Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 941: Mục 942

TRANG 471# 2

> Chương 941: Bạch Tinh Tinh bái sư

>

>

>

>

>

>

> Bên trong động Thủy Liêm ở Hoa Quả Sơn, Tôn Ngộ Không mở choàng mắt, hai đôi mắt màu vàng tỏa sáng trong đêm tối, lập tức nhảy lên một cái rồi đi ra ngoài.

>

> Bên trọng một hang động mới mở ở bên cạnh, Bạch Tinh Tinh cầm điện thoại chiếu sáng từ bên trong đi tới, lo lắng kêu lên: "Ngộ Không, ngươi đi đâu?"

>

> Tôn Ngộ Không quay đầu nhìn về phía Bạch Tinh Tinh, nhếch miệng cười một tiếng, nói: "Lão Tôn muốn đi thỉnh kinh."

>

> Bạch Tinh Tinh sững sờ, sau đó cười nói: "Được! Ta ở đây chờ ngươi trờ về, chờ ngươi trở về nhìn hoa đào nở."

>

> "Ừ!" Tôn Ngộ Không nghiêm túc gật đầu, đi ra động Thủy Liêm rồi biến thành một luồng sáng bay lên trời.

>

> Bạch Tinh Tinh vội vàng bay ra động Thủy Liêm, đứng trên một đỉnh núi nhỏ đưa mắt nhìn Tôn Ngộ Không bay về phía Tây.

>

> Qua một lúc lâu, Bạch Tinh Tinh mới thở dài một hơi, khuôn mặt lộ vẻ u sầu.

>

> "Ngươi đang sầu lo cái gì?" Một giọng nói vang lên.

>

> Bạch Tinh Tinh thay đổi sắc mặt, vội vàng quay đầu nhìn xung quanh, hét lên: "Ai? Ngươi là ai?"

>

> Một bóng người im hơi lặng tiếng xuất hiện ở trước mặt Bạch Tinh Tinh, vừa lòng nhìn nàng giống như mẹ hiền nhìn nữ nhi.

>

> Lập tức Bạch Tinh Tinh lùi lại mấy bước, cảnh giác nhìn nữ tử đứng trước mặt, nói: "Ngươi là ai?"

>

> "Nữ Oa!" Bóng người chậm chạp nói.

>

> Sắc mặt Bạch Tinh Tinh thay đổi lớn hơn, trong đầu giống như bị một tia sét đánhtrúng, rầm một tiếng quỳ trên mặt đất, nằm trên mặt đất run lẩy bẩy.

>

> Nữ Oa cười nói: "Ngươi không cần sợ hãi!"

>

> Bạch Tinh Tinh run rẩy đôi môi, nói: "Bái...Bái kiến Nữ Oa Nương Nương, không biết nương nương giá lâm, xin ngài thứ lỗi... xin ngài thứ lỗi..."

>

> Nữ Oa Nương Nương cười nói: "Bỏ đi! Đứng dậy nói chuyện."

>

> Bạch Tinh Tinh run rẩy nói: "Vâng!" Nhưng vẫn còn quỳ gối tại chỗ không động đậy.

>

> Nữ Oa Nương Nương nói: "Sao ngươi vẫn chưa đứng lên?"

>

> Bạch Tinh Tinh khóc không ra nước mắt, nói: "Nương nương thứ tội, ta...ta run chân."

>

> Nữ Oa Nương Nương cười to rồi vung tay lên, Bạch Tinh Tinh không kìm lòng được đứng lên.

>

> Bạch Tinh Tinh nghe được tiếng cười của Nữ Oa Nương Nương, trong lòng thở dài nhẹ nhõm một hơi, hình như hôm nay tâm trạng của nương nương rất tốt, có lẽ sẽ không làm khó tên tiểu yêu như ta!

>

> Bạch Tinh Tinh cúi đầu nói: "Không biết Nữ Oa Nương Nương tìm tiểu yêu là có gì chỉ bảo?"

>

> Nữ Oa Nương Nương nói: "Sao vừa rồi ngươi lại thở dài?"

>

> Bạch Tinh Tinh nói: "Không dám giấu diếm nương nương, tiểu yêu và Tôn Ngộ Không tâm đầu hợp ý, nhưng bây giờ Ngộ Không lại vào Phật giáo, sau này kết quả của chúng ta khó mà đoán trước được, tiểu yêu đang thở dài cho tương lai mù mịt của mình."

