Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 947: Mục 948

TRANG 474# 2

> Chương 947: Tiên Tơ Hồng

>

>

>

>

>

>

> Lúc ăn cơm, Trương Minh Hiên hiếu kì hỏi Lý Thanh Tuyền:

>

> - Các ngươi về khi nào vậy?

>

> Lý Thanh Tuyền không cao hứng nói:

>

> - Hiện tại, ngươi mới nhớ tới mà hỏi hay sao?

>

> Trương Minh Hiên cười ha hả nói:

>

> - Hiện tại hỏi cũng không muộn mà!

>

> Nữ Oa cười nói:

>

> - Chúng ta cũng vừa trở về không có mấy ngày, Áp Long phu nhân bảo chúng ta về đây.

>

> Ánh mắt của Nha Nha sáng lên, nàng nhảy xuống cái ghế, chạy vào trong phòng.

>

> Trương Minh Hiên quay đầu hét lớn:

>

> - Nha Nha, con đi làm cái gì? Chậm một chút!

>

> Nha Nha chạy về trong phòng, chỉ chốc lát lại nhẹ nhàng chạy về đến, cầm trong tay một quyển sách.

>

> Nha Nha để quyển sách lên bàn, ngẩng đầu nhìn Trương Minh Hiên cười hì hì nói:

>

> - Đồ Sơn, ta bắt được ngươi!

>

> Thấy thế, khóe miệng của Trương Minh Hiên không khỏi co giật hai lần, nàng nhìn về phía Lý Thanh Nhã nói:

>

> - Thanh Nhã tỷ, đây là có chuyện gì?

>

> Lý Thanh Nhã cũng im lặng, nàng ngập ngừng một lúc mới nói:

>

> - Là thứ mẫu thân dạy các nàng lúc ở Thanh Khâu.

>

> Trương Minh Hiên nhìn về phía quyển sách, ba cái văn tự cùng loại với phù triện xuất hiện trên bìa sách, Sách Nhân Duyên!

>

> Trong nháy mắt, con ngươi của Trương Minh Hiên trợn to, hắn kinh hỉ kêu lên:

>

> - Nha Nha thật sự đã trở thành Tiên Tơ Hồng hay sao?

>

> Lý Thanh Nhã gật đầu cười.

>

> Lý Thanh Tuyền ghen ghét nói:

>

> - Khổ Tình Thụ kia khẳng định là giả, dựa vào cái gì mà Nha Nha có thể làm Tiên Tơ Hồng còn ta lại không thể!

>

> Nha Nha nhìn về phía Lý Thanh Tuyền, nghiêm túc nói:

>

> - Cô cô, về sau Nha Nha mang người đi chơi!

>

> Lý Thanh Tuyền nói thầm một tiếng:

>

> - Ta mới không muốn đâu!

>

> Rồi nàng đưa tay kẹp một miếng thịt gà to đặt vào trong chén của Nha Nha

>

> Nha Nha cười hì hì nói:

>

> - Tạ ơn cô cô!

>

> Nói rồi nàng nhẹ nhàng nhảy lên, ngồi vào bên trong cái ghế.

>

> Trương Minh Hiên hiếu kì lật Sách Nhân Duyên ra, tờ thứ nhất in hình ảnh của Nha Nha, bên cạnh viết giới thiệu.

>

> Tính danh: Đồ Sơn Hồng Hồng

>

> Nghề nghiệp: Tiên Tơ Hồng

>

> Số nhiệm vụ đã hoàn thành: Không

>

> Trương Minh Hiên nhìn về phía Nha Nha, tán thưởng:

>

> - Nha Nha nhà ta thật là lợi hại, vậy mà thành nhóm Tiên Tơ Hồng đầu tiên.

>

> Nha Nha tươi cười gật đầu, cầm Sách Nhân Duyên ôm ở trong lồng ngực của mình, sợ làm mất rồi.

>

> Mấy người tiếp tục ăn cơm, Lý Thanh Nhã hỏi:

>

> - Đến lúc nào thì cậu chiếu phim của Bình Tâm nương nương?

>

> Trương Minh Hiên cố gắng nuốt miếng cơm đang ăn trong miệng xuống, nói:

>

> - Đã quay xong hết các cảnh rồi giờ chỉ cần biên tập nữa thôi. Tầm khoảng năm ngày là có thể biên tập hoàn chỉnh rồi chiếu được.

>

> Hoàng Hậu cười hỏi:

>

> - Lần này cũng giống như những lần trước hay sao? Đợi ăn tết xong lại chiếu phim ư?

