TRANG 470# 2
> Chương 939: Dập lửa
>
>
>
>
>
>
> Ngưu Ma Vương đột nhiên nghĩ đến một vấn đề, nghi hoặc hỏi: "Không đúng! Sao ngươi biết những chuyện này? Chẳng lẽ lúc Linh Cát ra tay với Ngọc Diện ngươi đã đến rồi? Lại trơ mắt nhìn huynh bị sỉ nhục?"
>
> Trương Minh Hiên cười ha ha nói: "Cũng chỉ là vừa lúc mà thôi, lúc ta vừa tới công chúa Thiết Phiến đã ra tay rồi, cho nên sư đệ lại trốn đi đề ngừa xảy ra chuyện không hay."
>
> Ngưu Ma Vương nghi ngờ hỏi: "Thật chứ?"
>
> Trương Minh Hiên mặt đầy chân thành nói: "Là thật! Ta còn có thể đứng nhìn huynh đệ nhà mình bị sỉ nhục sao?"
>
> ...
>
> Hai người bay đến xe ngựa của Đường Tam Tạng nói một tiếng trước rồi mới bay về phía Tây đến Hỏa Diệm Sơn dài 800 dặm kia.
>
> Trương Minh Hiên và Ngưu Ma Vương bước từ đám mây xuống.
>
> Đường Tam Tạng vội vàng vui mừng chào hỏi: "A di đà Phật! Trương công tử, sao ngài lại tới đây?"
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Vừa rồi ta bấm ngón tay tính toán, biết các ngươi sẽ có một kiếp nạn ở Hỏa Diệm Sơn cho nên tới đây để giúp đỡ!"
>
> Đường Tam Tạng cảm kích nói: "Trương công tử, ngài thật sự là người tốt!"
>
> Trư Bát Giới cũng cười ngây ngô chạy tới vội vàng hỏi: "Đảo chủ, đảo chủ, phu nhân và hài tử của ta còn khỏe chứ?"
>
> Trương Minh Hiên nhìn về phía Trư Bát Giới, cười nói: "Nguyên soái cứ yên tâm, các nàng ở Thiên Môn Sơn thì không cần lo lắng về an toàn."
>
> Trư Bát Giới mừng rỡ nói: "Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi."
>
> Trương Minh Hiên nhìn Ngưu Ma Vương, nói: "Sư huynh, làm phiền ngươi đi một chuyến dặp tắt lửa Hỏa Diệm Sơn, ta còn có một số lời muốn nói với bọn họ."
>
> Ngưu Ma Vương liếc nhìn thầy trò Đường Tam Tạng một chút, rồi nói: "Được!" Nhảy lên không trung rồi bay về phía Tây.
>
> Đường Tam Tạng đưa mắt nhìn Ngưu Ma Vương bay đi, vui sướng nói: "Hắn...hắn có thể dập lửa sao?"
>
> Trương Minh Hiên cười ha ha nói: "Hắn là Ngưu Ma Vương, phu quân của công chúa Thiết Phiến, đương nhiên cũng có thể dập lửa."
>
> Trong đầu Đường Tam Tạng xẹt qua một tia chớp, vui vẻ kêu lên: "Ta nhớ rồi, Ngưu Ma Vương, Tiên Thiết Phiến, đây không phải là cảnh trong hành trình về Tây Du sao? Tiên Thiết Phiến và Tôn Ngộ Không còn có tư tình riêng."
>
> Trư Bát Giới vội vàng che miệng Đường Tam Tạng lại, nói: "Sư phụ, nói cẩn thận! Bị đại sư huynh nghe thấy thì hắn sẽ niệm chú."
>
> Đường Tam Tạng vội vàng gật đầu, lúc này Trư Bát Giới mới buông tay ra.
>
> Sa Ngộ Tĩnh đứng ở bên cạnh cười to: "Nếu Thần Quân đã mời Ngưu Ma Vương đến vậy thì sẽ dập được lửa của ngọn núi này. Thần Quân, không biết đại sư huynh ở đâu?"
