TRANG 472# 1
> Chương 942: Lại đến phòng giam.
>
>
>
>
>
>
> Áp Long Phu Nhân xoay người ôm Nha Nha, đưa tay lau sạch tro bụi trên mặt nàng, cười từ ái nói: "Nha Nha nhà ta lớn rồi."
>
> Nha Nhan không hiểu gì nhìn Áp Long Phu Nhân, cảm giác rất quen thuộc, nhưng mà không biết là ai! Quay đầu dùng ánh mắt cầu cứu nhìn về phía Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên nhún vai, dáng vẻ thương mà không giúp gì được.
>
> Trương Minh Hiên tiện tay dập tắt ngọn lửa, vội vàng nói: "Mẹ nuôi, mời mẹ vào trong phòng, Thanh Nhã và Thanh Tuyền đều ở trong phòng."
>
> Áp Long Phu Nhân ôm Nha Nha cười nói: "Ừ!" Quay người đi vào trong phòng, Trương Minh Hiên đi theo sau.
>
> Trương Minh Hiên tò mò hỏi: "Mẹ nuôi, mấy năm nay mẹ đi đâu vậy? Lâu rồi không thấy mẹ."
>
> Áp Long Phu Nhân vừa đi vừa nói: "Khoảng thời gian trước về Thanh Khâu."
>
> Trương Minh Hiên mỉm cười nói: "Thanh Khâu chơi vui sao?"
>
> "Rất xinh đẹp và yên tĩnh, nhưng hơi chút buồn tẻ, không muôn màu muôn vẻ như thế giới bên ngoài."
>
> ...
>
> Hai người vừa đi vừa nói chuyện đến lúc đến trong sân của thư điếm.
>
> Trong sân ba người Lý Thanh Nhã, Lý Thanh Tuyền còn có Nữ Oa đang đọc sách.
>
> Lý Thanh Tuyền vừa nhìn thấy Áp Long Phu Nhân liền đứng lên, lập tức chạy nhanh ôm lấy Áp Long Phu Nhân khóc lóc kể lể: "Nương, nương cần phải làm chủ cho con! Tỷ tỷ bắt nạt con."
>
> Nha Nha ngồi trong lòng Áp Long Phu Nhân, cúi đầu nhìn Lý Thanh Tuyền, mặt mũi ngơ ngác, cô cô làm sao vậy? Bị cướp ăn ngon sao? Cúi người dùng bàn tay nhỏ sờ đầu Lý Thanh Tuyền an ủi, bảo bảo ngoan! Không khóc, không khóc!
>
> Lý Thanh Tuyền im lặng ngẩng đầu nhìn Nha Nha, Nha Nha vội vàng đưa tay về rồi xoay mặt đi.
>
> Lý Thanh Nhã cũng đứng lên, cung kính hành lễ cười nói: "Mẫu thân đã trở về!"
>
> Nữ Oa đứng lên, nhìn Áp Long Phu Nhân lại nhìn Lý Thanh Tuyền, không biết làm sao, ta nên gọi là gì?
>
> Áp Long Phu Nhân cười nhìn về phía Nữ Oa đứng câu nệ ở bên cạnh, nói: "Nàng là ai?"
>
> Lý Thanh Nhã giới thiệu: "Nàng là Nữ Oa, nữ nhi của Thần Nông Nhân Hoàng."
>
> Áp Long Phu Nhân ngạc nhiên mỉm cười nói: "Thì ra là nàng!" Cười nói với Nữ Oa: "Tự nhiên là được rồi, không cần câu nệ."
>
> Nữ Oa gật đầu liên tục.
>
> Áp Long Phu Nhân cúi đầu nhìn về phía Lý Thanh Tuyền, trách mắng nói: "Bao nhiêu tuổi rồi còn nhõng nhẽo, nhanh buông ra."
