Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 936: Mục 937

TRANG 469# 1

> Chương 936: Trương Minh Hiên đến

>

>

>

>

>

>

> Công chúa Thiết Phiến hừ lạnh một tiếng, rồi nhìn Bồ Tát Linh Cát nói: "Ngươi là tên hòa thượng ngu nhất mà ta từng gặp."

>

> Sắc mặt Bồ Tát Linh Cát cũng rất xấu xí, mình chưa từng đánh nhau với tu sĩ biển máu, lúc trước chỉ là nghe nói công pháp biển máu có sở trường là máu Thần Tử, cũng chưa bao giờ được lãnh giáo nên tạm thời sơ suất.

>

> Công chúa Thiết Phiến khẽ vẫy tay, kiếm dài đâm chặt rồng vàng bay trởlại trong tay công chúa Thiết Phiến, rồng vàng đã khô quắt biến thành một cây gậy khô héo lắc lư bay trở về trong tay Linh Cát.

>

> Công chúa Thiết Phiến quát lạnh nói: "Nếu đã đến đây, vậy tất cả ở lại đi! Biển máu hóa kiếm!"

>

> Biển máu trăm dặm lập tức sôi trào lên, từng thanh kiếm màu đỏ bay ra từ trong biển máu, thân kiếm lộng lẫy giống như được đúc ra từ huyết ngọc, thẳng tắp chỉ vào bầu trời.

>

> "Đi!"

>

> Vụt! Vụt! Vụt! Vô số kiếm máu phóng lên trời cao.

>

> 108 vị La Hán cùng hét lên: "Đại trận La Hán!"

>

> Bồ Tát Linh Cát cũng vội vàng lùi ra xa công chúa Thiết Phiến, đỉnh đầu dâng lên một đóa khánh vân, bên trên khánh vân hội tụ ba bông hoa ngũ khí triều nguyên, từng tia khí điềm lạnh rơi xuống khánh vân bảo vệ quanh người Linh Cát.

>

> Bùm bùm bùm! Từng thanh kiếm máu đâm vào bên trên khánh vân, phát ra từng tiếng nổ ầm vang, màu máu vấy bẩn khánh vân khiến thân thể Bồ Tát Linh Cát run rẩy không ngừng ho ra máu, bước chân lảo đảo.

>

> 108 vị La Hán phát ra từng tiếng kêu thảm thiết, trong nháy mắt tất cả đều bị kiếm máu đâm xuyên, từng thi thể một rơi từ trên tường vân xuống trong biển máu, chìm nổi ở trên mặt biển.

>

> "Đủ rồi!" Một tiếng hét lớn vang lên.

>

> Trên mặt biển máu bốc cháy lên một tầng lửa lớn, trong chớp mắt biển máu ngập trời biến thành biển lửa ngập trời, kiếm máu đang phun trào cũng đều bị hư hại.

>

> Công chúa Thiết Phiến vội vàng bay lên trên trời, rơi vào trước mặt hai người Ngưu Ma Vương, cảnh giác nhìn bốn phía.

>

> Một ánh sáng Phật tỏa ra trong không trung, có một vị lão hòa thượng ngồi xếp bằng trong ánh sáng Phật.

>

> Bồ Tát Linh Cát thở phào một hơi, vội vàng cung kính nói: "Bái kiến Phật dược sư Lưu Ly!"

>

> Ngưu Ma Vương nghiêm túc nói: "Không xong, là thượng cổ Phật của Đại Thừa Phật giáo!"

>

> Phật dược sư Lưu Ly vung tay lên, một ánh sáng Phật bao phủquanh người Bồ Tát Linh Cát, sau đó nhanh chóng chữa trị.

>

> Phật dược sư Lưu Ly nhìn Ngưu Ma Vương, nói: "Thí chủ Ngưu Ma Vương chém giết nhiều người ở Tây Ngưu Hạ Châu khiến thiên hạ đều căm ghét, cơ thể nhuộm đầy sát nghiệp. Phật tổ từ bị nguyện lấy Phật pháp vô thượng gạt bỏ hơi thở hung ác của thí chủ để tu thành chính quả, thí chủ hãy đi theo tiểu tăng đến Linh Sơn một chuyến!"

