Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 940: Mục 941

TRANG 471# 1

> Chương 940: Tôn Ngộ Không quay về Hoa Quả Sơn.

>

>

>

>

>

>

> Trương Minh Hiên bay một chút rồi lập tức dừng lại, cúi đầu nhìn về phía Đường Tam Tạng hỏi: "Lúc này không có chuyện gì nữa chứ?"

>

> Đường Tam Tạng lắc đầu, khuôn mặt tươi cười nói: "Không có chuyện gì."

>

> Trương Minh Hiên nói: "Vậy ta đi thật đây?"

>

> Đường Tam Tạng cười nói: "Thần Quân đi thong thả! Chú ý an toàn!"

>

> Trương Minh Hiên thở dài một hơi nói: "Sau này các ngươi nhớ giữ gìn sức khỏe!"

>

> Đường Tam Tạng cúi đầu chắp tay trước ngực, cung kính nói: "Đưa tiễn Thần Quân!"

>

> Sa Ngộ Tĩnh và Trư Bát Giới cũng cúi đầu chắp tay, nói: "Cung tiễn đảo chủ!"

>

> Hai đám mây nâng Trương Minh Hiên và Ngưu Ma Vương bay về phía núi Thúy Bình.

>

> Đường Tam Tạng đứng lên, nói: "Bát Giới, Ngộ Tịnh hãy đi phá núi làm động, chúng ta ở đây chờ Ngộ Không trở về."

>

> Trư Bát Giới kêu lên: "Vâng!"

>

> Duỗi tay ra, Cửu Xỉ Đinh Ba hiện ra trong lòng bàn tay, nhỏ hai ngụm nước miếng vào lòng bàn tay rồi cầm đinh ba đi về phía vách núi bên cạnh, một tiếng ầm vang lên, núi đá bay tán loạn rồi xuất hiện một cái hang lớn.

>

> ...

>

> Trương Minh Hiên và Ngưu Ma Vương bay trở về núi Thúy Bình, lúc đi vào động Ba Tiê thì thấy bên trong động phủ đã bị dọn sạch sẽ, đến cả nữ yêu thị nữ cũng không thấy, công chúa Thiết Phiến, Lục Nhĩ và Vô Chi Kỳ ngồi im lặng ở bên cạnh bàn ghếchờ hai người quay về.

>

> Trương Minh Hiên cười nói: "Tẩu tử thật là nhanh nhẹn, chúng ta vừa đi một chút mà ngài đã thu dọn xong rồi."

>

> Công chúa Thiết Phiến đứng lên, cưỡi khẽ với Trương Minh Hiên, nói: "Cũng không có gì phải thu dọn, chỉ có một số vật trang trí bên ngoài mà thôi." Mắt cũng không thèm nhìn Ngưu Ma Vương.

>

> Trương Minh Hiên nói: "Đều đã xong rồi, vậy bây giờ chúng ta sẽ về Thiên Môn Sơn?"

>

> Công chúa Thiết Phiến khẽ gật đầu, cười nói: "Ừ! Ta cũng rất nhớ Hồng Hài Nhi."

>

> Mấy người đi ra cửa động phủ rồi cưỡi mây về phía Đông.

>

> Giọng nói của Trương Minh Hiên vang lên trên tầng mây: "Đúng rồi, các ngươi có nghĩ đến Thiên Môn Sơn làm gì không?"

>

> Ngưu Ma Vương đắc ý nói: "Lão ngưu ta có sản nghiệp ở Thiên Môn Sơn, cửa hàng thuốc lá, quán bar, quán karaoke!"

>

> Trương Minh Hiên đả kích nói: "Không phải ta đả kích ngươi, nhưng ba sản nghiệp kia làm ăn quá kém, bây giờ cạnh tranh rất kịch liệt."

>

> Ngưu Ma Vương ngơ ngác, nói: "Vậy bây giờ phải làm sao?"

>

> Trương Minh Hiên đề nghị: "Sư huynh đi bán mì thịt bò đi, Thiên Môn Sơn còn chưa có ai làm cái này, nhất định buôn bán sẽ thịnh vượng."

>

> "Để ta nghĩ lại!"

>

> ...

>

> Gần tối, mấy người trở về Thiên Môn Sơn, Ngưu Ma Vương và công chúa Thiết Phiến thấy Lý Thanh Nhã, trò chuyện xã giao mấy câu rồi đi tìm Hồng Hài Nhi.

