Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 937: Mục 938

TRANG 469# 2

> Chương 937: Trương Minh Hiên và Tôn Ngộ Không mỗi người đi một ngả.

>

>

>

>

>

>

> Ngưu Ma Vương xấu hổ cười nói: "Sư đệ, ta cũng không muốn, nhưng mà ngươi biết đấy, có đôi khi động tâm chính là cảm giác trong nháy mắt, muốn ngăn cũng không ngăn được."

>

> Trương Minh Hiên tức giận nói: "Ngươi còn giở trò si tình với ta, còn không mau đuổi theo."

>

> "A!A!" Ngưu Ma Vương vội vàng đuổi về phía công chúa Thiết Phiến, hét lớn: "Thiết Phiết chờ ta một chút!"

>

> Tôn Ngộ Không bay đến trước mặt Trương Minh Hiên, sắc mặt khó coi nói: "Ngươi không phải là sư đệ của ta?"

>

> Trương Minh Hiên nhấn mạnh: "Là đệ!"

>

> Tôn Ngộ Không tức giận nói: "Ngươi không phải! Ngươi biết sư phụ ta là Phật giáo, nhưng ngươi vẫn luôn đối đầu với Phật giáo, ngươi đang lợi dụng ta!"

>

> Trương Minh Hiên nhìn bộ dáng tức giận của Tôn Ngộ Không, lập tức im lặng, lời nói dối dài tràng giang đại hải sớm nghĩ kỹ trong lòng biến mất không còn, thở ra một hơi dài rồi khẽ gật đầu nói: "Không sai! Ta đã biết từ lâu rồi, ta lợi dụng ngươi."

>

> "Đệ..." Đột nhiên Tôn Ngộ Không vung nắm đấm lên, mặt mũi tràn đầy giận giữ muốn đánh về phía Trương Minh Hiên.

>

> Lục Nhĩ và Vô Chi Kỳ hơi di chuyển, theo bản năng muốn đi ngăn cản, nắm đấm của Tôn Ngộ Không lơ lửng giữa không trung không rơi xuống, mặt khỉ hung ác, nắm đấm run rẩy.

>

> Trương Minh Hiên ngẩng đầu ưỡn ngực nhìn thẳng Tôn Ngộ Không, nói: "Mặc dù đệ lừa huynh, nhưng đệ có thể thề, Trương Minh Hiênđệ chưa bao giờ có lỗi với huynh, đệ giúp huynh ngăn được chú Kim cô của Đường Tam Tạng, giúp huynh tìm được huynh đệ, giúp huynh tìm hiểu tin tức của mẫu thân huynh, đối với Tôn Ngộ Khônghuynh,đệ không thẹn với lương tâm."

>

> Tôn Ngộ Không tức giận nói: "Sư phụ ta thì sao! Ngươi lợi dụng ta đối phó sư phụ ta..."

>

> "Tôn Ngộ Không, huynh cho rằng sư phụ huynh thật sự xem huynh là đồ đệ sao?"

>

> "Ngươi nói cái gì?" Ánh mắt Tôn Ngộ Không lóe lên ánh sáng hung ác, bắt lại vạt áo rồi kéo Trương Minh Hiên qua, bốn mắt nhìn nhau!

>

> Tôn Ngộ Không nhìn thẳng vào mắt Tôn Ngộ Không, nói: "Cho dù huynh tức giận đệ cũng phải nói, ông ta vốn không xem huynhlà đồ đệ, huynhnghĩ một chút những hành động khi huynh vừa xuất sư, đại náo Long Cung cướp vũ khí, đần độn đại náo Địa phủ tạo ra uy danh, sau này lại đại náo Thiên Cung ăn bàn đào trộm kim đan lập thành uy danh Tề Thiên Đại Thánh, sau này lại bị Như Lai đè dưới núi Ngũ Chỉ Sơn, 500 năm sau lại bảo vệ hào thượng đi thỉnh kinh.

>

> Huynh cũng không nghi ngờ một chút nào sao? Không cảm giác quá khéo sao? Bây giờ huynh còn cảm thấy huynh có thể đại náo Thiên Cung sao? Sư phụ huynh là Thánh Nhân cao nhất Phật giáo, Như Lai dựa vào cái gì dám trấn áp huynh? huynh có nghĩ tới không!"