>

> Công chúa Thiết Phiến cầm song kiếm trong tay, lông mày lưỡi mác giương lên muốn đi lên đánh nhau.

>

> Ngưu Ma Vương kéo công chúa Thiết Phiến lại, cất bước tiến lên nói: "Thượng cổ Phật tự mình ra tay, lại từ chối chính là không biết tốt xấu. Ta đi theo ngươi đến Linh Sơn, ngươi hãy thả các nàng ra."

>

> Hồ ly Ngọc Diện sợ hãi kêu lên: "Phu quân!"

>

> Công chúa Thiết Phiến tức giận kêu lên: "Ta xem ai dám cướp người từ trong tay ta, nếu chọc giận ta, ta sẽ mở đường nối của biển máu hướng dẫn vô tận Tu La tàn sát Linh Sơn của ngươi."

>

> Phật dược sư Lưu Ly không chịu được mà nhíu mày, giọng điệu hơi chậm một chút, nói: "Thí chủ Ngưu Ma Vương đi Linh Sơn chưa chắc là chuyện xấu, Phật tổ có 84000 cách dạy bảo, nói không chừng thí chủ Ngưu Ma Vương có thể tự tìm được cách chữa trị đại đạo bị tổn thương."

>

> Ngưu Ma Vương cười gằn một tiếng, không hề tin hắn.

>

> "Ai... sao Phật giáo các ngươi cứ nhiều chuyện như vậy chứ? Muốn mang Quỳ Ngưu đi đã hỏi ta chưa?" Một giọng nói vang lên ở không trung.

>

> Không gian bị xé rách trong nháy mắt, một đoàn người ở bên trong đi ra, Trương Minh Hiên, Lục Nhĩ, Vô Chi Kỳ và Sắc Tà.

>

> Phật dược sư Lưu Ly nhìn về phía Trương Minh Hiên, nhíu mày rồi cười chào hỏi: "Bái kiến Tiêu Dao đạo hữu!"

>

> Trương Minh Hiên tùy tiện chắp tay, lạnh lùng nói: "Phật giáo các ngươi thật sự là oai phong! Ngay cả Quỳ Ngưu sư huynh cũng dám bắt, đừng nói cho ta các ngươi không biết thân phận của hắn."

>

> Phật dược sư Lưu Ly bình thản nói: "Duyên tụ duyên tan, như nước như sấm, Quỳ Ngưu đã hết duyên phận với Triệt giáo các ngươi, bây giờ có duyên với Phật giáo chúng ta."

>

> Trương Minh Hiên nhíu mày, quát: "To gan, vật cưỡi của sư phụ ta ngươi cũng dám nói có duyên sao?"

>

> Phật dược sư Lưu Ly cười nói: "Lời này là Phật mẫu nói."

>

> Trương Minh Hiên không chút lưu tình nói: "Cũng có lúc Phật mẫu tính sai, ta còn nói ta và Linh Cát có duyên đấy! Ngươi có thể đưa hắn cho ta sao?"

>

> Phật dược sư Lưu Ly vui mừng cười nói: "Thí chủ Tiêu Dao quả nhiên có tuệ tâm, quả thật Linh Cát có duyên với ngươi."

>

> Lập tức Trương Minh Hiên trợn to mắt, tên này sẽ không thật sự đưa Linh Cát cho ta đấy chứ? Ta phải trả lời muốn hay không muốn đây?

>

> Bồ Tát Linh Cát không nhịn được kêu lên: "Cổ Phật!"

>

> Phật dược sư Lưu Ly cười nói: "Nhưng không phải Linh Cát đi theo ngươi mà là ngươi có duyên với Phật giáo chúng ta, phải vào Phật giáo tu thành Phật Đà chính quả, Linh Cát sẽ thành Bồ Tát hầu bên cạnh ngươi."

