Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 943: Mục 944

TRANG 472# 2

> Chương 943: Kịch Bản Hoàn Thành

>

>

>

>

>

>

> Trương Minh Hiên cười khổ nói:

>

> - Nương nương đến cùng là ngài muốn làm cái gì vậy? Cũng phải nói chắc chắn để ta còn biết chứ!

>

> Đúng lúc này, giọng nói của Xi Vưu truyền đến:

>

> - Giải thi đấu đua xe đã qua rất lâu rồi nhưng bộ phim mà ngươi đáp ứng với nương nương lại còn chưa bắt đầu chuẩn bị, cho nên nương nương tức giận. Trước khi kịch bản phim được viết xong thì ngươi cũng đừng nghĩ ra.

>

> Trương Minh Hiên lớn tiếng kiêu oan:

>

> - Xi Vưu đại ca, ngài nghe ta giải thích đã! Ta là đang cấu tứ lại kịch bản, mỗi ngày đều đang suy nghĩ chuyện xưa cho nương nương, muốn đã tốt còn tốt hơn, thật không có ý định lười biếng đâu!

>

> Giọng nói của Xi Vưu tiếp tục từ phía trên truyền vào đến:

>

> - Chậm, nương nương không muốn nghe lời giải thích của ngươi.

>

> - Xi Vưu đại ca, ta muốn nói chuyện cùng nương nương.

>

> - Xi Vưu đại ca!

>

> - Xi Vưu đại ca!

>

> . ..

>

> Kêu một hồi mà không còn có thanh âm truyền đến, Trương Minh Hiên đứng ở bên trong phòng tối khóc không ra nước mắt. Mấy vị đại lão thật là quá bá đạo, không thể chơi kiểu này được! Không phải đầu tiên là thúc dục qua tin nhắn, sau đó là qua điện thoại, cuối cùng mới đến phòng tối hay sao? Nương nương tại sao có thể hủy bỏ hai bước trước vậy?

>

> Long Thiên Ngạo nói:

>

> - Ta đã sớm nói với ngươi rồi, để ngươi nhanh chuẩn bị phim cho Bình Tâm nương nương nhưng ngươi vẫn không nghe, hiện tại thì hay rồi?

>

> Trương Minh Hiên ủy khuất nói:

>

> - Nương nương một mực không thúc dục, ta còn tưởng rằng lão nhân gia nàng không vội chứ!

>

> Tiêu Viêm răn dạy nói:

>

> - Hiện tại ngươi còn đứng ngốc ở đó làm cái gì? Nhanh viết kịch bản đi thôi!

>

> Trương Minh Hiên ngồi trên ghế ở bên trong phòng tối, ghé vào trên mặt bàn bắt đầu gõ chữ.

>

> ‘U Linh kỵ sĩ (Ghost Rider)’ là một cái chuyện xưa kể về Quỷ Vương, nó vốn bị trấn áp ở phía dưới mười tám tầng Địa Ngục nhưng trốn ra được và đi vào Nhân Gian, tạo thành sát kiếp, muốn thống ngự Nhân Gian thành lập Quỷ Quốc (quốc gia của quỷ), nghịch phạt Địa Ngục.

>

> Thập Điện Diêm Vương cần trấn áp Địa Phủ, không cách nào giáng lâm Nhân Gian, âm binh Quỷ Tướng mà bọn họ phái đi đều bị Quỷ Vương đánh giết, bất đắc dĩ Thập Điện Diêm Vương đi vào chỗ sâu nhất trong Địa Phủ, cầu nguyện với ý chí của Địa Phủ. Tâm nguyện của bọn họ được ý chí của Địa Phủ hưởng ứng, ban cho một ngọn lửa máu có ẩn chứa sức mạnh của Địa Ngục.

>

> Thập Điện Diêm La điều động Phán Quan mang theo ngọn lửa máu này tiến về Nhân Gian, để diệt đi Quỷ Vương nhưng mà ai biết được thực lực của Quỷ Vương lại quá mạnh, hắn dễ dàng giết chết vị Phán Quan kia, ngọn lửa máu của Địa Ngục cũng bị đánh tan thành vô số mảnh vụn.

>

> Một thời gian sau, những mảnh vụn của ngọn lửa máu của Địa Ngục chậm rãi hội tụ, dung hợp với một thiếu nữ mỹ lệ, đáng yêu, kể từ đó vị U Linh kỵ sĩ có được sức mạnh đến từ Địa Phủ liền ra đời, cuối cùng trừ đi Quỷ Vương còn dẹp loạn sát kiếp giúp Nhân Gian được yên bình.