>
> Trương Minh Hiên im lặng một lúc rồi thở dài một hơi.
>
> Thầy trò Đường Tam Tạng hồi hộp trong lòng, chẳng lẽ...chẳng lẽ Ngộ Không (Đại sư huynh) gặp chuyện không maysao?
>
> Đường Tam Tạng cười lớn, nói: "Thần Quân, có việc gì ngài cứ nói thẳng đi! Bần...bần tăng có thể chịu đựng được."
>
> Trương Minh Hiên đau khổ nói: "Ngộ không đi rồi!"
>
> Đường Tam Tạng chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại, lảo đảo lùi về sau hai bước.
>
> Trư Bát Giới gào khóc kêu lên: "Đại sư huynh ơi! Sao ngươi không nói tiếng nào đã đi rồi! Ngươi đi rồi, bỏ lại mấy người chúng ta biết làm cái gì đây! Đại sư huynh của ta ơi!"
>
> Trương Minh Hiên tức giận nói: "Dừng lại!"
>
> Lập tức tiếng khóc của Trư Bát Giới bị dừng lại, đôi mắt nhỏ sáng rực nhìn Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên tức giận nói: "Chỉ là về Hoa Quả Sơn thôi, cũng không phải nói sẽ không quay về, sao các ngươi khóc lóc thảm thiết như đám tang vậy?"
>
> Đường Tam Tạng tỉnh táo lại, may mắn nói: "Không có việc gì à! Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi!"
>
> Vù! Một trận gió lớn thổi đến từ phía Tây, gió lớn cuộn lên bão táp, trong chốc lát bầu trời đều tối xuống, mây đen cuồn cuộn, gió lớn thổi tro bụi bay phấp phới.
>
> Đường Tam Tạng ở trong gió không đứng thẳng được.
>
> Đường Tam Tạng lấy tay áo che mặt, lớn tiếng kêu lên: "Trương công tử, hay là chúng ta vào trong xe ngựa nói chuyện đi!"
>
> Trương Minh Hiên khẽ gật đầu, dẫn đầu đi đến trước xe ngựa rồi chui vào, ngạc nhiên quan sát phía trong xe ngựa một chút, rồi khẽ gật đầu hài lòng.
>
> Đường Tam Tạng rất thích sạch sẽ! Hình như bên trong xe ngựa này vừa mới được tẩy rửa.
>
> Trương Minh Hiên ngồi xuống, thầy trò Đường Tam Tạng cũng chui vào, sau đó bên ngoài mưa ào ào đổ xuống, một dòng khí mát mẻ thấm vào trong xe ngựa.
>
> Đợi sau khi tất cả mọi người đều ngồi xuống, Trương Minh Hiên mới thở dài nói: "Ta và Ngộ Không có nảy sinh một chút mâu thuẫn, huynh ấy tức giận trở về Hoa Quả Sơn."
>
> Đường Tam Tạng liền tức giận nói: "Trương công tử đừng tức giận, chờ hắn trở về bần tăng sẽ cố gắng dạy bảo hắn một trận, sao có thể bướng bỉnh như thế chứ, mãi vẫn không chịu sửa đổi."
>
> Trương Minh Hiên lắc đầu cười khổ nói: "Lần này là ta có lỗi với huynh ấy."
>
> Đường Tam Tạng hơi há miệng sửng sốt, ngạc nhiên nói: "Chuyện này...là sao vậy?" Sau đó lập tức nói: "Cho dù có hiểu lầm gì, hắn cũng không thể tức giận bỏ đi như vậy được! Dù sao các ngươi là sư huynh đệ, sao có thể thù dai như vậy chứ?"
>
> "Lúc trước là ta lừa huynh ấy, ta và huynh ấy không phải là sư huynh đệ."
>
> Đường Tam Tạng không còn gì để nói, được rồi! Bần tăng cũng không biết nên nói cái gì nữa.
