TRANG 470# 1
> Chương 938: Ngưu Ma Vương thê thảm sau khi cưới
>
>
>
>
>
>
> Công chúa Thiết Phiến cười mỉa nói: "Ngươi đi hòa thuận vui vẻ với hồ ly tinh của ngươi đi!"
>
> Ngưu Ma Vương khom lưng mặt dày nói: "Phu nhân, thật ra người ta yêu nhất là nàng." Duỗi tay cầm một bó hoa tươi đưa trước mặt công chúa Thiết Phiến, cười làm lành nói: "Phu nhân, đây là tặng cho nàng."
>
> Công chúa Thiết Phiến mặt không biểu tình nói: "Ngươi ngay cả ta không thích mẫu đơn cũng quên."
>
> Ngưu Ma Vương sững sờ rồi vội vàng lấy hoa mẫu đơn về, nhai hai cái rồi nuốt xuống, trong tay lại xuất hiện một đóa hoa sen, xoay người đưa cho công chúa Thiết Phiến, cười làm lành nói: "Vừa rồi cầm nhầm, cái này mới là tặng cho nàng."
>
> Công chúa Thiết Phiến nhíu mày cười mỉa nói: "Ngươi lại mang theo nhiều hoa tươi trong người như vậy? Ngươi muốn làm cái gì?"
>
> Lập tức Ngưu Ma Vương thay đổi sắc mặt, ánh mắt bay loạn xạ.
>
> Trương Minh Hiên vội vàng giảng hòa nói: "Đúng rồi! Sư huynh, vì sao Phật giáo muối ra tay với ngươi?"
>
> Ngưu ma Vương thở phào trong lòng một cái, cảm kích nhìn Trương Minh Hiên một chút rồi đừng lên nghiêm túc nói: "Có lẽ là không hi vọng ta khôi phục!"
>
> Trương Minh Hiên nghi ngờ nói: "Có ý gì?"
>
> Công chúa Thiết Phiến cũng tạm thời thu cảm xúc lại, cẩn thận lắng nghe Ngưu Ma Vương, nàng cũng rất tò mò, vì sao Phật giáo lại gióng trống khua chiêng ra tay với Ngưu Ma Vương? Là đang có âm mưu gì?
>
> Ngưu Ma Vương nói: "Trong cuộc chiến Phong Thần, ta làm vật cưỡi của lão gia cũng tham gia cuộc chiến cuối cùng, lúc lão gia đánh nhau với bốn vị Thánh Nhân ta cũng ra tay với Thánh Nhân."
>
> Trương Minh Hiên trợn to mắt kêu lên: "Cái gì?"
>
> Công chúa Thiết Phiến cũng ngạc nhiên nhìn về phía Ngưu Ma Vương, sao hắn lại can đảm như thế.
>
> Ngưu Ma Vương cười khổ nói: "Có phải là cảm thấy ta tự đánh giá mình quá cao không?"
>
> Trương Minh Hiên xấu hổ cười nói: "Can đảm lắm!"
>
> Ngưu Ma Vương cười khổ nói: "Lúc trước ta đã là Đại La, mạnh hơn rất nhiều so với các đệ tử đời thứ hai của Triệt giáo, cũng tự cao tự đại chen chân vào chiến trường của Thánh Nhân. Chuẩn Đề Thánh Nhân chỉ dùng một kích đã đánh nát đạo quả của ta rơi xuống thành bụi bặm. Sau này, Triệt giáo thua, lão gia bị Đạo Tổ giam cầm ở ngoài trời, ta cũng sống lang thang ở địa tiên giới.
>
> Đạo quả Đại La bị phá nát không ngừng đánh thẳng vào cơ thể ta, khiến vết thương của ta trôi qua vạn năm cũng khó có thể khỏi hẳn, thậm chí càng thêm nghiêm trọng. Vì vậy ta lấy đạo quả ra, biến nó thành sinh linh, để bản thân nó tu luyện rồi chữa trị đạo quả, bản thể của ta cũng được khôi phục, chỉ là đạo hạnh bị giảm xuống cảnh giới Thái Ất."