>

> Trương Minh Hiên trợn mắt nhìn Phật dược sư Lưu Ly, không nhịn được hỏi: "Ngươi nói lời này có sợ bị sư phụ ta đánh chết không?"

>

> Phật dược sư Lưu Ly co giật khóe miệng, nói: "Không sợ! Giáo chủ Thông Thiên xem trọng đạo lý nhất, lúc trước chính ngươi nói ngươi là sư đệ của Ngộ Không, nếu là sư đệ của Ngộ Không thì đương nhiên có duyên với Phật giáo chúng ta."

>

> Trương Minh Hiên phun một ngụm, tức giận nói: "Cướp từ đoạt lý, ta nói là sư đệ của Hầu ca thì sao chứ? Có vấn đề sao?! Không thể không nói các ngươi kém xavới Quan Âm, Quan Âm đã biết chuyện này từ sớm nhưng nàng vẫn không bao giờ lải nhải, biết vì sao không? Bởi vì đây là sự phật! Cho dù đến trước mặt hai vị giáo chủ Phật giáo, ta cũng dám nói như vậy, Tôn Ngộ Không là sư huynh của ta!"

>

> Phật dược sư Lưu Ly lạnh lùng nói: "Nhưng ngươi không nói với Ngộ Không rằng sư phụ ngươi và sư phụ Ngộ Không cũng không hợp nhau!"

>

> Tôn Ngộ Không sợ hãi kêu lên: "Cái gì?" Không thể tin nhìn về phía Trương Minh Hiên, đệ dám lừa ta?!

>

> Trương Minh Hiên mỉm cười nhìn Tôn Ngộ Không, sau đó tức giận nói: "Có gì phải kỳ quái chứ, trưởng bối không hợp là chuyện của trưởng bối, liên quan gì đến bọn tiểu bối chúng ta chứ? Dù sao Phật cũng có nói rằng, có cùng một gốc thì phải đoàn kết hòa thuận."

>

> Phật dược sư Lưu Ly chắp tay trước ngực mỉa mai cười nói: "Thiện tai! Thiện tai! Đạo hữu thật sự là tốt bụng, bần tăng bái phục!"

>

> Trương Minh Hiên khoát tay áo nói: "Không có việc gì liền cút đi! Có ta ở đây, các ngươi không thể động đến Ngưu Ma Vương."

>

> Phật dược sư Lưu Ly im lặng một chút rồi thở dài nói: "Thôi được rồi! Duyên phận giữa thí chủ Ngưu Ma Vương và Phật giáo chúng ta còn chưa đến, ngày khác bần tăng lại đến độ hắn." Hóa thành một ánh sáng Phật, Phật dược sư Lưu Ly và Bồ Tát Linh Cát biết mất không thấy nữa.

>

> Công chúa Thiết Phiến hừ lạnh một tiếng, hét lên: "Đại trận biển máu! Tan!"

>

> Biển máu đang bao phủ trăm dặm lập tức chìm vào trong đất, mặt đất trở về với hình dạng ban đầu, chỉ là có chút tan hoang, ngọn núi xung quanh bị sụp đổ thành từng đống.

>

> Công chúa Thiết Phiến không nói câu nào, quay đầu bay về phía núi Thúy Bình.

>

> Hồ ly Ngọc Diện lớn tiếng kêu: "Thiết Phiến tỷ tỷ, cám ơn ngươi!"

>

> Công chúa Thiết Phiến dừng lại, nói: "Đừng cho rằng là ta đang cứu ngươi, bởi vì ta muốn tự tay giết ngươi."

>

> Lập tức hồ ly Ngọc Diện bị dọa sợ tới mức rụt cổ một cái.

>

> Công chúa Thiết Phiến tiếp tục bay về phía xa, trong nháy mắt đã biến mất không thấy gì nữa.

>

> Trương Minh Hiên gãi đầu một cái, cảm thán nói: "Lão Ngưu ơi Lão Ngưu! Không có năng lực kia thì mở hậu cung cái gì chứ!"

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!