Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 951: Mục 952

TRANG 476# 2

> Chương 951: ‘U Linh Kỵ Sĩ’ Trận Đại Chiến Cuối Cùng

>

>

>

>

>

>

> Tề Thiên Đại Thánh kinh hãi nói:

>

> - Ông ta . . . Ông ta vậy mà là Tần Quảng vương! Một trong Thập Điện Diêm La, Tần Quảng vương.

>

> Sau đó, hắn lại nhìn về phía Bạch Băng Băng nói:

>

> - Cô lại có vũ khí để có thể chiến thắng Độc Giác Quỷ Vương hay sao?

>

> Bạch Băng Băng đưa tay về phía Tỏa Hồn Liên cùng Trảm Phách Đao, cánh tay khô lâu vừa tiếp xúc với Tỏa Hồn Liên thì chỉ trong nháy mắt, ở phía trên cánh tay, Địa Ngục Hỏa đã bốc cháy lên rồi lan sang Tỏa Hồn Liên. Sau đó, Tỏa Hồn Liên giống như là một con linh xà du động quấn quanh ở trên lưng Bạch Tinh Tinh. Một cánh tay khác nắm chặt Trảm Phách Đao, trường đao lập tức biến thành một thanh liêm đao to lớn.

>

> Tề Thiên Đại Thánh kinh ngạc nói:

>

> - Làm sao trường đao lại biến thành liêm đao rồi?

>

> Bạch Băng Băng cười nói:

>

> - Ta vừa mới nghĩ đến liêm đao, không nghĩ tới nó thật sự biến thành liêm đao. Ta vẫn chưa từng luyện đao pháp, nhưng mà thường xuyên dùng liêm đao thu hoạch hoa màu, cảm giác vẫn là liêm đao dùng thuận tay hơn.

>

> Địa Ngục Hỏa trên người nhanh chóng thối lui, Bạch Băng Băng lại một lần nữa khôi phục thành thiếu nữ có tư thế hiên ngang mỹ, mà liêm đao cũng khôi phục thành một thanh đao ngắn.

>

> Bạch Băng Băng quay đầu nhìn về phía Tề Thiên Đại Thánh, nói:

>

> - Anh có thể biến thành hình người hay không? Dù sao, ở trong thành thị của nhân loại, Yêu quái hành động không phải rất thuận tiện.

>

> - Đơn giản!

>

> Ánh sáng lóe lên, Tề Thiên Đại Thánh đã biến thành hình người, rõ ràng là một thanh niên cao gầy, nhìn qua còn rất đẹp trai.

>

> Bạch Băng Băng hỏi:

>

> - Đúng rồi, anh tên là gì?

>

> Tề Thiên Đại Thánh nói:

>

> - Cô có thể gọi ta là Tôn Ngộ Phạn ( thùng cơm)!

>

> Trên đường Tây Du, Trư Bát Giới ha ha cười nói:

>

> - Tên rất hay! Tên rất hay!

>

> Đường Tam Tạng cười ha ha nói:

>

> - Trương công tử vẫn là người hài hước như vậy, không ngờ lại lấy cho Ngộ Không một cái tên đặc biệt như thế!

>

> Trên trán của Tôn Ngộ Không xuất hiện vạch đen, chẳng lẽ trong lòng của Trương Minh Hiên, mình chính là thùng cơm hay sao?

>

> Sa Ngộ Tịnh lấy điện thoại của mình ra, yên lặng ghi lại điểm này, lấy vẻ bề ngoài đẹp trai cùng danh tự ngốc manh hình thành một loại tương phản, từ đó cấu thành một chi tiết hài hước, gây cười ở bên trong kịch bản chặt chẽ làm dịu tâm lý khẩn trương của người xem.

>

> Trong khoảng thời gian tiếp theo, Bạch Băng Băng cùng Tề Thiên Đại Thánh liền bước lên lữ trình tìm kiếm phôi thai của đại địa, trên đường tìm kiếm bọn họ tuần tự đánh bại bốn vị Quỷ Vương còn lại, từ một chỗ bí cảnh dưới mặt đất lấy đượcphôi thai của đại địa, đem ra ngoài.

>

> Ở bên trong hành trình tìm kiếm phôi thai của đại địa, thực lực của Bạch Băng Băng càng ngày càng trở nên mạnh mẽ, thương thế của Tề Thiên Đại Thánh cũng đã khôi phục lại hoàn toàn, hai người trải qua đủ loại hoạn nạn sinh ra tình cảm khó nói nên lời.