>
> Lý Thanh Tuyền cười hì hì buông tay ra rồi kéo Áp Long Phu Nhân qua, một đám người ngồi vào ghế đá bên trong sân.
>
> Lý Thanh Nhã tò mò hỏi: "Mẫu thân, giải quyết xong chuyện ở Thanh Khâu rồi sao?"
>
> Áp Long Phu Nhân lắc đầu, nói: "Vẫn chưa, nhưng tạm thời cũng không có chuyện lớn gì, hơi nhớ Nha Nha nên muốn trở về nhìn một chút."
>
> Lý Thanh Tuyền ở bên cạnh tố cáo nói: "Nhất định mẫu thân phải ở thêm một đoạn thời gian nữa, những ngày ngài không ở đây tỷ tỷ hành hạ conrất tàn bạo."
>
> Áp Long Phu Nhân nghi ngờ nhìn về phía Lý Thanh Nhã.
>
> Lý Thanh Nhã cười nhạt nói: "Minh Hiên nói Thanh Tuyền quá rảnh rỗi, không bằng đọc nhiều đạo kinh một chút để tăng lên tâm tính tu hành."
>
> Áp Long Phu Nhân hài lòng nhìn về phía Trương Minh Hiên ở bên cạnh, gật đầu nói: "Minh Hiên nói không sai, lúc trước đúng là chúng ta quá cưng chiều nàng."
>
> Lập tức Trương Minh Hiên lộ ra nụ cười khiêm tốn.
>
> Lý Thanh Tuyền hừ nhẹ hai tiếng, tức giận nhìn Trương Minh Hiên.
>
> Áp Long Phu Nhân nhìn về phía Lý Thanh Tuyền, lắc đầu cảm thán nói: "Con ấy à! Chính là đang ở trong phúc mà không biết phúc, bên trong thư điếm có Kinh Đạo Đức, Chân KinhNguyên Thủy, Đạo ĐiểnThông Thiên, Chân Kinh A Di Đà Phật, Chân Kinh Bồ Đề, KinhOa Hoàng và một số kinh điển khác do các thánh nhân viết, mỗi một cái đều có thể chống đỡ đại giáo một phương, ở bên ngoài có thể gây nên mưa tanh gió máu, các ngươi lại đạt được dễ như trở bàn tay, ngược lại không biết quý trọng."
>
> Lý Thanh Tuyền cúi đầu nói thầm: "Con cũng biết những kinh thư kia rất tốt, rất quý giá, nhưng mà con không giống với tỷ tỷ, chính là không đọc được!"
>
> Áp Long Phu Nhân thở dài một hơi không biết làm sao nữa, sau đó nhìn về phía Lý Thanh Nhã, nói: "Ta muốn mang Nha Nha đi một khoảng thời gian."
>
> Lý Thanh Nhã ngạc nhiên kêu lên: "Mang đi? Vì sao?"
>
> Áp Long Phu Nhân cúi đầu từ ái nhìn Nha Nha, đôi mắt sáng ngời của Nha Nha cũng đang mờ mịt nhìn Áp Long Phu Nhân.
>
> Áp Long Phu Nhân cười nói: "Những trưởng bối ở Thanh Khâu đều rất nhớ Nha Nha, ta tính toán mang nàng trở về một chút." Dừng một chút rồi nói: "Hơn nữa, cây Khổ Tình muốn chọn Tiên Tơ Hồng, ta muốn để Nha Nha đi thử."
>
> Lý Thanh Nhã do dự nói: "Nàng còn nhỏ như vậy."
>
> Áp Long Phu Nhân cười nói: "Yên tâm đi! Chỉ là lựa chọn mà thôi, lúc Tiên Tơ Hồng cần làm việc chân chính còn phải mười năm nữa! Khi đó, ước chừng Nha Nhan cũng lớn lên một chút rồi!"
>
> Lý Thanh Tuyền chớp mắt, nhấc tay vui vẻ kêu lên: "Con cũng muốn làm Tiên Tơ Hồng!"