>

> Phòng tối bên trong, Trương Minh Hiên không ăn không uống viết đổi, bận rộn không biết bao lâu mới đưa kịch bản hoàn thành.

>

> Trương Minh Hiên ngẩng đầu, lắc cổ, ưỡn lưng, nói thầm:

>

> - Mệt mỏi quá! Mệt mỏi quá! Tiểu Phàm, ta đã viết được bao lâu rồi?

>

> Trương Tiểu Phàm nói:

>

> - Hơn một trăm giờ.

>

> Trương Minh Hiên kinh ngạc kêu lên:

>

> - Cái gì? Đã qua năm ngày rồi sao? !

>

> Trương Tiểu Phàm nói:

>

> - Phải!

>

> Két một tiếng, cánh cửa phía trên phòng tối từ từ mở ra, một cột sáng từ bên ngoài chiếu xuống.

>

> Trương Minh Hiên lập tức bay lên, thuận theo cột sáng bay ra khỏi phòng tối, rơi vào bên trong một cái đại điện rộng lớn.

>

> Hấp thu không khí tươi mát của sự tự do, Trương Minh Hiên lệ rơi đầy mặt. Rốt cục là thứ đáng sợ như phòng tối là do ai phát minh ra vậy! Quá không có nhân tính. Trong lòng thầm muốn kéo người phát minh phòng tối ra ngoài đập cho một trận!

>

> Chỗ trung ương của đại điện, Xi Vưu chính không thèm để ý hình tượng của mình mà nằm trên mặt đất, gối đầu lên Hắc Hổ, gặm một quả táo lớn.

>

> Trương Minh Hiên liếc nhìn hắn một cái, ánh mắt sáng lên, nhanh chóng chạy đến chỗ Xi Vưu, cầm lấy một quả đào lớn ở trên mặt bàn, cắn một cái, miệng đầy nước miếng kêu lên:

>

> - Thoải mái.

>

> Xi Vưu nằm trên mặt đất, quơ chân bắt chéo híp mắt nói:

>

> - Vẫn là nương nương lợi hại, nhanh như vậy đã giúp ngươi cấu tứ kịch bản tốt rồi.

>

> Trương Minh Hiên lập tức giận không có chỗ phát tiết, đây là giúp ta cấu tứ hay sao? ! Hắn hung tợn trừng mắt với Xi Vưu, nói:

>

> - Phòng tối ở đâu?

>

> Xi Vưu tiện tay chỉ chỉ vào một tảng đá màu đen to như cái nồi ở trong góc tường.

>

> Trương Minh Hiên sải bước đi tới, nổi giận gầm lên một tiếng, vung quyền đánh ra, bên trong nắm đấm bao hàm sự biệt khuất, phẫn nộ trong vài ngày này

>

> Bịch!

>

> Một tiếng trầm đục vang lên, nắm đấm đánh vào trên tảng đá kia.

>

> Tảng đá màu đen đứng ở nguyên địa không nhúc nhích, nụ cười trên mặt Trương Minh Hiên cũng dần dần ngưng kết, hắn chậm rãi thu tay lại rồi chắp tay ở sau lưng, bình thản nói:

>

> - Kịch bản đã viết xong, Xi Vưu huynh tiễn ta về nhà đi thôi! Ta muốn nắm chặt thời gian để quay chụp.

>

> Xi Vưu lấy tay làm đao vạch một cái ở trước mặt, một khe hở không gian lập tức xuất hiện ở phía trước.

>

> Trương Minh Hiên sải bước đi vào. Sau một khắc, phía trên Huyền Không Đảo cũng xuất hiện một khe hở không gian, từ bên trong, Trương Minh Hiên bước ra.

>

> Sau khi bước ra khỏi vết nứt không gian, Trương Minh Hiên lập tức quỳ xuống, từ trong miệng từng tiếng rên thống khổ vang lên. Hắn nằm dài trên đồng cỏ, chậm rãi nâng tay phải lên, toàn bộ bàn tay đều không tự chủ được mà khẽ run rẩy. Đó là cái tảng đá gì vậy? Quá cứng rồi.

>

> . ..

>

> U Minh thế giới, bên ngoài Bình Tâm điện, Xi Vưu bay đến trước cửa điện và cung kính nói:

>

> - Xi Vưu cầu kiến nương nương!

>

> - Vào đi!

>

> Xi Vưu đi vào, bên trong đại điện, Bình Tâm nương nương ngồi xếp bằng ở trên giường mây.