>

> Trên đường hai người trở về, Độc Giác Quỷ Vương đột nhiên ra tay đánh lén và bắt đi Tề Thiên Đại Thánh, cũng truyền lời để Bạch Băng Băng mang theo phôi thai của đại địa đến chỗ hắn trao đổi.

>

> Chỗ di chỉ của nước Bắc Sinh, sương đen phủ kín mặt đất, không thấy ánh mặt trời, quỷ hỏa phiêu đãng khắp nơi.

>

> Một chiếc xe được Địa Ngục Hỏa màu đỏ ngòm bao quanh trực tiếp xâm nhập vào trong sương đen, Bạch Băng Băng ngồi trên xe, nàng có thể nhìn thấy Tề Thiên Đại Thánh bị trói ở trên cây cột ở trung tâm của màn sương.

>

> Thân hình khổng lồ của Độc Giác Quỷ Vương ngồi ở bên cạnh cây cột, tỏa ra cảm giác áp bách nặng nề.

>

> Độc Giác Quỷ Vương nhìn về phía chiếc xe lửa dưới chân Bạch Băng Băng, giọng nói như tiếng sấm vang lên:

>

> - Khí tức đến từ Địa Ngục thật sự là làm cho ta cảm thấy chán ghét!

>

> Bạch Băng Băng trong hình dạng khô lâu trầm giọng nói:

>

> - Ta cũng chán ghét ngươi giống như vậy mà thôi! Ta đã tới, thả hắn ra đi!

>

> Độc Giác Quỷ Vương trầm giọng nói:

>

> - Phôi thai của đại địa đâu?

>

> Bạch Băng Băng duỗi tay ra, một quả cầu ánh sáng màu trắng xuất hiện ở trong lòng bàn tay của nàng.

>

> Độc Giác Quỷ Vương hưng phấn kêu lên:

>

> - Tốt! Tốt! Quả nhiên là phôi thai của đại địa.

>

> Nói xong, hắn tiện tay cởi trói cho Tề Thiên Đại Thánh rồi vung tay lên, Tề Thiên Đại Thánh lập tức bay về phía Bạch Băng Băng.

>

> Bạch Băng Băng trong trạng thái khô lâu dùng sức ném đi, phôi thai của đại địa bay về nơi xa, Độc Giác Quỷ Vương vội vàng đuổi theo.

>

> Bạch Băng Băng trong trạng thái khô lâu tiếp được Tề Thiên Đại Thánh, quan tâm hỏi:

>

> - Ngộ Phạn, Ngộ Phạn, anh không sao chứ?

>

> Tề Thiên Đại Thánh mở mắt ra, ánh mắt lóe lên một tia hung tàn.

>

> Bịch một tiếng.

>

> .

>

> Hắn dùng một quyền đánh bay Bạch Băng Băng.

>

> Bạch Băng Băng khó tin nhìn Tôn Ngộ Phạn, khuôn mặt dữ tợn kia trông phi thường lạ lẫm.

>

> Ở nơi xa, Độc Giác Quỷ Vương cười ha ha:

>

> - Chẳng lẽ cô thật sự cho rằng ta sẽ tuỳ tiện trả hắn cho cô hay sao? Nhìn cẩn thận đi!

>

> Trên đầu Tề Thiên Đại Thánh hiện ra một chiếc vòng kim cô, hắn gào thét đánh tới Bạch Băng Băng?

>

> Bạch Băng Băng né sang một bên, tránh khỏi công kích của Tề Thiên Đại Thánh rồi vội vàng hét lớn:

>

> - Ngộ Phạn, là em đây! Anh nhìn cho kỹ đi, em là Bạch Băng Băng mà!

>

> - Rống ~ rống ~

>

> Nhưng đáp lại Bạch Băng Băng chỉ có từng tiếng thú rống điên cuồng.

>

> Gậy sắt điên cuồng vung vẩy, mặt đất rung động ầm ầm, Bạch Băng Băng trong trạng thái khô lâu vừa liên tục tránh né công kích của Tề Thiên Đại Thánh, nhưng vẫn không ngừng cố gắng thử thức tỉnh Tề Thiên Đại Thánh.