>

> Trương Minh Hiên lắc đầu, nghiêm túc nói:

>

> - Không phải, phim của Bình Tâm nương nương vẫn nên mau chóng chiếu lên đi! Biên tập xong thì lập tức chiếu lên, năm ngày sau sẽ bắt đầu.

>

> Sau đó, Trương Minh Hiên còn nói thầm một câu ở trong lòng:

>

> - Ta cũng không dám giữ phim của nàng lại, vạn nhất làm nàng tức giận, lại bị giam phòng tối thì làm sao bây giờ?

>

> Tấn Dương cũng gật đầu, đồng ý nói:

>

> - Ta cũng cảm thấy sớm chiếu lên một chút cũng tốt. Thời gian chờ đợi quá khó chịu rồi. Nghe Hồng Tụ a di nói, bộ phim này rất thú vị, nghe nói còn tới Địa Phủ để quay chụp nữa!

>

> Trương Minh Hiên cười ha hả nói:

>

> - Không sai! Một vài cảnh đúng là quay chụp ở bên trong Địa phủ.

>

> Sau khi ăn cơm tối xong, mấy người lại ngồi ở trong nội viện, nói chuyện phiếm một hồi, mới trở về các phòng.

>

> . ..

>

> Năm ngày thời gian chậm rãi trôi qua, U Linh Kỵ Sĩ cũng đã biên tập xong. Trong khoảng thời gian này, tin tức Trương Minh Hiên lại quay phim mới đã sớm được truyền khắp trên mạng. Thời đại kết nối Internet, tốc độ truyền bá tin tức nhanh chóng vượt quá tưởng tượng của mọi người.

>

> Tin tức này vốn đã rất nóng hổi, Trương Tiểu Phàm công bố thời gian công chiếu phim mới lại càng như lửa cháy đổ thêm dầu hỏa, cơ hồ đến trình độ toàn dân nhiệt tình nghị luận, đặc biệt là khi biết bộ phim này là phần thưởng giành cho quán quân của giải xe đua thì càng cảm thấy hứng thú hơn.

>

> Khi chạng vạng tối, bên trên Huyền Không Đảo, một đám người ăn xong cơm tối, giữa mùa đông ngồi ở trong viện hóng mát.

>

> Lý Thanh Tuyền một lúc lại nhìn điện thoại, một lúc lại nhìn điện thoại, miệng lẩm bẩm:

>

> - Thời gian làm sao lại trôi qua chậm như vậy chứ?

>

> Sau đó, nàng nhìn về phía Trương Minh Hiên, oán trách:

>

> - Chẳng lẽ không thể chiếu sớm lên một chút hay sao?

>

> Trương Minh Hiên lắc đầu nói:

>

> - Không được, làm người phải giảng thành tín.

>

> Lý Thanh Tuyền dựng thẳng nắm đấm lên, uy hiếp nói:

>

> - Ta đánh ngươi nhé.

>

> Trương Minh Hiên lập tức trì trệ, trong lòng dâng lên một ý nghĩ, kỳ thật sớm chiếu lên cũng không có cái gì không tốt. Thành tín là cái gì? Đồ chơi kia có thể ăn hay sao?

>

> Lý Thanh Nhã oán trách:

>

> - Thanh Tuyền, chớ có hồ nháo, nếu như muội cảm thấy nhàm chán thì vào phòng lấy quyển sách ra đây xem.

>

> Lý Thanh Tuyền vội vàng cười nói:

>

> - Không có. Hiện tại, ta cảm giác đặc biệt thú vị, ngươi nhìn kia những ngôi sao đang lóe sáng trên bầu trời đáng yêu đến thế nào.

>

> Trên đường Tây Du, mấy thầy trò Đường Tam Tạng ngồi vây quanh ở bên trong xe ngựa, ăn nồi lẩu nóng hổi.

>

> Tích tích tích ~ Tiếng chuông điện thoại di động truyền đến.

>

> Đường Tam Tạng, Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tịnh đồng thời quay đầu nhìn về phía Tôn Ngộ Không.

>

> Tôn Ngộ Không lấy điện thoại ra, điểm kết nối, Bạch Tinh Tinh cười hì hì xuất hiện ở bên trong màn hình.

>

> Bạch Tinh Tinh cười nói:

>

> - Không Không ca, huynh đang làm gì đấy?

>

> Trư Bát Giới ở bên cạnh chậc chậc nói:

>

> - Không Không ca? Quá chua, quá chua!

>

> Tôn Ngộ Không trừng Trư Bát Giới một cái, quát:

>

> - Ngươi ngậm miệng.

>

> Bạch Tinh Tinh kinh ngạc nói:

>

> - A ~ bên cạnh có người sao?

