TRANG 468# 2
> Chương 935: Thiết Phiến phát uy
>
>
>
>
>
>
> "Mu!! Linh Cát, nếu ngươi dám thương tổn nàng, ta sẽ giết ngươi!!"
>
> Bàn tay vẫn rơi xuống không dừng lại chút nào, ánh sáng chiếu rọi cả một vùng trời đất, công chúa Ngọc Diện nằm im trên mặt đất đắm chìm trong ánh sáng Phật màu vàng, gắng gượng ngẩng đầu nhìn Ngưu Ma Vương ở phía xa, trong mắt tràn đầy tình cảm nồng nàn.
>
> Công chúa Thiết Phiến đứng ở trên đỉnh núi thấp phía nơi xa, ánh mắt lóe lên một chút tức giận, quát: "Mở ra!"
>
> Sau một khắc, rầm! Rầm! Rầm! từng cột máu xuyên thủng mặt đất phóng lên tận trời.
>
> Ầm!
>
> Trong nháy mắt dấu tay màu vàng bị một cột máu đánh nát, Linh Cát cũng lập tức lắc người né tránh cột máu xông về phía mình.
>
> 108 vị La Hán cũng có người bị đánh bay trong chớp mắt, trận địa bị đánh phá thành mảnh nhỏ, đại trận ầm vang rồi bị phá nát.
>
> Quỳ Ngưu tránh thoát khỏi trói buộc, lập tức biến thành dáng vẻ của Ngưu Ma Vương, bay đến trước mặt công chúa Ngọc Diện rồi dìu nàng đứng lên quan tâm hỏi: "Ngọc Diện thế nào rồi? Ngươi sao rồi?"
>
> Công chúa Ngọc Diện lắc đầu nói: "Ta không sao!" Ngẩng đầu nhìn từng cây cột máu di chuyển dày đặc trong trời đất, nghi hoặc nói: "Đây là cái gì? Sao núi Tích Lôi lại có cái này?"
>
> Khóe miệng Ngưu Ma Vương co giật hai lần, nếu như mình đoán không sai thì cái này có lẽ là đại trận biển máu? Không biết công chúa Thiết Phiết sắp đặt đại trận biển máu ở núi Tích Lôi từ khi nào, vừa nghĩ đến tính mạng của mình và Ngọc Diện luôn nằm trong lòng bàn tay công chúa Thiết Phiến làm Ngưu Ma Vương không nhịn được mà rùng mình một cái, đáng sợ! Thật sự là quá đáng sợ! Đa tạ ơn không giết của nương tử!
>
> Bồ Tát Linh Cát nghiêm nghị nhìn quanh hai bên, từng câu từng chữ nói: "Đại - trận - biển - máu! Chắc là công chúa Thiết Phiến giá lâm, xin hãy ra đây gặp một chút."
>
> Tôn Ngộ Không cũng ngạc nhiên nghi ngờ nhìn xung quanh, đại tẩu? Đây là đại tẩu gây ra sao?
>
> Công chúa Thiết Phiến từng bước từng bước đi đến chiến trường, mỗi một bước rơi xuống đều có một bông sen màu đỏ tươi nâng dưới lòng bàn chân, từng bước sen tỏa ra mùi thơm ngát bốn phía.
>
> Lúc đang từng bước đi qua công chúa Thiết Phiến cũng xảy ra thay đổi, một bộ quần áo khoan thai nhẹ nhàng cũng bị cởi ra biến thành một bộ chiến giáp, phần trên chiến giáp rất là nhỏ bé để lộ bụng nhỏ trắng như tuyết, phần dưới chiến giáp bó sát vào chân dài để lộ một đôi chân vô cùng thon dài, chân đi giày chiến vai vác song kiếm, nhìn rất là oai hùng.
>
> Ngưu Ma Vương nhìn dáng vẻ quen thuộc này của công chúa Thiết Phiến liền cảm thấy trước mắt liền có chút hoảng hốt, kể từ sau khi mình kết hôn với nàng, rốt cuộc nàng cũng không chiến đấu nữa, cũng đã rất lâu rồi mình không nhìn thấy dáng vẻ này của nàng, nhớ mang máng lần gần đây nhất nhìn thấy nàng dạng này hình như là lúc bị nàng đè xuống đất đánh đập.