>

> Lúc này ở bên trên Hoa Quả Sơn, Tôn Ngộ Không đang ngồi ở đỉnh núi ngắm mặt trời chiều ở phía Tây, vẻ mặt cô đơn không nói ra được.

>

> Bạch Tinh Tinh nhẹ nhàng bay tới ngồi ở bên cạnh Tôn Ngộ Không, đau lòng xoa đầu hắn, nói: "Ngươi cũng đã ngồi ở đây lâu rồi, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Có thể nói với ta một chút sao?"

>

> Tôn Ngộ Không ngơ ngác nói: "Lừa ta, bọn họ đều đang lừa ta."

>

> Bạch Tinh Tinh tò mò hỏi: "Ai lừa ngươi?"

>

> Tôn Ngộ Không đỏ mắt, tức giận nói: "Trương Minh Hiên, hắn vốn không phải là sư đệ ta, hắn đang lợi dụng ta!!"

>

> Bạch Tinh Tinh ngạc nhiên nói: "Không thể nào! Cảm giác hắn rất tốt mà! Ngây thơ hồn nhiên còn rất thú vị!"

>

> Tôn Ngộ Không nhe răng lạnh lùng nói: "Lúc trước Lão Tôn cũng cảm thấy như vậy, bây giờ phát hiện tất cả đều là hắn giả dối che giấu, hắn chính là một tên bỉ ổi nham hiểm giả dối."

>

> Bạch Tinh Tinh ôm đầu Tôn Ngộ Không để hắn dựa vào vai mình, đau lòng nói: "Được rồi! Hắn đã là người như vậy thì chúng ta không để ý tới hắn là được."

>

> "Ừ!" Tôn Ngộ Không tựa vào trên vai Bạch Tinh Tinh, ngơ ngác nhìn ánh mặt trời ở phía xa, trong lòng cô đơn nói: "Sư phụ, ngài cũng lừa ta sao?"

>

> Mặt trời chiều lặn xuống, ánh sao đầy trời, hai người dựa sát vào nhau ngồi ở đỉnh núi, chỉ thấy hai bóng người mơ hồ ở trong màn đêm.

>

> Sáng hôm sau, Tôn Ngộ Không mở choàng mắt, đứng dậy kêu lên: "Tinh Tinh, chúng ta trở về thôi!"

>

> Bạch Tinh Tinh cũng đứng lên, khuôn mặt cười tươi như hoa nói: "Được!"

>

> Hai người bay về phía động Thủy Liêm.

>

> ...

>

> Tôn Ngộ Không ở Hoa Quả Sơn chơi khoảng hơn nửa tháng, mỗi ngày đều chơi đùa với bầy khỉ và phát triển tình cảm với Bạch Tinh Tinh, khỏi phải nói tự do tự tại cỡ nào.

>

> Một buổi tối vào nửa tháng sau, khi động Thủy Liêm hoàn toàn yên tĩnh, Bạch Tinh Tinh ở trong phòng mới đào bên cạnh đọc tiểu thuyết. Tôn Ngộ Không nằm nghiêng trên ngai vàng rồi mơ mơ màng màng thiếp đi, trong lúc ngủ mơ đột nhiên bay vào trong một dãy núi chồng chéo lên nhau, cây cỏ rất tươi tốt, đó là một thế giới thần kỳ.

>

> Tôn Ngộ Không bay bổng trong dãy núi, đi vào phía trước một động phủ có ánh sáng mờ mịt, nhìn tên phía trên rồi thì thầm: "Linh Đài Phương Thốn Sơn, Động Tà Nguyệt Tam Tinh!" Bỗng nhiên sắc mặt thay đổi, ánh mắt trở nên trong sáng, vui sướng kêu lên: "Sư phụ!"

>

> Lập tức liền cất bước chạy vào bên trong, đi qua cửa hang vào bên trong một võ đường, liếc mắt liền thấy một ông lão tóc bạc mặt mũi hồng hào chắp hai tay sau lưng đứng ở giữa võ đường.

>

> Bỗng nhiên Tôn Ngộ Không chạy tiến lên rồi quỳ xuống, những giọt nước mắt bất chợt trào ra, ầm ầm đập đầu xuống đất khóc thút thít: "Sư phụ! Đệ tử Tôn Ngộ Không bái kiến sư phụ!"

>

> Tổ Sư Bồ Đề cúi đầu nhìn Tôn Ngộ Không, cười nói: "Ngộ Không, con đã trở về rồi."