>
> Trư Bát Giới và Sa Ngộ Tĩnh liếc nhau, mỗi người đều mắt nhìn mũi mũi nhìn tâm giống như ngồi thiền.
>
> Trương Minh Hiên tiếp tục nói: "Sư phụ ta và sư phụ Ngộ Không là huynh đệ đồng môn, ta và Ngộ Không theo không quá tốt đẹp gì, chỉ nhìn nhau như kẻ thù. Sư phụ Ngộ Không là Thánh Nhân của Phật giáo, huynh ấy cảm thấy ta đến gần huynh ấy là vì lợi dụng huynh ấy để ứng phó với Phật giáo, cho nên trong lúc tức giận đã bỏ đi."
>
> Đường Tam Tạng mở to miệng, thở dài một tiếng nói: "A di đà Phật! Quả thật việc Trương công tử làm rất dễ sinh ra hiểu lầm, bần tăng cũng không biết nên khuyên bảo thế nào."
>
> Trương Minh Hiên bật cười nói: "Không sao, không cần đại sư hòa giải. Chỉ là mượn cơ hội này tới thăm các ngươi một chút, trên đường đi Tây Du có nhiều nguy hiểm đáng sợ, sau này ta không thể giúp các ngươi được nữa, cho nên các ngươi phải chú ý giữ gìn sức khỏe, đợi đến sau khi thành Phật gặp lại nhau chỉ sợ sẽ là kẻ thù."
>
> Đường Tam Tạng chắp tay trước ngực, cúi đầu thì thầm. "A di đà Phật!" Im lặng thật lâu rồi Đường Tam Tạng mới hỏi: "Ngộ Không, hắn sẽ còn quay lại sao?"
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Yên tâm đi! Huynh ấysẽ nhanh trở về thôi, bởi vì có người hi vọng huynh ấy trở về."
>
> Đường Tam Tạng khẽ gật đầu, nói: "Vậy là tốt rồi! Bần tăng sẽ ở đây chờ hắn."
>
> Qua một lúc lâu, gió ngừng mưa nghỉ, Ngưu Ma Vương từ trên trời bay xuống.
>
> Trương Minh Hiên đứng dậy, nói: "Ta phải đi đây!"
>
> Ba người Đường Tam Tạng cũng đứng dậy, đi theo Trương Minh Hiên ra xe ngựa rồi nhảy xuống.
>
> Trương Minh Hiên nhìn Ngưu Ma Vương nói: "Chúng ta đi thôi!"
>
> Ngưu Ma Vương khẽ gật đầu, hai đám mây xuất hiện ở dưới chân bọn họ, nâng bọn họ bay lên bầu trời.
>
> Đường Tam Tạng lớn tiếng kêu: "Trương công tử!"
>
> Trương Minh Hiên dừng chân lại, cúi đầu nhìn Đường Tam Tạng.
>
> Đường Tam Tạng lớn tiếng kêu: "Ta sẽ khuyên bảo Ngộ Không!"
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Đa tạ!" Rồi tiếp tục bay về phía bầu trời.
>
> "Trương công tử!" Trương Minh Hiên lại dừng lại, cúi đầu nhìn Đường Tam Tạng.
>
> Đường Tam Tạng lại lớn tiếng kêu lên: "Cho dù mục đích của ngươi là gì, bần tăng cũng đa tạ sự giúp đỡ của ngươi."
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Ngươi cũng giúp ta rất nhiều, không cần biết ơn trong lòng." Lại tiếp tục bay lên.
>
> "Trương công tử!"
>
> Trương Minh Hiên im lặng nhìn Đường Tam Tạng, lúc trước không biết ngươi lại dài dòng như vậy!
>
> Đường Tam Tạng xấu hổ cười hỏi: "Chúng ta còn tiếp tục hợp tác sao?"
>
> Trương Minh Hiên nói: "Nếu như ngươi đồng ý, kẻ đầu sỏ tiêu thu điện thoại vẫn luôn là ngươi."
>
> Đường Tam Tạng biết ơn nói: "Đa tạ Trương công tử!"
>
>
>
>