>
> Hồ ly Ngọc Diện cũng ngẩng đầu, ánh mắt mê ly nhìn công chúa Thiết Phiến, miệng nhỏ thì thầm: "Đẹp trai quá! Đẹp trai quá!"
>
> Bồ Tát Linh Cát nhìn công chúa Thiết Phiến, cười nói: "Công chúa, tên tiểu yêu này phóng đáng vô cớ, phá hủy phòng của người ta, ngài cho rằng đáng chết sao?"
>
> Công chúa Thiết Phiến mặt không cảm xúc nói: "Đáng chết!"
>
> Bồ Tát Linh Cát lộ ra một nụ cười hài lòng.
>
> Hồ ly Ngọc Diện không kìm lòng nổi mà rụt đầu một cái, đáng sợ quá! Đáng sợ quá!
>
> "Nhưng mà, đáng chết cũng chỉ ta có thể đến giết." Ngẩng đầu nhìn về phía Bồ Tát Linh Cát, lạnh lùng nói: "Ngươi là thứ gì? Dám động đến người của ta!"
>
> Nụ cười của Bồ Tát Linh Cát bị đông lại ở trên mặt.
>
> Hồ ly Ngọc Diện vui sướng hét lớn: "Thiết Phiến tỷ, nói được lắm!"
>
> Ngưu Ma Vương vội vàng che miệng công chúa Ngọc Diện, bà nội của tôi ơi ngươi đừng kêu.
>
> Công chúa Thiết Phiến cũng không quan tâm đến hồ ly Ngọc Diện, đưa tay chỉ lên trời quát lớn: "Đại trận biển máu thay đổi lần thứ nhất, miền của biển máu!"
>
> Ầm!
>
> Bỗng nhiên tất cả cột máu đều bị nổ tung, nước biển màu máu điên cuồng chảy ra ngoài rồi rơi xuống mặt đất, trong khoảnh khắc đã bao phủ phạm vi trăm dặm tạo thành một biển máu, bên ngoài trăm dặm lại không dính một giọt nước nào, tạo thành hai bên thế giới khác nhau.
>
> Tất cả đám người Tôn Ngộ Không, 108 vị La Hán, Ngưu Ma Vương và hồ ly Ngọc Diện đều bị ép bay lên không trung, đứng lơ lửng ở phía trên biển máu.
>
> Chân công chúa Thiết Phiến đạp vào một đầu ngọn sóng màu máu, lạnh lùng nói: "Bồ Tát Linh Cát, ra tay đi! Để ta xem Phật giáo ngươi có thủ đoạn gì, lại dám ức hiếp đến trên đầu ta."
>
> Bồ Tát Linh Cát mỉm cười nói: "Lần này bản tọa đến chỉ vì Ngưu Ma Vương, vốn không muốn đánh nhau với công chúa, nhưng công chúa đã mời nhiều lần như vậy, bản tọa cũng chỉ có thể bêu xấu." Ném gậy đầu rồng trong tay ra.
>
> "Ào!" Gậy đầu rồng hóa thành một con rồng vàng, lượn vòng rồi bay về phía công chúa Thiết Phiến.
>
> Hồ ly Ngọc Diện sợ hãi kêu lên: "Thiết Phiến tỷ tỷ, cẩn thận!"
>
> Công chúa Thiết Phiến hừ lạnh một tiếng, nói: "Chỉ được mẽ ngoài mà thôi!" Phía sau bay ra một thanh kiếm dài, mọi người chỉ cảm thấy một ánh sáng lạnh xẹt qua trước mắt, theo bản năng nheo mắt lại.
>
> "A!" Một tiếng gào thét đầy đau đớn vang lên.
>
> Đám người vội vàng mở mắt nhìn qua thì thấy một thanh kiếm dài đóng chặt rồng vàng vào trong không trung, máu rồng chảy ào ào vào trong biển máu, rồng lớn vặn vẹo cố gắng tránh thoát nhưng không thể di chuyển chút nào.