>

> Tôn Ngộ Không mất hồn buôn vạt áo Trương Minh Hiên ra, lảo đảo lùi lại hai bước.

>

> Giọng nói Trương Minh Hiên chậm dần, nói: "Ngộ Không trở về đi! Nữ Oa Nương Nương còn đang chờ huynh đấy."

>

> Tôn Ngộ Không ngửa mặt lên trời cười ha ha, chảy xuống hai hàng nước mắt, kêu lên: "Lừa đảo! Đều là lừa đảo! Ngươi lừa ta, ông ta cũng lừa ta, các ngươi đều lừa ta!! Ha ha ha ha!" Nháy mắt biến thành một luồng sáng bay về phía đông.

>

> Lục Nhĩ, Vô Chi Kỳ theo bản năng muốn đuổi theo.

>

> Trương Minh Hiên thở một hơi dài rồi nói: "Đừng đuổi, để huynh ấy đi thôi! Có lẽ bây giờ huynh ấy cần yên tĩnh một chút."

>

> Lục Nhĩ, Vô Chi Kỳ dừng bước.

>

> Lục Nhĩ thở dài nói: "Bây giờ có lẽ tứ đệ rất là khó chịu!"

>

> Trương Minh Hiên thở dài nói: "Những chuyện này, sớm hay muộn huynh ấy cũng sẽ biết, chỉ là không nghĩ tới ngày này sẽ đến sớm như vậy. Ta vốn cho rằng Phật giáo sẽ tuân thủ phần hiểu ngầm này, giữa chúng ta đều không cần vạch trần lẫn nhau, đợi đến trở về từ Tây Du lại cho Ngộ Không biết."

>

> Vô Chi Kỳ quay đầu hỏi: "Đại ca, tứ đệ đi đâu vậy?"

>

> Lỗ tai Lục Nhĩhơi động, nói: "Đi về phía Hoa Quả Sơn."

>

> Trương Minh Hiên thản nhiên nói: "Để huynh ấy đi đi! Cũng chỉ có Hoa Quả Sơn mới có thể làm cho huynh ấy cảm giác được một chút ấm áp."

>

> Quay đầu nhìn về phía hồ ly Ngọc Diện, cười nói: "Bây giờ chúng ta muốn đi núi Thúy Vân, ngươi muốn đi sao?"

>

> Hồ ly Ngọc Diện xấu hổ cười nói: "Ta ư? Thôi quên đi!"

>

> Trương Minh Hiên khẽ gật đầu nói: "Bây giờ núi Tích Lôi cũng bị phá hoại rồi, ở đây cũng không an toàn, ngươi đến Thiên Môn Sơn đi! Thanh Tuyền cũng rất nhớ ngươi!"

>

> Hồ ly Ngọc Diện dơ dự một chút rồi hỏi: "Ngưu Lang thì sao?"

>

> Trương Minh Hiên nở nụ cười nói: "Sau này hắn cũng sẽ qua đó!"

>

> Hồ ly Ngọc Diện cười nói: "Vậy thì tốt rồi, ta đi Thiên Môn Sơn."

>

> Trương Minh Hiên quay đầu nhìn về phía Sắc Tà, nói: "Ngươi đi cùng Ngọc Diện về Thiên Môn Sơn, để tránh bị Phật môn ám hại."

>

> Sắc Tà cung kính nói: "Vâng!"

>

> Hồ ly Ngọc Diện cũng vội vàng nói: "Đa tạ!"

>

> Trương Minh Hiên cười cười nói: "Không cần khách khí, các ngươi đi trước đi!"

>

> Hồ ly Ngọc Diện khẽ gật đầu, mang theo Sắc Tà bay về phía núi Tích Lôi đổ nát, còn phải thu dọn một số đồ vật, một số tiểu yêu cũng cần mang theo.