>

> Tôn Ngộ Không đưa điện thoại lên, xoay một vòng, cho Bạch Tinh Tình nhìn thấy ba người Đường Tam Tạng, Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tịnh.

>

> Bạch Tinh Tinh cười hì hì nói:

>

> - Nguyên lai là Tam Tạng đại sư cùng nguyên soái và tướng quân!

>

> Đường Tam Tạng để đũa xuống, chắp tay trước ngực nói:

>

> - A Di Đà Phật ~ Đường Tam Tạng gặp qua Bạch Tinh Tinh thí chủ, trời đông giá rét thí chủ nên mặc nhiều một chút, chú ý giữ ấm.

>

> Bạch Tinh Tinh cười hì hì nói:

>

> - Đa tạ đại sư quan tâm!

>

> Tôn Ngộ Không chuyển điện thoại về phía mình, cười hắc hắc nói:

>

> - Tinh Tinh, muộn như vậy tìm ta làm cái gì?

>

> Bạch Tinh Tinh ôn nhu thì thầm nói:

>

> - Bộ phim ta vừa quay chuẩn bị chiếu, huynh nhất định phải nhìn đó!

>

> Nụ cười trên mặt của Tôn Ngộ Không hơi cứng lại, hắn gật đầu nói:

>

> - Tốt!

>

> Thấy thế, ánh mắt của Bạch Tinh Tinh lóe lên một tia đau lòng, nàng ôn nhu nói:

>

> - Ngộ Không, trong khoảng thời gian này, huynh đã cảm thấy khá hơn chút nào hay chưa?

>

> Tôn Ngộ Không cười ha ha nói:

>

> - Yên tâm đi! Lão Tôn ta cả đời anh dũng vô địch, như thế nào lại bị chút chuyện nhỏ này đả kích, đã sớm quên đi rồi.

>

> Bạch Tinh Tinh hoạt bát thè lưỡi nói:

>

> - Vậy huynh nhất định phải nhớ xem phim của ta nha!

>

> Tôn Ngộ Không gật đầu nói:

>

> - Tốt!

>

> Hai người lại nói một hồi, mới lưu luyến không rời, tắt video trò chuyện.

>

> Đường Tam Tạng vội vàng nói:

>

> - Ngộ Không, Bạch Tinh Tinh đóng phim rồi sao? Là phim gì vậy?

>

> Tôn Ngộ Không tùy ý nói:

>

> - Hình như gọi là ‘U Linh Kỵ Sĩ’ thì phải.

>

> Trư Bát Giới kinh hỉ kêu lên:

>

> - Đây không phải là phim sắp chiếu lên của Tiêu Dao đảo chủ sao? Ai da, Hầu ca, vợ của huynh muốn làm đại minh tinh rồi.

>

> Đường Tam Tạng an lòng nói:

>

> - Nguyên lai Ngộ Không cùng Trương công tử đã làm lành rồi sao! Như thế rất tốt.

>

> Tôn Ngộ Không nhếch miệng, lão Tôn ta còn lâu mới tha thứ hắn.

>

> Đường Tam Tạng cười nói:

>

> - Nếu là phim Bạch Tinh Tinh cô nương đóng, chúng ta nhất định phải ủng hộ, xem hết rồi phải bình luận tốt mới được.

>

> Sa Ngộ Tịnh cười ngây ngô nói:

>

> - Sư phó, chuyện này cứ để ta làm đi, rất nhiều phim ta đều viết bình luận.

>

> Trư Bát Giới ở bên cạnh ê ẩm nói:

>

> - Sư phó, ngài cũng không biết đâu, hiện tại Sa sư đệ đã trở thành nhà phê bình điện ảnh nổi danh ở trên mạng rồi, có hơn mấy trăm nghìn người theo dõi đó!

>

> Nghe được lời nói của Trư Bát Giới, con mắt của Đường Tam Tạng đột nhiên trừng lớn, hắn kinh hãi kêu lên:

>

> - Mấy trăm nghìn người theo dõi ư? Nhiều như vậy sao?

>

> Rồi hắn lập tức nhìn Sa Ngộ Tịnh với ánh mắt khó tin giống như là đang nói không ngờ ngươi lại còn có cái kỹ năng này.

>

> Sa Ngộ Tịnh nở nụ cười thật thà.

>

> Thiên Đình, Linh Sơn, yêu tộc đều nhao nhao mở ra điện thoại chờ. Đặc biệt là Địa Phủ, tất cả đều chờ đợi trong sự lo lắng, đã chờ mong lại có chút lo lắng.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!