>
> Hồ ly Ngọc Diện hơi há to miệng, khuôn mặtvô cùng sợ hãi nói: "Phu quân, Thiết Phiến tỷ tỷ là tu vi gì?"
>
> Ngưu Ma Vương nói: "Khi ta gặp nàng ở mấy vạn năm trước, nàng còn đang du lịch xung quanh Hồng Hoangvì muốn khám phá cảnh giới Đại La. Khi đó ta chỉ nàng vài câu, cũng vì vậy mà kết duyên, ngươi đoán bây giờ nàng tu vi gì?"
>
> Hồ ly Ngọc Diện hiểu rõ rồi khẽ gật đầu, cảm thán nói: "Cuối cùng ta cũng biết vì sao ngươi sợ Thiết Phiến tỷ tỷ như thế, thì ra là đánh không lại!"
>
> Lập tức Ngưu Ma Vương bị kiềm hãm lại, nói mò lại nói thật cái gì.
>
> Bồ Tát Linh Cát sợ hãi kêu lên: "Hộ pháp Kim Long của ta!" Bỗng nhiên lao về phía Kim Long.
>
> Đầu sóng dưới chân công chúa Thiết Phiến ào ào dâng lên, giống như một con rồng máugào thét đẩy công chúa Thiết Phiến về phía Bồ Tát Linh Cát , trong tay nắm chặt một thanh kiếm dài khác.
>
> Ầm! Rồng máu và Bồ Tát Linh Cát đâm vào nhau, ánh sáng Phật lóe lên cùng với ánh kiếm rét lạnh, dòng máu ầm ầm rơi xuống nhấc lên từng cơn sóng lớn.
>
> Kết quả trên bầu trời cũng xuất hiện ở trước mặt mọi người.
>
> Chỉ thấy Bồ Tát Linh Cát dùng một tay đánh nát đầu công chúa Thiết Phiến, kiếm dài của công chúa Thiết Phiến cũng đâm xuyên ngực Bồ Tát Linh Cát.
>
> Hồ ly Ngọc Diện lắp bắp nói: "Thiết...Thiết Phiến tỷ tỷ chết rồi sao?"
>
> Bồ Tát Linh Cát cũng không thể tin nổi, như vậy là kết thúc rồi sao? Nữ nhân này ngốc sao? Lối đánh một mạng đổi một mạng sao?!
>
> Tôn Ngộ Không cũng không thể chấp nhận được, kêu lên: "Thiết Phiến tẩu tẩu?!"
>
> Phụt! Một ánh sáng lạnh bay từ trong biển máu ra đâm vào giữa lưng Bồ Tát LinhCát, lại một công chúa Thiết Phiến nữa xuất hiện ở phía sau Bồ Tát Linh Cát, dùng kiếm dài đâm xuyên qua tim hắn.
>
> Công chúa Thiết Phiến ở phía trước biến thành một giọt máu rồi rơi vào trong biển máu.
>
> Cả người Bồ Tát Linh Cát run rẩy, liên tiếp chịu đựng hai vết thương trí mạng khiến sắc mặt trở nên vô cùng tái nhợt.
>
> Đột nhiên xông lên trước tránh thoát khỏi kiếm dài, rồi phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt vô cùng khó coi nhìn về phía công chúa Thiết Phiến nói: "Đây chính là máu Thần Tử trong truyền thuyết sao?"
>
> Công chúa Thiết Phiến cũng nghi ngờ nhìn Bồ Tát Cát Linh, nói: "Dám lấy mạng đổi mạng với một loạt biển máu của chúng ta, ngươi có phải ngu ngốc không?"
>
> "Ha ha ha!" Ngưu Ma Vương phát ra tiếng cười vui sướng.
>
> Công chúa Thiết Phiến nhướn mày, cúi đầu nhìn về phía Ngưu Ma Vương, quát lớn: "Ngươi câm miệng cho ta!"
>
> Ngưu Ma Vương lập tức im miệng lại, cúi đầu không dám nói nhiều một câu.
>
> Hồ ly Ngọc Diện vui sướng kêu lên: "Thiết Phiến tỷ tỷ vô địch!!"
>
>
>
>