>

> Xi Vưu đứng ở phía dưới cung kính nói:

>

> - Nương nương, kịch bản đã hoàn thành, ta cũng đã đưa Trương Minh Hiên về Huyền Không Đảo để hắn chuẩn bị.

>

> Bình Tâm nương nương cười nói:

>

> - Ta đã biết, tên tiểu tử này lười biếng lắm mà, không cho hắn chút áp lực thì hắn sẽ không chịu cố gắng.

>

> Nhưng mà đúng là cái bộ U Linh kỵ sĩ này rất thú vị. Hiện tại, ta ngược lại là có chút chờ mong với bộ phim mà hắn chuẩn bi làm rồi.

>

> Xi Vưu tán dương:

>

> - Trước kia ta luôn cảm thấy Trương Minh Hiên này thường thôi nhưng biểu hiện lần này của hắn ngược lại để ta lau mắt mà nhìn. Nền tảng của Địa Phủ cũng dám đánh một quyền lên, hơn nữa sau khi đánh xong mà mặt còn không đổi sắc, không có thẹn với giọt tinh huyết Tổ Vu trên người hắn, xem như nam nhân của Vu tộc ta.

>

> Nghe được lời nói của Xi Vưu, sắc mặt của Bình Tâm nương nương có chút cổ quái. Nam nhân của Vu tộc hay sao? Ha ha ~

>

> . ..

>

> Sau khi trở lại Huyền Không Đảo, Trương Minh Hiên trốn ở trong phòng tới mấy ngày mới cảm thấy đau đớn đã dịu đi, sau đó liền vội vàng ra chuẩn bị quay chụp ‘Ghost Rider’, hắn đã thật sự sợ rồi, không chậm trễ Bình Tâm nương nương nữa!

>

> Trong Hồng Hoang, người làm cho Trương Minh Hiên cảm thấy sợ hãi nhất không phải là vị sư phó Thông Thiên giáo chủ kia, cũng không phải vị sư bá nhìn chính mình không vừa mắt Nguyên Thủy thánh nhân kia, lại càng không phải hai vị giáo chủ Tiếp Dẫn, Chuẩn Đề của Phật môn, mà là Nữ Oa Nương Nương cùng Bình Tâm nương nương, hại vị quả thực là còn kinh khủng hơn Tu La Dạ Xoa kia.

>

> Trương Minh Hiên ra khỏi phòng, trong viện Lý Thanh Nhã đang đánh cờ cùng hoàng hậu.

>

> Trương Minh Hiên cười hì hì đi qua, cúi đầu nhìn bàn cờ một lúc rồi gật đầu nói:

>

> - Không sai, không tệ ~ Thanh Nhã tỷ sắp thắng rồi.

>

> Hoàng hậu ngẩng đầu cười hỏi:

>

> - Minh Hiên cũng hiểu chơi cờ sao?

>

> Trương Minh Hiên lắc đầu nói:

>

> - Không hiểu lắm.

>

> Hoàng hậu hỏi:

>

> - Vậy làm sao mà cậu biết Thanh Nhã tỷ sắp thắng rồi?

>

> Trương Minh Hiên tự tin cười một tiếng, chỉ vào một chỗ quân cờ nói:

>

> - Rất rõ ràng mà! Thanh Nhã tỷ đã sắp xếp được 5 quân liên tiếp thẳng hàng rồi! (Thằng này nhầm cờ vây với cờ caro)

>

> Hoàng hậu tỏ vẻ khó hiểu. 5 quân liên tiếp thẳng hàng thì thế nào? Vì cái gì mà 5 quân liên tiếp thẳng hàng là sắp thắng?

>

> Nghiêm túc nhìn về phía bàn cờ, chẳng lẽ là 5 quân liên tiếp thẳng hàng sẽ tạo ra thế cờ nào khó lường hay sao?

>

> Ở bên cạnh, Lý Thanh Nhã cười nói:

>

> - Hoàng hậu đừng nghe hắn nói bậy, hắn đang nói đến cờ ca rô.

>

> Hoàng hậu nghi hoặc hỏi:

>

> - Cờ ca rô là cái gì?

>

> Lý Thanh Nhã giải thích nói:

>

> - Cờ ca rô là một trò chơi do hắn phát minh ra cho mấy người Thanh Tuyền, chỉ cần 5 quân liên tiếp thẳng hàng là chiến thắng.

>

> Hoàng hậu cảm thấy hứng thú nói:

>

> - Nghe cũng khá thú vị đấy. Chờ một lát, chúng ta thử chơi mấy ván xem sao.

>

> Lý Thanh Nhã gật đầu cười.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!