Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 946: Mục 947

TRANG 474# 1

> Chương 946: Ném Tuyết

>

>

>

>

>

>

> Trương Minh Hiên cười nói:

>

> - Như vậy đi! Ta để Sắc Tà đưa cô trở về, dù sao Hoa Quả Sơn cũng cách chỗ này đến cả ngàn vạn dặm, miễn cho trên đường gặp phải nguy hiểm.

>

> Bạch Tinh Tinh cười thần bí, nói:

>

> - Thần Quân, ta cũng không phải là yêu quái phổ thông, yêu ma có không có mắt chọc ta ngược lại sẽ là bất hạnh của bọn họ.

>

> Sau đó, nàng ôm quyền thở dài nói:

>

> - Thần Quân dừng bước, bản đế cáo từ.

>

> Vừa nói xong, Bạch Tinh Tinh đã hóa thành một tia sáng và bay thẳng lên trời.

>

> Trương Minh Hiên mờ mịt nói:

>

> - Nàng vừa nói là bản đế hay sao? Đế gì? Vô Chi Kỳ, ngươi vẫn nên đi một chuyến! Âm thầm chiếu ứng đệ muội của ngươi trở lại Hoa Quả Sơn.

>

> Ngay sau khi Trương Minh Hiên vừa nói xong, một giọng nói đột nhiên vang lên bên tai hắn:

>

> - Vâng!

>

> Đại Lực Quỷ Vương đứng ở bên cạnh Trương Minh Hiên, cười ngây ngô một tiếng rồi ôm quyền nói:

>

> - Thần Quân, ta cũng nên trở về.

>

> Trương Minh Hiên cười nói:

>

> - Đa tạ Quỷ Vương hỗ trợ, sau này có chuyện gì cần Trương mỗ ra tay thì cứ mở miệng là được.

>

> Đại Lực Quỷ Vương vội vàng nói:

>

> - Thần Quân quá lời, tiểu thần chỉ là phụng lệnh bệ hạ đến làm việc, không đảm đương nổi ân tình của Thần Quân.

>

> Sau đó, hắn gãi gãi cái đầu không có mấy sợi tóc, cười ngây ngô nói:

>

> - Hơn nữa đóng phim cũng thật là thú vị, ta còn muốn cảm ơn Thần Quân vì đã cho tiểu thần như ta có cơ hội này.

>

> Trương Minh Hiên cười ha hả nói:

>

> - Chúng ta không cần tạ ơn tới tạ ơn lui như thế, vô luận là anh hay là Ngọc Đế, phần nhân tình này ta đều nhớ kỹ.

>

> Đại Lực Quỷ Vương ôm quyền, nhếch miệng cười một tiếng, nói:

>

> - Vậy cũng được. Thần Quân, hiện tại ta phải cáo từ rồi.

>

> Trương Minh Hiên gật đầu, Đại Lực Quỷ Vương hóa thành một luồng gió màu đen bay lên bầu trời.

>

> Trương Minh Hiên cười tự nói:

>

> - Phương thức đi đường của Quỷ Vương ngược lại là rất giống Hùng Đại.

>

> Trương Minh Hiên chắp hai tay ở sau lưng, bước ra một bước, xuyên qua không gian, trong nháy mắt đã xuất hiện ở trước cửa cuả Huyền Không Đảo, cười ha hả, đi vào bên trong, lớn tiếng kêu lên:

>

> - Thanh Nhã tỷ, ta đã trở về rồi!

>

> Trên bãi cỏ, mấy người Lý Thanh Tuyền, Tấn Dương đang đắp người tuyết cùng với Nha Nha. Khi thanh âm của Trương Minh Hiên truyền đến, mấy người đều quay đầu nhìn lại.

>

> Khi thấy Trương Minh Hiên đi tới, ánh mắt của Nha Nha sáng lên, nàng lạch bạch chạy tới, vui sướng kêu lên:

>

> - Ba Ba ~ Ba Ba ~ -

>

> Trương Minh Hiên cười ha hả, ngồi xổm xuống, mở rộng vòng tay. Nha Nha lập tức nhào vào trong lồng ngực của Trương Minh Hiên, dùng khuôn mặt nhỏ của mình cọ cọ vào khuôn mặt to của Trương Minh Hiên rồi cười khanh khách.

>

> Trương Minh Hiên ôm Nha Nha đứng lên, cười nói:

>

> - Nha Nha giỏi lắm, đã biết gọi Ba Ba rồi.