>

> Ở nơi xa, Độc Giác Quỷ Vương vừa luyện hóa phôi thai của đại địa, vừa cười ha ha, kêu lên:

>

> - Đánh đi! Đánh đi! Ta thích nhất là nhìn các ngươi tàn sát lẫn nhau. Cô không giết hắn thì hắn sẽ giết cô. Cô sẽ quyết định như thế nào đây?

>

> Người xem trước điện thoại cũng tỏ ra lo lắng, hai người yêu nhau sâu đậm, Bạch Băng Băng làm sao có thể ra tay với Tề Thiên Đại Thánh được. Nàng lần lượt bị đánh bay ra ngoài, Độc Giác Quỷ Vương còn không có ra tay, mắt thấy Bạch Băng Băng đã bị đánh bại.

>

> Đại chiến thật lâu, Bạch Băng Băng nắm lấy cơ hội, cứng rắn chịu hai đòn của Tề Thiên Đại Thánh, ôm chặt lấy hắn, dùng Địa Ngục Hỏa đốt đứt vòng kim cô.

>

> Chỉ trong nháy mắt, thân hình của Tề Thiên Đại Thánh trở nên mềm nhũn, hắn tê liệt ngã xuống ở trong ngực Bạch Băng Băng, áy náy nói:

>

> - Thật xin lỗi!

>

> Ngọn lửa trong hốc mắt của Bạch Băng Băng khẽ nhảy lên, nàng nhìn Tề Thiên Đại Thánh thật lâu rồi khàn khàn nói:

>

> - Anh không có việc gì là tốt rồi, ở đây nhìn em báo thù cho anh nhé.

>

> Bạch Băng Băng để Tề Thiên Đại Thánh sang một bên rồi đưa tay ra, Tỏa Hồn Liên và Trảm Phách Đao đồng thời xuất hiện ở trên hai cái cốt trảo.

>

> Sau đó, Bạch Băng Băng nhìn về phía Độc Giác Quỷ Vương, Địa Ngục Hỏa trên người cháy hừng hực, nàng gào thét một tiếng rồi lao về phía Độc Giác Quỷ Vương.

>

> Độc Giác Quỷ Vương đứng lên, uy thế kinh khủng lan tràn ra, mây đen sau lưng vần vũ, tiếng quỷ khóc sói gào làm cho người ta sợ hãi không ngừng vang lên.

>

> Bạch Băng Băng trong trạng thái khô lâu bay lên không trung, Trảm Phách Đao trong tay chém xuống, một đạo đao khí hình trăng khuyết xuất hiện bắn về phía Độc Giác Quỷ Vương, nàng giận dữ hét:

>

> - Chết đi cho ta!

>

> Độc Giác Quỷ Vương đưa tay, đánh ra một chưởng. Một bàn tay khổng lồ tựa như là có thể che khuất bầu trời xuất hiện.

>

> Bịch.

>

> Đạo đao khí kia bắn trúng bàn tay khổng lồ này và lập tức tan vỡ mà không hề tạo ra được một vết xước nào. Thế đi của bàn tay khổng lồ kia không hề giảm, vẫn bắn đến chỗ Bạch Băng Băng.

>

> Bạch Băng Băng giống như một quả bóng da chỉ trong nháy mắt đã bị đánh bay xuống dưới đất.

>

> Ầm một tiếng.

>

> Mặt đất chấn động.

>

> Độc Giác Quỷ Vương cười khằng khặc và nói với giọng quái dị:

>

> - Chỉ là một con chó săn của Địa Ngục mà dám càn rỡ trước mặt ta sao? Ai cho ngươi lá gan đó?

>

> Từ lòng đất, Bạch Băng Băng xông ra, đáp xuống bên cạnh chiếc xe của mình, mở cửa ngồi xuống.

>

> Hai chiếc đèn của xe bỗng nhiên sáng lên, Địa Ngục Hỏa màu đỏ ngòm cháy hừng hực lên và nhanh chóng lan tràn ra khắp toàn bộ chiếc xe.

>

> Dưới tác dụng của Địa Ngục Hỏa, chiếc xe bắt đầu biến hình, bánh sau hóa thành đùi, linh kiện nhấp nhô xuất hiện một đôi chân dài, bánh trước hóa thành bả vai, hai cánh tay dài ra, Địa Ngục Hỏa Xa linh hoạt xoay người đứng lên, đầu xe chụp xuống hóa thành lồng ngực, một cái đầu lâu xuất hiện, trong hai hốc mắt có ngọn lửa màu đỏ ngòm cháy lên. ( bác nào đã xem Transformer – Rô bốt biến hình hoặc mấy bộ Năm Anh Em Siêu Nhân chắc sẽ tưởng tượng ra được)

>

> Người xem điện thoại trợn tròn mắt lên, Địa Ngục Hỏa Xa còn có thể biến hình như này sao? Quá đẹp rồi!