>

> Tôn Ngộ Không ngẩng đầu nhìn Tổ Sư Bồ Đề, nước mắt rơi đầy mặt nói: "Sư phu, cuối...cuối cùng ngài cũng bằng lòng gặp con."

>

> Tổ Sư Bồ Đề nhấc tay nói: "Đứng lên đi!"

>

> Tôn Ngộ Không không cầm lòng nổi đứng lên, nhìn Tổ Sư Bồ Đề.

>

> Tổ Sư Bồ Đề nhìn Tôn Ngộ Không, cười nói: "Sư phụ biết, trong lòng con có rất nhiều nghi ngờ, con muốn biết cái gì?"

>

> Tôn Ngộ Không thay đổi sắc mặt, trở nên im lặng.

>

> Tổ Sư Bồ Đề cười ha ha nói: "Ngộ Không, con trưởng thành rồi, có ý nghĩ của mình, cái này rất tốt. Nhưng ở trước mặt sư phụ, con không cần phải giấu diếm gì, bởi vì đây là nhà của con mà ta là sư phụ của con."

>

> "Vâng!" Trong lòng Tôn Ngộ Không ấm áp, nói: "Sư phụ, đệ tử muốn biết lúc trước đại náo Thiên Cung, có phải là ngài bí mật vạch kế hoạch không."

>

> Tổ Sư Bồ Đề lắc đầu, khẽ cười rồi nói: "Ngộ Không, đó cũng chính là do con lựa chọn, ầm ĩ Đông Hải chính là con, làm loạn Địa Phủ chính là con, đại náo Thiên Cung cũng chính là con. Chỉ là Long Vương Đông Hải, Diêm Vương Địa Phủ, Ngọc Đế Thiên Đình đều biết con theo chân, không dám kiếm chuyện với con mà thôi.”

>

> Sắc mặt Tôn Ngộ Không rất khó coi, nói: "Kết quả chính là Lão Tôn bị bọn họ chê cười?!"

>

> Tổ Sư Bồ Đề cười nói: "Sao con biết không phải bọn họ ghen ghét. Con chính là một con khỉ đắc đạo thành tiên, sao Ngọc Đế lại ngu ngốc như vậy cho con đi canh gác vườn Bàn Đào được? Lúc đầu hắn chỉ muốn cho con một chút lợi ích để qua lại thân thiết với con, cuối cùng là do chính con làm quá mức, ăn vụng quá nhiều bàn đào, còn làm loạn yến hội bàn đào, lúc này mới chọc giận Ngọc Đế phái người đến Linh Sơn tố cáo."

>

> Tôn Ngộ Không sửng sỡ, chẳng lẽ đều là Lão Tôn sai?

>

> Tổ Sư Bồ Đề nghiêm khắc nói: "Ngộ Không, làm sai chuyện thì phải nhận trừng phạt, Như Lai trấn áp con 500 năm cũng là sư phụ dặn dò, con không cần phải tức giận."

>

> Tôn Ngộ Không cúi đầu nói: "Vâng! Đệ tử đa tạ công ơn dạy bảo của sư phụ."

>

> Tổ Sư Bồ Đề vừa lòng cười một tiếng, thân thể chậm dãi bay lên, quanh người tỏa ra ánh sáng Phật óng ánh, một đường Phật Luân xuất hiện ở sau ót, phất trần trong tay cũng biến thành một cây gậy trúc, giẫm lên đám mây màu vàng đứng ở không trung.

>

> Tôn Ngộ Không ngẩng đầu trợn to mắt nhìn Tổ Sư Bồ Đề, bên trong miệng thì thầm thì một tiếng: "Tổ sư!!"

>

> Mặc dù lúc trước đã biết Tổ Sư Bồ Đề là người trong Phật giáo, nhưng bây giờ thấy một màn này vẫn khiến trong lòng Tôn Ngộ Không có một loại cảm giác khó mà chấp nhận.

>

> Tổ Sư Bồ Đề cúi đầu nhìn Tôn Ngộ Không, mỉm cười nói: "Ngộ Không, con chính là Hộ pháp Đấu Chiến Thắng Phật của Phật môn do sư phụ quyết định, không thể lười biếng. Đi về phía Tây đi! Sư phụ chờ con ở Linh Sơn."

>

> Tôn Ngộ Không quỳ xuống đất vái lạy ba cái, nói: "Vâng, thưa sư phụ!!"

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!