>

> Lý Thanh Tuyền ở bên cạnh người tuyết, nhìn chằm chằm vào Trương Minh Hiên, cảnh giác nói:

>

> - Ta luôn có cảm giác danh xưng Ba Ba này không được bình thường.

>

> Ở bên cạnh, Nữ Oa cũng gật đầu, đồng ý nói:

>

> - Khi Nha Nha gọi Ba Ba, Minh Hiên liền cười thật là hèn mọn, bỉ ổi.

>

> Trương Minh Hiên ôm Nha Nha đi tới, không cao hứng nói:

>

> - Hèn mọn, bỉ ổi là sao? Nụ cười trên mặt của ta rõ ràng là cực kỳ thiện lương, vậy mà cô lại nói là hèn mọn.

>

> Trương Minh Hiên đánh giá người tuyết, nói:

>

> - Đây là các cô đắp hay sao?

>

> Chúng nữ đều liên tục gật đầu, đắc ý nhìn Trương Minh Hiên giống như là đang nói chúng ta hoàn toàn không sử dụng pháp thuật.

>

> Trương Minh Hiên không chút do dự phê bình:

>

> - Xấu quá!

>

> - A ~ Trương Minh Hiên, ta muốn giết ngươi.

>

> Lý Thanh Tuyền nổi giận gầm lên một tiếng, sau đó lập tức ném quả bóng tuyết ở trong tay về phía Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên nhấc chân, bước sang bên cạnh, đắc ý cười ha hả nói:

>

> - Không có đánh trúng!

>

> Bành ~ một quả bóng tuyết đập trúng sau đầu Trương Minh Hiên, Nữ Oa ở phía sau che miệng không thèm để ý mà bật cười.

>

> Lý Thanh Tuyền quát to một tiếng:

>

> - Đánh hắn!

>

> Tấn Dương cười, một quả bóng tuyết liền rời khỏi tay nàng, bay về phía Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên vội vàng né tránh, hét lớn:

>

> - Tấn Dương, con cũng học xấu.

>

> Tấn Dương đứng ở bên cạnh, cười hì hì thè lưỡi.

>

> Con hồ ly màu trắng có hai cái đuôi là Tiểu Tuyết nhanh chóng nhảy đến trên đầu người tuyết, dùng móng vuốt cào tuyết, vo tròn rồi ném về phía Trương Minh Hiên, trong đôi mắt hiện lên sự hưng phấn, nó đã sớm muốn làm như vậy rồi!

>

> Lý Thanh Tuyền, Nữ Oa cũng hưng phấn đào tuyết và ném về phía Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên ôm Nha Nha vội vàng chạy, đằng sau ba người một hồ chạy đuổi theo, từng quả bóng tuyết gào thét bay sượt qua người Trương Minh Hiên, còn có mấy quả nện trúng người hắn và nổ thành bông tuyết.

>

> Trương Minh Hiên kêu to:

>

> - Này, các cô quá phận rồi đó! Ta muốn hoàn thủ đó!

>

> Nha Nha bị Trương Minh Hiên ôm, chạy vội ở phía trước, nhìn ba nữ nhân đuổi theo đằng sau, phát ra tiếng cười khanh khách. Dưới cái nhìn của nàng chuyện này rất thú vị.

>

> Trương Minh Hiên đang chạy nhanh về phía trước bỗng nhiên quay ngược trở lại, tránh thoát bốn quả bóng tuyết, chân đạp mạnh trên mặt đất, quát to:

>

> - Hãy xem Tứ Trọng Bóng Tuyết của ta đây!

>

> Bốn quả bóng tuyết từ dưới đất bay lên, lơ lửng ở bên người Trương Minh Hiên.

>

> - Đi!

>

> Hưu một tiếng

>

> Phanh phanh phanh phanh

>

> Bóng tuyết nhanh chóng bay ra, nện ở trên trán chúng nữ, lập tức khiến cho mấy người Lý Thanh Tuyền ngây ra, Tiểu Tuyết lắc lắc vài cái cho tuyết trên đầu mình rơi xuống.

>

> Trương Minh Hiên vui sướng cười to.

>

> Lý Thanh Tuyền cả giận nói:

>

> - Trương Minh Hiên, hãy xem Vô Địch Phong Tuyết Hoàn của ta đây!

>

> Một cơn gió lốc trống rỗng xuất hiện ở trước mặt Lý Thanh Tuyền, gió lốc cuốn bông tuyết ở chung quanh lên, tạo ra một cái bánh xe bằng tuyết. Ngay khi vừa xuất hiện, bánh xe nhanh chóng xoay tròn.

