng Phật lực tạo thành sợi bao phủ lên da Quỳ Ngưu, vang lên từng tiếng xì xèo.

>

> Đầu Quỳ Ngưu đâm chặt vào lưới Phật lực, hình bát quái chuyển động phát ra ánh sáng chói lọi, hai mắt đỏ bừng, chết cũng không lùi.

>

> Tất cả 108 vị La Hàn cũng thay đổi sắc mặt, khuôn mặt đỏ bừng cố gắng cầm cự.

>

> Phanh! Một sợ Phật lực bị đứt ra.

>

> Phụt! Một vị La Hán Kim Thân ngửa mặt phun ra một ngụm máu tươi rồi rơi xuống.

>

> Hồ ly Ngọc Diện đứng ở bên cạnh Quỳ Ngưu, nhìn Quỳ Ngưu liều mạng như vậy liền che miệng khóc lóc: "Phu quân! Phu quân!" Lại ngửa đầu hét lớn: "Công chúa Thiết Phiết, ta biết ngươi ở đây, mau tới cứu phu quân đi! Ta đồng ý rời xa phu quân, cũng sẽ không xuất hiện nữa. Hu hu hu! Cầu xin ngài!"

>

> Trên đỉnh núi phía xa, sắc mặt công chúa Thiết Phiến thay đổi mấy lần, ánh mắt phức tạp nhìn hồ ly Ngọc Diện.

>

> Ùm! Quỳ Ngưu gầm lên giận giữ dùng hết toàn bộ yêu lực, tạo ra sấm sét tung tóe xuyên thủng bầu trời.

>

> Bùm! Một tiếng lớn vang lên, rốt cuộc lưới Phật lực cũng bị Quỳ Ngưu phá tan một cái động lớn, lập tức hồ ly Ngọc Diện bị Quỳ Ngưu vứt ra ngoài.

>

> Quỳ Ngưu trợn to mắt hét lớn: "Đi!"

>

> Công chúa Ngọc Diện bị Quỳ Ngưu ném về phía Đông, trong chốc lát lại rơi lệ đầy mặt, đau khổ kêu lên: "Không! Phu quân!"

>

> Sau một khắc, lưới Phật lực lại lần nữa bị khép kín lại, Quỳ Ngưu bị trùm ở trong đó.

>

> Tất cả La Hán tức giận gào lên một tiếng: "Xuống!"

>

> Đại trận La Hán nhanh chóng ép Quỳ Ngưu xuống dưới, một tiếng ầm vang đâm vào trên mặt đất.

>

> Tôn Ngộ Không sợ hãi kêu lên: "Đại ca!" Dưới chân hơi động muốn bay đi.

>

> Bồ Tát Linh Cát đưa tay chặn trước mặt Tôn Ngộ Không, cười nói: "Ngộ Không, chuyện này là sư phụ ngươi dặn dò."

>

> Tôn Ngộ Không dừng bước chân, sắc mặt khó coi biến ảo thất thường.

>

> Bồ Tát Linh Cát an ủi nói: "Ngộ Không, ngươi yên tâm đi! Chúng ta sẽ không làm hắn bị thương, đến Linh Sơn tu thành chính quả chưa chắc không phải là kỳ ngộ của hắn."

>

> 108 vị La Hán rơi xuống mặt đất, nhanh chóngdi chuyển xung quanh Quỳ Ngưu tạo thành những cái bóng mờ ảo, vây quanh Quỳ Ngưugiống như vạn Thiên La Hán, lưới Phật lực trên người Quỳ Ngưuco chặt lại.

>

> "Mu!!" Quỳ Ngưu đứng trên đất chống đỡ đại trận La Hán, phát ra tiếng rống như sấm rền, hét lớn: "Linh Cát, ngươi đi ra cho ta!"

>

> Bồ Tát Linh Cát mỉm cười, bước từng bước đứng trên đỉnh đầu Quỳ Ngưu, toàn thân tỏa ra ánh sáng Phật an lành.

>

> 108 vị La Hán cũng dừng lại đứng ở vị trí của mình, quanh người tỏa ra phật lực giống như một mặt trời nhỏ trói chặt Ngưu Ma Vương.

>

> Miệng Quỳ Ngưu phun đầy sấm sét, ngẩng đầu tức giận nhìn Linh Cát, kêu lên: "Kẻ tiểu nhân nham hiểm, có bản lĩnh thì quang minh chính đại đánh một trận với gia gia!"

>

> Bồ Tát Cát Linh khẽ lắc đầu nói: "Nếu như ngươi vẫn còn là Quỳ Ngưu lúc Phong Thần thì tự nhiên tasẽ đánh một trận với ngươi, nhưng mà trải qua cuộc chiến kia đạo cơ của ngươi đã bị chém, bây giờ không có tư cách đánh nhau với ta."

>

> Lập tức Quỳ Ngưu liền đỏ mắt, nổi giận gầm lên một tiếng, tia sấm quanh người càng mãnh liệt, sau một khắc bỗng nhiên trợn to mắt, chỉ thấy một luồng ánh sáng màu trắng đâm mạnh về phía Bồ Tát Linh Cát."

>

> Ngưu Ma Vương sợ hãi kêu lên: "Không cần!"

>

> Bồ Tát Linh Cát hơi nhíu lông mày, tiện tay vỗ một cáiliền xuất hiện một bàn tay màu vàng phóng về phía luồng ánh sáng màu trắng kia, đánh bay hồ ly Ngọc Diện giống như đập ruội, nặng nề nện ở trên đất văng lên một trận tro bụi.

>

> Bồ Tát Linh Cát giơ một tay trước ngực nói: "A di đà Phật! Phật tổ từ bi, lúc trước bản tọa muốn thả ngươi một con đường sống, ai ngờ nghiệt súc này không thay đổi tính tình hung ác, còn muốn nổi lên làm hại bần tăng, thật sự không nên phóng sinh. Được thôi! Bần tăng sẽ ra tay siêu độ ngươi, hi vọng kiếp sau ngươi có thể rộng rãitích công đức, tu thành quả thiện, cũng coi như chấm dứt một phần chấp niệm của Ngưu Ma Vương."

>

> Ngưu Ma Vương ra sức giãy dụa, gào thét lên: "Linh Cát, ngươi dám!! Trốn đi! Mau trốn đi!!"

>

> Hồ ly Ngọc Diện lắc đầu, khóe miệng chảy máu tươinằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt tươi cười như hoa nhìn Ngưu Ma Vương nói: "Phu quân! Ta không làm được việc vứt bỏ ngươi mà đi! Cho dù chết, ta cũng muốn chết ở bên cạnh ngươi."

>

> Trên ngọn núi thấp ở phía xa, sắc mặt của công chúa Thiết Phiến đã thay đổi mấy lần.

>

> "Mu!!" Ngưu Ma Vương dùng dừng giãy giụa, tia sét càng mãnh liệt, 108 vị La Hán đều bị lắc lư trái phải, sắc mặt nghiêm túc.

>

> "A di đà Phật!" Bồ Tát Linh Cát đè một tay về phía công chúa Ngọc Diện, hình thành một bàn tay màu vàng khổng lồ giống như thật ở không trung, che phủ một bầu trời nhấn về phía công chúa Ngọc Diện, bàn tay chưa rơi xuống đã khóa chặt một vùng không gian khiến công chúa Ngọc Diện không thể trốn đi đâu được.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!