>
> Áp Long Phu Nhân lắc đầu nói: "Không được!"
>
> Lý Thanh Tuyền không hài lòng nói: "Vì sao chứ?"
>
> Áp Long Phu Nhân tức giận nói: "Ta còn không biết con sao, nếu như con làm Tiên Tơ Hồng, sẽ không làm rối loạn nhân duyên của người khác sao?"
>
> Lý Thanh Tuyền bĩu môi, thờ phì phò tức giận nhìn Áp Long Phu Nhân, con thật sự kém như vậy sao?
>
> Áp Long Phu Nhân tiếp tục nói: "Hơn nữa, sau này nhất định Nha Nha sẽ ra ngoài, có thân phận Tiên Tơ Hồng này, ít nhất yêu ma và người tu đạo sĩ cũng sẽ không gây chuyện với nàng."
>
> Lý Thanh Nhã do dự một chút rồi khẽ gật đầu nói: "Vâng!"
>
> Áp Long Phu Nhân mỉm cười nói: "Nếu đã là Tiên Tơ Hồng thì phải lấy đại danh, các con cảm thấy tên Đồ Sơn Doanh Doanh thì thế nào?"
>
> Lý Thanh Nhã cười nói: "Mẫu thân, con đã đặt đại danh cho nàng, gọi là Đồ Sơn Hồng Hồng."
>
> Áp Long Phu Nhân sững sờ, ngạc nhiên nói: "Đồ Sơn Hồng Hồng bên trong [Hồ yêu tiểu hồng nương] sao?"
>
> Lý Thanh Nhã gật đầu cười.
>
> Áp Long Phu Nhân cười nói: "Được! Vậy thì gọi là Đồ Sơn Hồng Hồng." Cúi đầu từ ái nhìn về phía Nha Nha, nói: "Hồng Hồng, sau này cháu phải che chở Đồ Sơn đấy!"
>
> Nha Nha có chút mờ mịt khẽ gật đầu.
>
> Mấy người tiếp tục ngồi ở trong sân, chuyện nhà cười cười nói nói, cho đến chạng vạng tối sau khi ăn cơm tối xong mới tản đi.
>
> Sáng sớm, Trương Minh Hiên mơ mơ màng màng mở to mắt, ngáp một cái rồi ngồi dậy, được ngủ thật là thoải mái! Bỗng nhiên mở to mắt, vách đá hình tròn trên đỉnh đầu cũng không phải là trần gỗ trong nhà, đây là đâu vậy? Bị bắt cóc sao?
>
> Trương Minh Hiên vội vàng xoay người dậy, một quả cầu phát sáng bay từ lòng bàn tayrarồi treo cao trên không trung chiếu sáng không gian, chỉ thấy đây là một nhà đá khép kín hình nửa vòng tròn úp ngược.
>
> Giọng Long Thiên Ngạo vang lên: "A! Phòng này nhìn rất quen."
>
> Trương Tiểu Phàm cũng không nhịn được hỏi: "Đây không phải làm phòng giam của Bình Tâm Nương Nương sao?"
>
> Trương Minh Hiên đứng ở giữa phòng đá, ngẩng đầu hét lớn cầu xin: "Nương nương, nương nương ở đây sao? Ta là Trương Minh Hiên! Có phải ngài bắt nhầm người không? Nương nương, nghe được thì hãy trả lời một câu!"
>
> Bốp bốp bóp! Tiếng đánh vang lên từ phía trên nhà đá, Xi Vưu tức giận nói: "Kêu la cái gì? Bắt chính là ngươi."
>
> Trương Minh Hiên vui sướng kêu lên: "Xi Vưu đại ca, nhanh thả ta ra, ta mời ngươi ăn cơm."
>
> Xi Vưu tùy tiện nói: "Nương nương bắt ngươi, không ai dám thả ngươi ra ngoài, thành thật ở đó đi!"
>
>
>
>