>

> Lý Thanh Tuyền chỉ tay một cái và quát to:

>

> - Đi!

>

> Bánh xe bằng tuyết này nhanh chóng đánh về phía Trương Minh Hiên, trên đường đi của nó, bông tuyết bị cuốn bay lên và bắn sang hai bên.

>

> Nha Nha hô to một tiếng kinh hãi rồi vội vàng dùng tay nhỏ của mình che mắt lại. Trương Minh Hiên cũng hô to một tiếng kinh hãi rồi vội vàng tránh tránh đi, bánh xe bằng tuyết gào thét lướt qua bên người.

>

> Nữ Oa cười hì hì kêu lên:

>

> - Hãy xem Phẫn Nộ Tuyết Điểu của ta đây!

>

> Từng quả từng quả bóng tuyết từ dưới đất bay lên rồi hóa thành từng con chim tuyết ở bên người Nữ Oa, nghiễm nhiên là hình tượng chim nhỏ phẫn nộ (Angry birds) bên trong hộp trò chơi (Game Box), từng con chim tuyết kêu to cạc cạc rồi đánh về phía Trương Minh Hiên.

>

> Tấn Dương cười kêu lên:

>

> - Hoàng thúc, hãy xem tiễn thuật của ta đây.

>

> Vừa nói xong, nàng duỗi tay ra, hàn khí trong không trung nhanh chóng hội tụ, hình thành một cái cung tên nhỏ tinh xảo, từng bông tuyết bay lên hình thành mũi tên bằng tuyết, Tấn Dương giương cung cài tên, bắn về phía Trương Minh Hiên.

>

> Hồ ly màu trắng là Tiểu Tuyết ra tay trông đơn giản hơn, hai cái cái đuôi lay động, từng quả bóng tuyết ném về phía Trương Minh Hiên, ta theo đuổi là tốc độ, mới không cần loại loè loẹt kia.

>

> Trương Minh Hiên ôm Nha Nha chạy trước, vừa kêu vừa tránh né, ở trên mặt tuyết chạy ra một cái đường băng uốn lượn như rắn bò. Từng quả bóng tuyết, mũi tên, chim nhỏ, … bay qua sát bên người, cũng có đập trúng người, bông tuyết văng ra.

>

> Trương Minh Hiên kêu to:

>

> - Khinh người quá đáng! Hãy xem Ngự Kiếm Quyết của ta đây!

>

> Từng chuôi phi kiếm do tuyết trắng tạo thành, đánh về phía ba người Lý Thanh Tuyền. Thấy thế, Nha Nha hưng phấn vỗ tay bảo hay.

>

> Một đám người ở trên đồng cỏ, dùng tuyết làm vũ khí, đánh hăng say, bông tuyết bay múa đầy trời, tiếng cười vui vang lên không ngừng.

>

> Thẳng đến chạng vạng tối, một câu ăn cơm của Hoàng Hậu vang lên, mọi người mới ngưng chiến, rũ bông tuyết trên người xuốn, đi đến bên trong tiệm sách mà miệng vẫn hầm hè.

>

> Đi vào hậu viện của tiệm sách, đèn trong nội viện đã sáng lên, Lý Thanh Nhã cùng Hoàng Hậu đang bày đồ ăn nóng hổi lên trên bàn.

>

> Sau khi dọn xong đồ ăn, Lý Thanh Nhã đi đến chỗ Trương Minh Hiên, vỗ vỗ Trương Minh Hiên cùng Nha Nha cho bông tuyết trên người họ rơi xuống rồi tiếp lấy Nha Nha còn đang hưng phấn từ trong lồng ngực của Trương Minh Hiên, cười khẽ nói:

>

> - Chơi vui vẻ sao?

>

> Trương Minh Hiên xấu hổ nói:

>

> - Quay phim bận rộn mấy tháng, đương nhiên phải buông lỏng một chút.

>

> Lý Thanh Nhã cười khẽ nói:

>

> - Phương thức buông lỏng của anh cũng lạ thật đấy, chính là vừa trở về liền trêu chọc các nàng? Sau đó còn đánh nhau cùng các nàng?

>

> Trương Minh Hiên cười ngượng ngùng nói:

>

> - Ta cũng không nghĩ tới các nàng bạo lực như vậy, ta là bị ép đánh trả.

>

> Mấy người vây quanh bàn ăn ngồi xuống, bắt đầu ăn cơm.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!