>

> Nữ Oa Nương Nương cười nói: "Ngươi ngược lại cũng có chút nhìn xa, biết đám người Phật giáo không phải là kẻ tốt đẹp gì."

>

> Khóe miệng Bạch Tinh Tinh co giật hai lần, cúi đầu không dám trả lời.

>

> Nữ Oa Nương Nương đổi đề tài hỏi: "Ngươi biết mẫu thân của Ngộ Không là ai sao?"

>

> Bạch Tinh Tinh cung kính trả lời: "Lúc trước Ngộ Không từng nói hắn là trời sinh đất dưỡng, nhảy từ trong đá ra."

>

> "Ngộ Không là con của ta!"

>

> "Cái gì?" Bỗng nhiên Bạch Tinh Tinh ngẩng đầu lên, sợ hãi nhìn về phía Nữ Oa Nương Nương, lại vội vàng cúi đầu xuống, trái tim nhảy lên thình thịch, cả người cứng ngắc càng lo lắng hơn trước đó.

>

> Đột nhiên Bạch Tinh Tinh cảm giác được sao tình huống này lại quen thuộc như vậy? Cái này không phải là cốt truyện nữ chính trong tiểu thuyết sao?

>

> Đại thiếu gia nhà giàu và cô gái nông thôn quê mùa yêu nhau, cha mẹ của đại thiếu gia nhà giàu lại không đồng ý, thế là chia rẽ đôi uyên ương, cuối cùng cô gái nông thôn nghịch tập trở thành người vừa xinh đẹp lại giàu có, đánh mặt gia tộc giàu sang quyền thế kia rồi đón đại thiếu gia nhà giàu ra, hai người trải qua cuộc sống hạnh phúc đầm ấm.

>

> Đột nhiên Bạch Tinh Tinh rất muốn khóc, cái nhà giàu này quá to lớn, cô gái nông thôn như mình thật sự đánh không nổi!

>

> Đột nhiên Nữ Oa Nương Nương nói: "Ngươi đang nghĩ cái gì?"

>

> Bạch Tinh Tinh theo bản năng nói ra: "Giờ ta sẽ rời xa hắn, cũng sẽ không gặp lại hắn, cầu nương nương đừng thương tổn hắn."

>

> Nữ Oa Nương Nương không còn gì để nói, đây đều là cái gì với cái gì vậy!

>

> Bạch Tinh Tinh lấy lại tinh thần, bỗng nhiên ý thức được hình như mình nói nhầm, cái này ở trong tiểu thuyết cung đấu gọi là suy đoán thánh ý, phạm vào đại kỵ, nháy mắt lại quỳ xuống, nằm sấp trên mặt đất run lẩy bẩy.

>

> Nữ Oa Nương Nương tạm thời không để ý đến suy nghĩ lung tung kia của Bạch Tinh Tinh, chỉ là cúi đầu nhìn Bạch Tinh Tinh rồi nói: "Ta đã thấy tất cả những chuyện ngươi làm trước đây, cũng rất hài lòng."

>

> Bạch Tinh Tinh nhỏ giọng nói: "Đều...đều là ta nên làm."

>

> Bỗng nhiên Nữ Oa Nương Nương nói: "Ta muốn nhận ngươi làm đệ tử, ngươi có bằng lòng không?"

>

> Bạch Tinh Tinh vui sướng ngẩng đầu nói: "Nương nương, ngài...ngài muốn nhận ta làm đồ đệ sao?"

>

> Nữ Oa Nương Nương gật đầu cười.

>

> Bạch Tinh Tinh vội vàng dập đầu, vui sướng kêu lên: "Đệ tử bái kiến sư phụ!"

>

> Nữ Oa Nương Nương nói: "Đứng lên đi!"

>

> Bạch Tinh Tinh cung kính đứng lên, khoanh tay đứng trước mặt Nữ Oa Nương Nương, ngực phập phồng dữ dội khó nén được kích động ở trong lòng.

>

> Nữ Oa Nương Nương khẽ vươn tay lên, lòng bàn tay xuất hiện ba thứ: một viên ngọc phù, một quyển sách và một cái bình bằng đồng.