>

> Địa Ngục Hỏa Xa dạng người duỗi cánh tay ra, Trảm Phách Liêm Đao trên đất lập tức biến thành khổng lồ rồi hưu một tiếng rơi vào trong lòng bàn tay của Địa Ngục Hỏa Xa dạng người, Tỏa Hồn Liên cũng biến lớn và quấn quanh ở trên cánh tay khác.

>

> Địa Ngục Hỏa Xa dạng người dùng giọng nói cứng ngắc như máy móc để trò chuyện:

>

> - Hiện tại chiến đấu mới bắt đầu!

>

> Sau đó, nó lập tức chạy thẳng về phía Độc Giác Quỷ Vương.

>

> Phanh phanh phanh.

>

> Mỗi bước chạy đều khiến mặt đất rung chuyển.

>

> Độc Giác Quỷ Vương cũng nghênh đón.

>

> Ầm một tiếng.

>

> Hai bên đụng vào nhau, hai người khổng lồ triển khai chiến đấu trên mặt đất cháy đen, một bên là quỷ khí cuồn cuộn, một bên là Liệt Diễm phần thiên, ở những nơi hai người khổng lồ đi qua, mặt đất nứt toác, dãy núi vỡ nát.

>

> Bành.

>

> Địa Ngục Hỏa Xa dạng người bị Độc Giác Quỷ Vương đấm bay, hung hăng nện ở trên mặt đất, lăn lộn ra xa cả ngàn mét.

>

> Độc Giác Quỷ Vương cười ha ha nói:

>

> - Ngươi không phải đối thủ của ta, hiện tại người sẽ chết là ngươi!

>

> Địa Ngục Hỏa Xa dạng người tung người muốn ngồi dậy nhưng thân hình của Độc Giác Quỷ Vương lóe lên và đã xuất hiện ở bên cạnh Địa Ngục Hỏa Xa dạng người, một cước đạp xuống chính giữa lồng ngực của Địa Ngục Hỏa Xa dạng người.

>

> Bịch một tiếng.

>

> .

>

> Địa Ngục Hỏa Xa dạng người lại một lần nữa nện xuống mặt đất, bụi bay mù mịt.

>

> Bàn chân của Độc Giác Quỷ Vương đạp trên ngực của Địa Ngục Hỏa Xa dạng người. Ánh mắt đỏ như máu nhìn chằm chằm vào Địa Ngục Hỏa Xa dạng người đang cố gắng giãy dụa. Hắn nở một nụ cười tàn nhẫn, dùng tay nắm chặt một cánh tay của Địa Ngục Hỏa Xa dạng người rồi bỗng nhiên giật ra.

>

> Bộp một tiếng.

>

> Cánh tay của Địa Ngục Hỏa Xa dạng người bị Độc Giác Quỷ Vương giật đứt, ở chỗ đứt gãy có từng cái phù văn vỡ vụn lấp lóe, Địa Ngục Hỏa Xa dạng người không kìm lòng được gầm lên một tiếng đau đớn.

>

> - Ngươi dừng tay cho ta!

>

> Đột nhiên, một bóng người màu vàng lao tới, đập vào người Độc Giác Quỷ Vương.

>

> Bịch một tiếng.

>

> Bóng người này đụng trúng người Độc Giác Quỷ Vương làm cho cả hai người lăn qua một bên. Lúc này, mọi người mới nhìn rõ người này chính là Tề Thiên Đại Thánh.

>

> Địa Ngục Hỏa Xa dạng người thừa cơ xoay người đứng lên.

>

> Lúc này, Độc Giác Quỷ Vương nắm chặt cánh tay của Tề Thiên Đại Thánh, tàn nhẫn cười nói:

>

> - Nếu ngươi đã muốn chết thì ta sẽ giết ngươi trước.

>

> Địa Ngục Hỏa Xa dạng người giận dữ hét:

>

> - Ngươi dám!

>

> Độc Giác Quỷ Vương há miệng, nuốt chửng Tề Thiên Đại Thánh.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!