>
> Trương Minh Hiên suy nghĩ một chút rồi nói: "Đạo quả biến thành sinh linh, có phải gọi là Như Ý Chân Tiên không?"
>
> Ngưu Ma Vương Ngạc ngạc nhiên nói: "Ngươi biết hắn sao? Ta vẫn luôn để hắn ẩn cư tu luyện, không hiện ra tiếng tăm ở bên ngoài, sao ngươi lại biết?"
>
> Trương Minh Hiên cười ha ha nói: "Ở Tây Lương Nữ Nhi Quốc có một đạo nhân tên là Như Ý Chân Tiên, tự xưng là đệ đệ của ngươi cho nên ta mới đoán được. Theo ta được biết, sư huynh là vật cưỡi của sư phụ chính là dị chủng của Hồng Hoang, cũng không có đệ đệ."
>
> Ngưu Ma Vương trợn to mắt sợ hãi kêu lên: "Tây Lương Nữ Nhi Quốc? Hắn chạy đến đó làm gì?" Thay đổi sắc mặt rồi kêu lên: "Hỏng rồi, sẽ không gặp rắc rối đấy chứ!"
>
> Công chúa Thiết Phiến lạnh lùng cười nói: "Đạo quả và bản thể quả nhiên là một đức hạnh!"
>
> Trương Minh HIên liền vội vàng cười nói: "Tẩu tử, lần này ngươi hiểu lầm rồi." Sau đó liền đem chuyện ở Tây Lương Nữ Quốc nói lại một lần nữa.
>
> Công chúa Thiết Phiến khẽ gật đầu, sắc mặt hơi hoãn lại nói: "Việc như vậy cũng xem như là một chuyện công đức, cũng mạnh mẽ hơn bản thể của hắn."
>
> Ngư Ma Vương cười ha ha nói: "Cứ như vậy ai còn dám giết hắn? Rốt cuộc không cần lo lắng an toàn của hắn, đạo quả vừa thành lão ngưu sẽ khôi phục trong ngày một ngày hai."
>
> Trương Minh Hiên sờ cằm nói: "Ngươi nói như vậy có lẽ là thật, như vậy đi! Ngươi cũng đi Thiên Môn Sơn tránh né một đoạn thời gian!"
>
> Ngưu Ma Vương chớp mắt, hả? Còn có ai đi Thiên Môn Sơn? Ngọc Diện sao?! Vội vàng cảm kích nói: "Đa tạ sư đệ!"
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Không cần khách khí!" Sau đó nhìn công chúa Thiết Phiến nói: "Tẩu tử, còn cần mượn quạt bảo bối dùng một lát để dập tắt ngọn lửa Hỏa Diệm Sơn."
>
> Công chúa Thiết Phiến nhìn về phía Ngưu Ma Vương.
>
> Ngưu Ma Vương chớp mắt, cười nói: "Dập lửa thì đơn giản! Sư đệ, vậy ta đi với ngươi!"
>
> Trương Minh Hiên khẽ gật đầu nói: "Cũng được!"
>
> Ngưu Ma Vương quay đầu nhìn về phía công chúa Thiết Phiến, mặt mũi cười nịnh nọt nói: "Phu nhân, chờ ta trở lại."
>
> Trương Minh Hiên và Ngưu Ma Vương đi ra động phủ, phi lên không trung rồi bay về phía Tây bên cạnh.
>
> Sau khi bay một lúc, Ngưu Ma Vương mới khẽ hỏi: "Sư đệ, có phải là Ngọc Diện cũng đi Thiên Môn Sơn không?"
>
> Trương Minh Hiên tức giận nói: "Sư huynh, không phải ta nói ngươi nhưng bệnh háo sắc của ngươi phải sửa lại. Công chúa Thiết Phiết tốt như vậy, là một nữ nhân hiền thê lương mẫuđiển hình, sao ngươi lại muốn tổn thương nàng?"