>

> Nữ Oa Nương Nương nói: "Bên trong ngọc phù là công pháp tu luyện, tên là Thiên Yêu Đồ Thần, được xem là công pháp không tệ giành cho yêu tộc. Còn sách này là đạo kinh do ta biết, nghiền ngẫm đọc nhiều một chút sẽ giúp ngươi ngộ đạo, cuối cùng vẫn là tự ngươi tìm đạo của mình. Bình đồng tên là Luyện Yêu Hồ, bên trong có một thế giới, có thể tạo ra sức mạng hủy diệt, ban cho ngươi bảo vệ bản thân."

>

> Bạch Tinh Tinh kính cẩn lễ phép nói: "Đa tạ sư phụ!"

>

> Nữ Oa Nương Nương khẽ gật đầu, cười nói: "Nhận lấy đi!"

>

> Bạch Tinh Tinh run rẩy vươn tay ra cầm ba bảo vật ở trong tay, mỗi một vật trong này đều đủ để cái đại năng ở Hồng Hoang ra tay đánh nhau, nhấc lên gió tanh mưa máu ở Hồng Hoang, bây giờ lại đều là của mình, sao cảm giác không chân thật như thế chứ? Không phải là nằm mơ đấy chứ?

>

> Nữ Oa Nương Nương nghiêm túc nói: "Đừng có trầm mê vào công pháp Thiên Yêu Đồ Thần và sức mạnh của Luyện Yêu Hồ, phải lấy đạo kinh làm chủ để tự ngộ đạo."

>

> Bạch Tinh Tinh vội vàng cung kính nói: "Vâng! Đệ tử đa tạ sư phụ dạy bảo."

>

> Bóng của Nữ Oa Nương Nương nhạt dần rồi biến mất.

>

> Bạch Tinh Tinh chắp tay cung kính nói: "Cung tiễn sư phụ!"

>

> Bạch Tinh Tinh khom lưng một lúc lâu rồi mới đứng lên, vui vẻ nhảy nhót kêu lên: "Được rồi! Ta đã làm được! Ta muốn được phát triển."

>

> Bạch Tinh Tinh yêu thích không buông tay vuốt ve Luyện Yêu Hồ, công pháp Thiên Yêu Đồ Thần và Đạo Kin. Đột nhiên trong lòng hiểu ra, thì ra ta thật sự là nữ chính trong tiểu thuyết, cuộc gặp gỡ bất ngờ của ta đã được bắt đầu, sau này mới bắt đầu cuộc sống chân chính của tiểu yêu ta. Bà lão là Nữ Oa Nương Nương, còn nhân vật phản diện có lẽ là Phật giáo!

>

> Con lừa trọc, dám đoạt nam nhân với bổn côn nương, chờ đấy bổn cô nương sẽ lật tung Linh Sơn của các ngươi!

>

> Không thể ngăn cản nữ chính, sau này gọi ta là Nữ Đế Hài Cốt!!

>

> ...

>

> Tôn Ngộ Không trở lại đội ngũ đi thỉnh kinh, tiếp tục tiến về phía tây, Bạch Tinh Tinh ở Hoa Quả Sơn tu luyện, lập kế hoạch vĩ đại cướp nam nhân với Phật giáo.

>

> Trên đảo Huyền Không ở Thiên Môn Sơn, Trương Minh Hiên đang cùng Nha Nha ngồi xổm bên cạnh đống lửa, dầu bên trong nồi sắt đang sôi sùng sục, từng con Kim Thiền Tử nổ bồng bềnh ở trong nồi, bên ngoài cháy vàng và có mùi thơm nức mũi.

>

> "Ăn ngon không?" Một giọng nói vang lên từ phía sau.

>

> Nha Nha nhìm chằm chằm Kim Thiền Tử đang quay cuồng trong chảo dầu, vui vẻ nói: "Ăn rất ngon, Nha Nha rất thích."

>

> Trương Minh Hiên quay đầu nhìn, ngạc nhiên kêu lên: "Mẹ nuôi!!" Rồi vội vàng đứng lên hành lễ nói: "Bái kiến mẹ nuôi!"

>

> Áp Long Phu Nhân cười nói: "Không cần đa lẽ."

>

> Từ ái nhìn con mèo nhỏ Nha Nha nói: "Sao lại bẩn như vậy?"

>

> Trương Minh Hiên xấu hổ cười nói: "Đều là bị hun khói, không cần phải lo lắng."

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!