>

> Trương Minh Hiên mang theo Lục Nhĩ, Vô Chi Kỳ bay về phía núi Thúy Bình, bay xa ngàn dặm về phía Bắc, núi Thúy Bình tươi tốt in vào trước mắt, quả thật là một ngọn núi xinh đẹp tuyệt vời giống như Thúy Bình, vẻ đẹp của núi cũng như tên của nó.

>

> Đám người Trương Minh Hiên rơi vào trước hang động ở núi Thúy Bình, thị vệ trước cửa đã bị lui lại.

>

> Trương Minh Hiên không chút khách khí nào mang theo Lục Nhĩ, Vô Chi Kỳ đi thẳng vào giống như đang ở nhà mình, đi qua mấy con đường mòn sáng rực là tiến vào phòng khách, chỉ thấy trong phòng kháchcông chúa Thiết Phiến đang tự rót tự uống, Ngưu Ma Vương cúi đầu quỳ trên mặt đất.

>

> Đám người Trương Minh Hiên vừa đi vào Ngưu Ma Vương liền vội vàng đứng lên cười to: "Sư đệ đến rồi!"

>

> Công chúa Thiết Phiến hừ lạnh một tiếng, đứng lên hơi hành lễ nói: "Bái kiến tiểu lão gia!"

>

> Trương Minh Hiên cười nói: "Tẩu tử không cần đa lễ!" Lại áy náy nói: "Hành động của sư huynh ta đã biết rồi, nhất định ta sẽ bẩm báo với sư phụ, sẽ nghiêm khắc dạy dỗ hắn."

>

> Công chúa Thiết Phiến nói: "Đa tạ tiểu lão gia! Nhưng mà không cần, ta cũng quen ở một mình rồi."

>

> Ngưu Ma Vương ở bên cạnh cúi đầu không nói.

>

> Trương Minh Hiên liếc nhìn Ngưu Ma Vương một cái, gỡ bỏ đề tài cười nói: "Sức mạnh của tẩu tử thật kinh người, thật là làm cho tiểu đệ mở rộng tầm mắt, bái phục! Bái phục!"

>

> Công chúa Thiết Phiến vuốt sợi tóc trên trán về phía sau tai, cười nói: "Mượn lực lượng của trận pháp mà thôi! Đánh một mình chưa chắc ta có thể thắng được hắn."

>

> Trương Minh Hiên cười ha ha nói: "Trận pháp cũng là một bộ phận của sức mạnh, Triệt Giáo chúng ta chính là lấy trận pháp đứng đầu, có thể thấy được tẩu tử thật sự có duyên với Triệt giáo của ta!" Sau đó lo lắng nói: "Nhưng mà lần này tẩu tử đánh nhau với Phật giáo như thế, chỉ sợ ngày sau bọn họ sẽ không chịu để yên."

>

> Công chúa Thiết Phiến không thèm quan tâm nói: "Ta về biển máu là được, bọn hắn muốn tìm ai thì tìm, lột da rút xương cũng không liên quan gì đến ta!"

>

> Khóe miệng Ngưu Ma Vương co giật hai lần.

>

> Trương Minh Hiên giả vờ như không nghe hiểu ý tứ của công chúa Thiết Phiến, cười ha ha nói: "Nếu như công chúa trở lại biển máu, đương nhiên Phật giáo sẽ không dám đến láo xược, nhưng Hồng Hài Nhi còn ở Thiên Môn Sơn, cũng kết bạn một số bạn bè ở đó, đột nhiên rời đi sẽ không có lợi cho sự trưởng thành của hắn. Tẩu tử không ngại thì đi Thiên Môn Sơn với ta! Có thể ở bên chăm sóc Hồng Hài Nhi, cũng có thể đảm bảo an toàn của bản thân."

>

> Công chúa Thiết Phiến do dự, suy nghĩ một chút rồi gật đầu nói: "Cũng được!"

>

> Ánh mắt Ngưu Ma Vương sáng lên, duỗi đầu nhìn về phía công chúa Thiết Phiến, cười làm lành nói: "Phu nhân, ta còn mua cho nàng một cửa hàng ở Thiên Môn Sơn, chúng ta đi kinh doanh quán rượu, chăm sóc hài tử, người một nhà vui vẻ hòa thuận tốt biết bao."

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!