>
> Ngưu Ma Vương nghiêm túc nói: "Sư đệ, cái này không gọi là háo sắc. Ngươi xem những Yêu vương khác đi, người nào không phải thê thiếp thành đàn chứ? Đến cả Hoàng đế phàm tục còn có hậu cung vô số mỹ nhân, huynh đã rất hạn chế rồi." Sau đó sắc mặt đau khổ nói: "Cuộc sống của huynh ngươi không hiểu!"
>
> Trương Minh Hiên khó hiểu nói: "Sao vậy?”
>
> Ngưu Ma Vương kể khổ nói: "Đừng nhìn bên ngoài huynh gọi là Bình Thiên Đại Thánh uy danh hiển hách, đến mức các Yêu vương phải rối rít cúi đầu xưng thần. Nhưng mà vừa về tới động Ba Tiêu, huynh lại phải cẩn thận từng li từng tí, sức mạnh của tẩu tử ngươi cũng nhìn thấy rồi, mạnh hơn huynh rất nhiều, khi mà chọc nàng tức giận thì huynh sẽ bị đánh một trậntơi bời! Huynh cũng không chống lại được."
>
> Trương Minh Hiên tức giận nói: "Cũng bởi vì chuyện này sao? Từng nghe nói đánh là hôn mắng là yêu sao?"
>
> Ngưu Ma Vương do dự một chút rồi xấu hổ nói: "Còn có càng lúng túng hơn..."
>
> Trương Minh Hiên tò mò hỏi: "Cái gì?"
>
> Ngưu Ma Vương xấu hổ nói: "Thiết Phiến là Đại La Kim Tiên, mà ta đã bị giảm xuống cảnh giới Thái Ất, cho nên khi làm chuyện vợ chồng, huynh cũng không phải là đối thủ của nàng."
>
> Trương Minh Hiên trợn mắt há mồm, sợ hãi kêu lên: "Không...không thể nào!"
>
> Ngưu Ma Vương vội vàng nhìn trái phải, tức giận nói: "Ngươi nói nhỏ một chút."
>
> Trương Minh Hiên nhỏ giọng nói: "Loại chuyện này còn liên quan đến tu vi sao?"
>
> Ngưu Ma Vương khẽ gật đầu, có chút uất ức nói: "Đương nhiên là có liên quan, mỗi một lần tăng cấp chính là một lần thăng hoa, tăng lên mọi phương diện, chênh lệch quá lớn, ta áp lực cũng rất nhiều!"
>
> Trương Minh Hiển nhỏ giọng thì thầmnói: "Sau này ta phải chăm chỉ tu luyện! Chuẩn Thánh, thật là xa xôi quá!" Vỗ vai Ngưu Ma Vương, xúc động nói:"Sư huynh, ta đột nhiên có chút hiểu ngươi. Nhưng mà ngươi có từng nghĩ tới cách giải quyết thế nào chưa?"
>
> Ngưu Ma Vương buồn rầu nói: "Huynh đã nghĩ mấy vạn năm rồi." Sau đó tinh thần lại hoạt bát nói: "Chờ ta dung hợp đạo quả rồi tăng lên Đại La thì sẽ không phải sợ nàng."
>
> Trương Minh Hiên hỏi: "Ngọc Diện thì sao? Ngươi tính toán sắp xếp thế nào?"
>
> Ngưu Ma Vương nói: "Chỉ có thể đi một bước nhìn một bước."
>
> Trương Minh Hiên hơi chút suy nghĩ nói: "Có lẽ lần này đi Thiên Môn Sơn là một cơ hội."
>
> Ngưu Ma Vương sáng mắt lên, vội vàng nói: "Sư đệ, ngươi cần phải giúp ta đấy!"
>
> Trương Minh Hiên híp mắt nói: "Ta thấy từ khi công chúa Thiết Phiến ra tay cứu công chúa Ngọc Diện, hình như nàng đã hơi tiếp nhận công chúa Ngọc Diện rồi, ngươi thêm dầu vào lửa nói không chừng sẽ có thể ngồi ôm mỹ nhân hưởng phúc."
>
> Ngưu Ma Vương vui sướng kêu lên: "Thật là như vậy sao?"
>
> Trương Minh Hiên vỗ ngực nói: "Tin ta là không sai."
>
>
>
>